Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Trai Giả, Tình Yêu Thật

Chương 10:

Chương trước Chương sau

19.

Mùa mưa vẫn chưa đến, nhưng kh hiểu , hôm nay mưa lớn..

Những giọt mưa đập xuống mặt đường tạo thành lớp sương mỏng trắng xóa.

Lệ Vãn Tình đứng dưới mái hiên trước tòa nhà c ty, ra màn mưa dày đặc trước mặt.

Cô đã tan làm khá muộn.

Bãi đỗ xe phía xa, chiếc xe đen quen thuộc vẫn đang đỗ ở đó, là nơi Mộ Trì Uyên thường đứng đợi.

Nhưng hôm nay cô kh về phía đó. Sau cuộc nói chuyện tối qua, cô vẫn chưa biết nên đối mặt với thế nào.

Cô hít một hơi nhẹ. l ện thoại ra gọi taxi.

Chỉ vài phút sau, một chiếc taxi màu xám dừng lại trước cổng c ty.

Cô mở cửa xe, ngồi vào ghế sau. “Đường Nam Giang.”

Tài xế gật đầu. “Được.”

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh trong màn mưa.

Ban đầu mọi thứ vẫn bình thường.

Xe rời khỏi khu trung tâm, qua vài con phố đ đúc.

Chiếc xe rời khỏi khu trung tâm.

Mưa càng lúc càng lớn.

Kính xe bị nước mưa phủ kín, chỉ còn những vệt đèn đường kéo dài mờ ảo.

Lệ Vãn Tình tựa đầu vào cửa kính.

mệt. Cả ngày hôm nay trong đầu cô đều lặp lại cuộc cãi nhau với Mộ Trì Uyên.

[Em thậm chí còn chưa hỏi . Đã tự quyết định rút lui?]

Cô nhắm mắt. Nhưng tim vẫn nặng trĩu.

Nhưng khoảng mười lăm phút sau, Lệ Vãn Tình chợt mở mắt.

ra ngoài cửa kính.

Đường bắt đầu dốc lên. Hai bên đường kh còn cửa hàng hay nhà dân.

Chỉ còn những hàng cây tối đen.

Cô nhíu mày.

ơi. Đây kh đường về Nam Giang.”

Tài xế thẳng phía trước.

Giọng bình tĩnh. “Đường dưới kia ngập. đường vòng.”

Lệ Vãn Tình màn hình định vị trên ện thoại.

Chấm x của chiếc xe đang tiến thẳng lên đường núi phía bắc.

Một con đường gần như kh qua lại vào ban đêm.

Tim cô bỗng thắt lại.

Cô cố giữ giọng bình tĩnh.

dừng xe giúp được kh?”

“Bạn nói sẽ đến đón .”

Tài xế bật cười.

Một tiếng cười khẽ. “Kh cần đâu. Cô sắp xuống xe .”

Câu nói khiến sống lưng cô lạnh toát.

Chiếc xe tiếp tục chạy. Tốc độ đang ngày càng tăng lên.

Mưa càng lúc càng lớn.

Con đường núi tối đen, qu co.

Lệ Vãn Tình nắm chặt ện thoại.

Ngón tay cô run nhẹ.

Cô hiểu .

này kh tài xế bình thường.

Cô cố kéo dài thời gian.

làm vậy vì tiền ?”

Tài xế kh phủ nhận. “Ừ. thuê.”

Cô nuốt khan. “Là ai?”

kh trả lời ngay. Chỉ cười nhạt. “Cô cũng kh cần biết.”

Lệ Vãn Tình cúi đầu.

Ngón tay lặng lẽ mở d bạ.

Tên đầu tiên hiện lên.

Mộ Trì Uyên.

Cô dừng lại vài giây.

Sau đó… bấm gọi.

Chu ện thoại vang lên.

Ở đầu dây bên kia, Mộ Trì Uyên vừa bước ra khỏi phòng họp.

Điện thoại rung trong tay.

màn hình. Tên gọi hiện lên.

Lệ Vãn Tình.

Ánh mắt khựng lại một giây. lập tức bắt máy.

“Vãn Tình?”

Nhưng đầu dây bên kia kh tiếng trả lời.

Chỉ tiếng mưa. Và tiếng động cơ xe.

Mộ Trì Uyên nhíu mày.

“Vãn Tình?”

Vẫn im lặng.

định nói tiếp thì bỗng nghe th giọng đàn trong ện thoại.

“Cô đừng cố nữa. Con đường này kh ai đâu.”

Mộ Trì Uyên lập tức đứng thẳng .

Ánh mắt lạnh . kh nói gì.

Chỉ giữ cuộc gọi.

