Bạn Trai Chê Tôi Xấu Đòi Chia Tay
Chương 5
Vì quy mô giải đấu khá lớn nên dạo đó còn phát sóng trực tiếp.
Chu Tuân mỉm với : "Lúc đó em cũng mặt ở hiện trường, ngay khán đài chị nhận giải."
"Dáng vẻ chị ôm cúp rạng rỡ, cuốn hút vô cùng."
"Ngay khoảnh khắc , em quyết định cũng học Công nghệ thông tin, bước chung một con đường với chị."
cố gắng lục lọi trí nhớ về cuộc thi năm , quả thực chẳng thể tìm bóng dáng Chu Tuân.
Cơ mà, khoan , gì đó .
"Lúc đó em mới mấy tuổi cơ chứ?"
Chu Tuân đáp: "Chắc tầm mười ba tuổi. Về nhà bảo với bố học máy tính, còn hai họ nhạo cho một trận."
"Ha ha."
vẫn thấy khó tin thế nào .
"Thế nên, ngay từ đầu em chị ?"
". chính xác hơn thì, em thi Đại học Kinh đô vì chị đấy."
dở dở : "Đừng bảo em hạ bệ chị để giành giải Nhất đấy nhé? Ồ , em vượt qua chị , cần thiết đuổi cùng giết tận thế."
Chu Tuân cứ thế dịu dàng , khóe mắt đuôi mày cong cong, trong veo như mặt hồ thu.
đưa tay xoa nhẹ tóc .
" em sẽ cho chị đáp án."
Bỏ ngẫm nghĩ cả buổi tối cũng chẳng đoán ẩn ý bên trong.
9
Nhờ Chu Tuân đánh lạc hướng, ném sạch sành sanh chuyện Trần Yến Hoài dắt gái tắm suối nước nóng đầu.
Lúc ôm cúp vô địch trở về trường, Trần Yến Hoài đợi từ lúc nào.
bảo Chu Tuân cứ về phòng thực hành , chuẩn tâm lý chuyện rõ ràng một với Trần Yến Hoài.
Chu Tuân theo thói quen chỉ chiếc vali : " để em xách đồ về giúp chị nhé, cả túi xách nữa."
Dáng vẻ vô cùng tự nhiên, quen thuộc.
Sáng tối cùng bao lâu nay, cũng quen với việc phụ giúp một tay.
giao hết đồ đạc tay cho Chu Tuân, đưa mắt rời .
Lúc Trần Yến Hoài bước tới, vặn thấy bóng lưng Chu Tuân hai tay xách hai chiếc vali, vai còn đeo thêm chiếc túi xách nữ đang khuất dần.
nhịn , khẽ nhíu mày: " em để đàn ông con trai xách túi cho ?"
còn tắm suối nước nóng chung với gái đấy thôi.
tiêu chuẩn kép thế hả.
cũng lười đôi co, thẳng vấn đề: " gì thì ."
Trần Yến Hoài ngập ngừng, thôi.
"Bối Nhuệ."
"Ừ."
"... cảm thấy, vẻ hai đứa hợp làm yêu cho lắm, ..."
" thôi."
Sự dứt khoát khiến Trần Yến Hoài sững sờ, buột miệng hỏi : "Cái gì?"
"Chia tay , chẳng định chuyện ?"
", mà"
" đồng ý." mất kiên nhẫn mở điện thoại lên, xóa thẳng WeChat .
"WeChat xóa , đồ đạc hôm cũng dọn , chắc còn chuyện gì nữa nhỉ? đây."
Trần Yến Hoài luống cuống: " , Nhuệ Nhuệ, em ..."
"Còn chuyện gì nữa?"
Chắc do sắc mặt lúc đó khó coi quá, môi cứ mấp máy liên tục chẳng rặn chữ nào.
Mất một lúc lâu mới thốt lên: ", gì."
" chốt thế nhé, bye."
đường về, lấy điện thoại , đăng một dòng trạng thái mới vòng bạn bè.
"Độc muôn năm."
Chính thức tuyên bố mối quan hệ giữa và Trần Yến Hoài chấm dứt.
Giữa một mớ bình luận dấu "???" và "!!!!", thấy tin nhắn Chu Tuân gửi đến gần như ngay lập tức.
[Đàn chị, chị đang ở đấy? Em gặp chị.]
Chẳng mới tách ban nãy ?
Mang theo một bụng đầy nghi hoặc, gửi định vị qua.
nhanh, Chu Tuân phản hồi.
[Đợi em.]
10
Chu Tuân gần như chạy bộ tới, trán vẫn còn lấm tấm những giọt mồ hôi li ti.
, nhịn bèn rút tờ khăn giấy đưa qua.
"Em chạy vội thế làm gì? Chị mọc cánh bay mất ."
Chu Tuân thở hắt một .
