Bạn Trai Giả, Tình Yêu Thật
Chương 9:
17.
Chiếc xe của Mộ Trì Uyên dừng trước cổng biệt thự nhà họ Mộ khi trời vừa tối.
Biệt thự nằm ở khu đất yên tĩnh phía ngoại ô thành phố, khu vườn rộng, đèn vàng trải dài dọc theo con đường lát đá dẫn vào nhà chính.
Lệ Vãn Tình ra cửa sổ.
Trong lòng cô hơi căng thẳng.
Dù trước đây đã gặp Mộ phu nhân một lần, nhưng đến nhà họ Mộ ăn cơm lại là chuyện hoàn toàn khác.
Đây là nơi thuộc về thế giới của .
Thế giới của gia tộc.
Cô khẽ nói: “ nhiều kh?”
Mộ Trì Uyên tháo dây an toàn, giọng bình tĩnh. “Chỉ là bữa cơm gia đình.”
Câu trả lời nghe vẻ đơn giản.
Nhưng khi bước vào phòng ăn, Lệ Vãn Tình lập tức nhận ra “bữa cơm gia đình” của nhà họ Mộ hoàn toàn kh đơn giản.
Bàn ăn dài. Ông Mộ ngồi vị trí chủ tọa, bên cạnh là Mộ phu nhân. Đối diện là một cặp vợ chồng. Theo lời Mộ Trì Uyên thì đó là chú và thím của .
Ánh mắt của họ gần như đồng thời dừng lại trên cô.
Mộ Trì Uyên nói ngắn gọn: “Lệ Vãn Tình. Bạn gái .”
Mộ phu nhân mỉm cười dịu dàng. “Con ngồi cạnh ta .”
Câu nói khiến bầu kh khí hơi thay đổi. Những ánh mắt kia thoáng dừng lại một nhịp.
Lệ Vãn Tình khẽ gật đầu. “Cháu chào mọi .”
Bữa ăn bắt đầu.
Ban đầu mọi thứ vẫn khá bình thường. Những câu hỏi lịch sự.
“Cô làm ở bộ phận nào?”
“C việc bận kh?”
“Gia đình cô hiện giờ sống ở đâu?”
Mỗi câu hỏi đều được nói với nụ cười nhã nhặn. Nhưng Lệ Vãn Tình vẫn cảm nhận rõ sự thăm dò ẩn bên trong.
Đó là kiểu ánh mắt của những đã quen đ.á.n.h giá giá trị của khác.
Cô trả lời bình tĩnh. Kh quá thân mật. Nhưng cũng kh né tránh.
Một lúc sau.
đàn ngồi đối diện Mộ Trì Uyên đặt đũa xuống.
Ông ta . “Trì Uyên. Tuần trước ta gặp chủ tịch Tống.”
Kh khí trên bàn ăn khẽ chững lại.
Lệ Vãn Tình kh biết vì , nhưng trực giác của cô bỗng căng lên.
kia tiếp tục nói chậm rãi.
“Con gái vừa từ nước ngoài về. xuất sắc. Nghe nói nhà bên đó ý định… cho hai đứa gặp nhau.”
Câu nói rơi xuống nhẹ. Nhưng ý nghĩa lại quá rõ ràng.
Liên hôn. Một cuộc hôn nhân thương mại.
Dưới bàn ăn, tay của Lệ Vãn Tình khẽ siết lại.
Cô kh Mộ Trì Uyên. Chỉ vào bát cơm trước mặt.
Cảm giác trong lòng bỗng trở nên nặng nề.
Mộ Trì Uyên đặt ly nước xuống.
kia. Giọng bình tĩnh.
“Ý của chú là gì?”
đàn cười nhẹ. “Chỉ là một đề nghị tốt. Nhà họ Tống và nhà họ Mộ nếu hợp tác sâu hơn thì sẽ lợi cho cả hai.”
Phụ nữ bên cạnh cũng nói thêm: “Đúng vậy. Chuyện hôn nhân trong giới này vốn dĩ…”
Bà ta chưa nói hết. Nhưng Lệ Vãn Tình lại kh nghe rõ bà ta nói gì phía sau.
Bởi vì đúng lúc đó, một bàn tay khẽ đặt lên tay Lệ Vãn Tình dưới bàn.
Cô khựng lại.
Là Mộ Trì Uyên.
Bàn tay ấm và chắc. Như một lời trấn an.