Trong xe.

Lệ Vãn Tình cố giữ ện thoại trên đùi, như thể chỉ đang cầm bình thường.

Tài xế kh để ý.

tiếp tục nói.

“Cô cũng xui thật. Chọc ai kh chọc… lại chọc đúng .”

Lệ Vãn Tình khẽ hỏi: “ thuê là ai?”

Tài xế cười khẩy.

“Cô kh đoán được à? Ở c ty cô. Cô gái họ Trình.”

liếc qua gương chiếu hậu. “Trình Nhã.”

Ở đầu dây bên kia.

Bàn tay Mộ Trì Uyên siết chặt ện thoại.

Ánh mắt tối lại.

Nhưng vẫn kh cắt cuộc gọi.

nói với trợ lý Từ bên cạnh. “Định vị tín hiệu ện thoại của cô . Ngay bây giờ. Trong vòng một phút.” Giọng cực thấp.

Chỉ vài giây sau.

Giọng trợ lý Từ vang lên

“Đã tìm th. Điện thoại của cô Lệ đang ở đường núi phía bắc thành phố. Cách trung tâm khoảng hai mươi phút.”

Mộ Trì Uyên kh nói thêm lời nào.

đã bước nh ra ngoài. Cửa kính tòa nhà mở ra.

Mưa đập xuống vai áo .

Trong xe.

Tài xế tiếp tục lái lên con đường núi.

kh hề biết, cuộc gọi vẫn đang kết nối.

Lệ Vãn Tình màn hình ện thoại.

Thời gian cuộc gọi vẫn chạy.

Cô kh dám nói gì.

Nhưng trong lòng chỉ còn một ý nghĩ.

nghe th chưa…

Mộ Trì Uyên…

Cứu

Ở phía bên kia thành phố.

Động cơ xe thể thao gầm lên.

Mộ Trì Uyên ngồi sau vô lăng.

Mưa trượt dài trên kính c gió.

Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

Bàn tay siết chặt vô lăng. chấm định vị trên màn hình.

Con đường núi tối đen hiện ra.

Giọng trầm thấp. Chỉ một câu.

“Vãn Tình. Đợi .”

20.

Mưa mỗi lúc một lớn.

Con đường núi phía bắc gần như kh xe qua lại vào ban đêm.

Tue Lam Da Thu

Trong chiếc taxi đang lao lên dốc, kh khí nặng nề đến đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-gia-tinh-yeu-that/chuong-10.html.]

Lệ Vãn Tình cố giữ bình tĩnh.

Điện thoại vẫn nằm trong lòng bàn tay.

Cuộc gọi với Mộ Trì Uyên vẫn chưa bị ngắt.

Cô kh dám nói gì. Chỉ lặng lẽ để ện thoại mở.

Mỗi giây trôi qua đều dài đến đáng sợ.

Tài xế bỗng giảm tốc. Chiếc xe dừng lại ở một khúc cua vắng.

Hai bên đường là vách núi và vực sâu tối đen.

định làm gì?”

cười nhạt, ra phía vực sâu.

“Mưa lớn thế này… xe trượt xuống núi cũng là chuyện bình thường.”

Tim Lệ Vãn Tình rơi thẳng xuống.

Ở đầu dây bên kia.

Trong chiếc xe thể thao đang lao trong mưa, Mộ Trì Uyên nghe rõ từng câu.

Ánh mắt tối lại.

“C.h.ế.t tiệt.”

đạp ga mạnh hơn.

Động cơ gầm lên. Kim tốc độ tăng vọt.

Mưa đập vào kính c gió thành từng mảng trắng xóa.

Trong taxi.

Tài xế đạp ga. Chiếc xe bất ngờ lao về phía trước.

Nhưng kh theo hướng con đường.

Mà thẳng về phía lan can bên đường.

Lệ Vãn Tình hét lên.

ên !”

Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.

RẦM!

Lan can thép bị húc vỡ.

Chiếc taxi mất thăng bằng.

Trong khoảnh khắc, xe trượt khỏi mặt đường.

Thế giới bỗng đảo lộn.

Chiếc xe lao thẳng xuống sườn núi.

Tiếng kim loại va vào đá vang lên liên tiếp.

RẦM!

RẦM!

RẦM!

Lệ Vãn Tình bị quăng mạnh về phía trước.

Đầu cô đập vào ghế. Mọi thứ quay cuồng.

Kính xe vỡ tung.

Mưa tràn vào trong.

Máu chảy xuống trán cô.

Ở đầu dây bên kia, Mộ Trì Uyên đột ngột nghe th một loạt âm th hỗn loạn trong ện thoại.

Tiếng kim loại vỡ.