" , em bắt buộc nhanh."
" chậm chân một bước, suýt chút nữa thì cướp mất ."
dở dở , cứ lằng nhằng rối rắm thế nào .
"Em gì với chị thì , chị đang cả khối thời gian đây."
Chu Tuân hít một thật sâu: "Đàn chị, em theo đuổi chị."
vốn đang cắm mặt điện thoại xem tin nhắn hội bạn học cũ hỏi han vụ chia tay, thấy câu liền giật phắt đầu .
"Hả?"
Chu Tuân lặp từng chữ một: "Em bảo , em theo đuổi chị, làm bạn trai chị."
vặn lúc cô bạn học cũ ngày xưa từng thầm thương trộm nhớ Trần Yến Hoài nhắn tới một tin: [ thực sự xứng với Trần thiếu .]
[Chia tay thì chia tay thôi, tìm mới nhớ chọn ai môn đăng hộ đối với .]
chép miệng, chợt nhận mối quan hệ mà từng ngỡ ngọt ngào , trong mắt ngoài từ lâu mâu thuẫn và lố lăng đến nhường nào.
Quả mà yêu đương với một em trai phát triển diện "đức - trí - thể - mỹ", chắc ngoài tức nổ đom đóm mắt mất?
Nhịn , Chu Tuân: "Chu Tuân, em mới mười tám tuổi thôi."
Chu Tuân đáp: ", đủ tuổi trưởng thành ạ."
" , ý chị em vẫn còn con nít."
"Chị cũng chỉ lớn hơn em hai tuổi thôi mà."
"... Chị yêu nhỏ tuổi hơn."
"Thể lực em ."
Thấy cứng đầu cứng cổ chịu , cũng bắt đầu bực: "Em mới quen chị bao lâu, thể thích chị chứ?"
Chu Tuân thêm gì nữa, kéo tuột ngoài.
bắt taxi chạy thẳng tới căn hộ . Cũng trùng hợp quá mức mà nó ngay tòa đối diện nhà Trần Yến Hoài.
Chu Tuân mở cửa, dẫn thẳng phòng ngủ. Bên trong ngập tràn đủ loại hình ảnh .
Ảnh thi đấu, ảnh phỏng vấn, bài cắt từ tạp chí, cả ảnh chụp bóng lưng.
Từng bức từng bức dán kín mít khắp cả căn phòng.
Gương mặt vốn dĩ hết sức bình thường , những góc chụp đặc biệt , trông cuốn hút và mang đậm nét riêng.
Chu Tuân cúi kề sát , bao trùm lấy trong cái bóng .
Ánh mắt nóng rực khóa chặt lấy , sâu thẳm trong đáy mắt sự hân hoan buồn che đậy.
"Đàn chị, em đợi lâu lắm , khó khăn lắm mới đợi đến lúc chị độc . Chị thể nào cho em một đặc quyền ưu tiên ?"
thở rực nóng phả thẳng lên mặt , trong nháy mắt đánh rối dòng suy tư.
Chu Tuân quả thực trai. ánh đèn vàng lờ mờ, góc nghiêng sắc nét như tạc mang theo vẻ kinh diễm đầy mị hoặc.
Đôi mắt sâu thẳm thấy đáy chất chứa muôn vàn cảm xúc cuộn trào, như thể nuốt chửng lấy .
bất giác nuốt nước bọt cái ực.
Đơn thuần sắc làm cho u mê.
"Chu Tuân, làm thế công bằng với em."
"Em quan tâm."
"Em căn bản hề hiểu chị."
"Thế nên em mới xin một cơ hội."
đành thỏa hiệp, dịu giọng: " chị mới chia tay, bây giờ mà chấp nhận lời theo đuổi em, sẽ tưởng chị mang em làm bia đỡ đạn để chọc tức bạn trai cũ đấy. Đợi thêm một thời gian nữa ? Đợi đến khi chúng bản hiểu hơn một chút."
Chu Tuân khom cúi thấp xuống: "Năm năm. Đàn chị , em chờ chực cơ hội ròng rã năm năm trời. Chị nghĩ xem, chuyện gì mà em còn suy nghĩ thấu đáo?"
"Em rõ bản gì, cũng chị như thế nào. Vấn đề duy nhất hiện tại ở chỗ thời gian chúng chính thức quen quá ngắn, thể chị tin em."
" chị thử đổi góc độ suy nghĩ . Em trẻ hơn Trần Yến Hoài, IQ cao hơn , năng lực giỏi hơn . Nếu bây giờ chúng công khai, kiểu gì cũng tức đến nôn máu cho xem."
"Chị trả thù ? Trả thù cái cách giẫm đạp lòng tự trọng chị gót giày, trả thù chuyện công khai sỉ nhục chị. Em tình nguyện làm con dao trong tay chị, chỉ cần chị thấy vui ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.