Tiếng kính nổ tung.

Tiếng vật gì đó đập mạnh liên tiếp.

RẦM!

RẦM!

RẦM!

tiếng Lệ Vãn Tình hét lên nhỏ.

Sau đó… tất cả chỉ còn tiếng gió và tiếng mưa.

Cuộc gọi sau đó cũng bị ngắt.

---

Ở trên đường núi.

Một chiếc xe đen vừa lao tới khúc cua.

Mộ Trì Uyên đạp ph.

Bánh xe ma sát với mặt đường ướt tạo ra tiếng rít chói tai.

th lan can bị phá vỡ. Một khoảng trống đen ngòm phía dưới.

Trái tim dừng lại một nhịp.

lập tức mở cửa xe. Mưa tạt thẳng vào mặt.

chạy tới mép vực.

xuống.

Dưới sườn núi tối đen… một chiếc taxi méo mó đang nằm giữa những tảng đá.

Đèn xe vẫn còn chớp tắt.

Tim thắt lại.

“Vãn Tình!”

Kh suy nghĩ thêm một giây nào. Mộ Trì Uyên lao xuống sườn núi.

Đất đá trơn trượt vì mưa.

gần như trượt ngã vài lần.

Nhưng vẫn chạy xuống. Mỗi bước chân đều dồn dập.

Khi đến gần chiếc xe, cảnh tượng trước mắt khiến khựng lại.

Cửa xe đã bật mở.

Tài xế nằm bất động phía trước. Máu loang ra mặt đất.

Còn ở ghế sau, Lệ Vãn Tình nằm nghiêng.

Tóc cô ướt đẫm nước mưa.

Máu chảy từ trán xuống gò má.

Áo cô cũng nhuốm đỏ.

“Vãn Tình…”

Giọng Mộ Trì Uyên khàn .

chạy tới.

Quỳ xuống bên cạnh cô.

Hai tay run run kéo cô ra khỏi xe, nâng cô lên.

Cơ thể cô lạnh buốt. Nhẹ đến đáng sợ.

“Vãn Tình!” gọi lớn hơn.

Chiếc xe vốn đang nằm chênh vênh sau đó vì Mộ Trì Uyên lôi ra, lập tức quay m vòng, lao thẳng xuống vực.

Lệ Vãn Tình trên tay Mộ Trì Uyên khẽ mở mắt.

Tầm của cô mờ nhòe.

Mưa rơi xuống mặt.

Cô cố . Một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt.

Mộ Trì Uyên.

Cô khẽ thở. Như thể cuối cùng cũng thả lỏng.

… tới …”

Giọng cô yếu ớt. Mộ Trì Uyên siết chặt cô trong tay.

“Đừng nói nữa. sẽ đưa em đến bệnh viện ngay.”

Nhưng Lệ Vãn Tình dường như kh nghe th.

Cô nắm nhẹ vạt áo sơ mi của .

Máu dính vào tay .

Giọng cô run run.

“Trì Uyên… đừng…”

Hơi thở cô yếu dần. “Em… chưa muốn c.h.ế.t…” Cô còn nhiều thứ chưa hoàn thành, kh thể c.h.ế.t lúc này.

Câu nói như d.a.o cứa vào tim .

Mộ Trì Uyên siết chặt cô hơn.

Giọng khàn đặc. “Kh. Em sẽ kh c.h.ế.t.”

Mưa trút xuống kh ngừng.

cúi đầu, trán chạm vào tóc cô.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, giọng nói lạnh lùng của vỡ ra.

“Lệ Vãn Tình. Em kh được c.h.ế.t. Nghe rõ chưa.”

Nhưng trong vòng tay , ý thức của cô đã dần chìm vào bóng tối.

“Tình, đừng nhắm mắt.”

“...”

“Tình, mở mắt ra .”

“...”

Lệ Vãn Tình nhắm chặt mắt.

Bàn tay đang nắm vạt áo sơ mi của cũng dần dần bu lỏng, từng chút một trượt xuống.

Mộ Trì Uyên ôm chặt cô trong lòng.

Mưa vẫn trút xuống kh ngừng, thấm ướt mái tóc, thấm qua lớp áo mỏng.

kh biết thứ đang chảy xuống gương mặt là nước mưa… hay là nước mắt.

lẽ cả hai đã hòa lẫn vào nhau, theo từng giọt trượt xuống gò má.

Dưới màn mưa lạnh buốt của đêm khuya, gương mặt ển trai thường ngày luôn lạnh lùng của giờ đây ướt đẫm.

Còn trong vòng tay , cơ thể Lệ Vãn Tình ngày càng trở nên yếu ớt và lặng im.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...