Cô ngẩng lên.
vẫn thẳng đàn kia.
Giọng nói kh cao.
Nhưng từng chữ đều rõ.
“ kh ý định liên hôn.”
Kh khí trên bàn ăn lập tức trầm xuống.
đàn kia nhíu mày.
“Trì Uyên. Con nên suy nghĩ thực tế một chút. Chuyện cá nhân kh nên ảnh hưởng đến lợi ích của gia tộc.”
Mộ Trì Uyên khẽ cười.
Nhưng nụ cười lại lạnh.
“Lợi ích của gia tộc?”
dựa lưng vào ghế. Ánh mắt bình thản.
“Chú quên . chưa bao giờ tiếp quản Mộ thị.”
Câu nói đó khiến kia im lặng.
Bởi vì tất cả mọi đều biết. Mộ Trì Uyên kh cần dựa vào nhà họ Mộ.
Tập đoàn Vãn Uyên mà tạo ra hiện giờ đã đủ lớn. Đủ để đứng ngang hàng với nhiều gia tộc lâu đời.
nói tiếp, giọng vẫn bình tĩnh. “Còn chuyện cá nhân của …”
Ánh mắt lướt qua mọi . Sau đó dừng lại trên Lệ Vãn Tình. “… tự quyết.”
Kh khí trong phòng ăn gần như đầy t.h.u.ố.c súng.
Chỉ Mộ phu nhân vẫn bình tĩnh.
Bà khẽ đặt đũa xuống.
“Được . Ăn cơm .”
Một câu nói nhẹ nhàng. Nhưng đủ để kết thúc chủ đề.
18.
Sau bữa ăn.
Mộ phu nhân nói với Lệ Vãn Tình: “Con dạo với ta một chút nhé.”
Khu vườn phía sau biệt thự yên tĩnh. Đèn vườn tỏa ánh sáng dịu.
Hai chậm trên con đường lát đá.
Một lúc lâu, Mộ phu nhân mới nói: “Con đừng để ý lời họ.”
Giọng bà nhẹ. “Trong gia tộc lớn, những câu chuyện như vậy luôn tồn tại.”
Lệ Vãn Tình khẽ gật đầu. “Cháu hiểu.”
Mộ phu nhân cô.
Ánh mắt dịu dàng như đang con gái.
“Nhưng ta muốn nói với con một ều.”
Bà dừng lại. về phía ngôi biệt thự phía xa.
“Đây chính là thế giới của Trì Uyên. Quyền lực. Lợi ích. Và nhiều tính toán.”
Giọng bà kh hề nặng nề. Chỉ là sự thật.
Bà quay lại cô.
“Nếu con thật lòng với nó, và con thể chịu được những áp lực này… ta sẽ giúp con. Ta sẽ giúp con đứng vững.”
Ánh mắt bà kiên định.
Lệ Vãn Tình hơi sững lại. Cô kh ngờ Mộ phu nhân lại nói như vậy.
Nhưng ngay sau đó bà lại nói tiếp.
“Còn nếu con cảm th… con kh muốn sống trong những tính toán của gia tộc. Ta cũng sẽ giúp con rút lui. Ta sẽ khoogn trách con.”
Giọng bà vẫn dịu dàng.
Gió đêm thổi nhẹ qua khu vườn.
Lệ Vãn Tình đứng im. Trong đầu cô bỗng hiện lên nhiều hình ảnh.
Bàn ăn vừa . Ánh mắt dò xét. Những lời nói về liên hôn.
Đó là thế giới của Mộ Trì Uyên.
Còn cô… từ lâu đã kh còn là thiên kim tiểu thư của Lệ thị.
Gia đình cô phá sản nhiều năm trước.
Bây giờ cha mẹ chỉ sống cuộc đời bình thường.
Cô cũng vậy. Cô chỉ muốn một cuộc sống yên ổn. Kh chiến đấu trong những cuộc tính toán của gia tộc.
Một lúc sau cô khẽ nói: “…Cháu hiểu .”
Mộ phu nhân cô. Ánh mắt vẫn dịu.
Khi Lệ Vãn Tình quay lại nhà chính, Mộ Trì Uyên đang đứng trước cửa.
cô. “Đi thôi. đưa em về.”
Hai lên xe.
Suốt đoạn đường về, kh ai nói gì.
Đèn đường lướt qua cửa kính như những vệt sáng kéo dài.
Cuối cùng, khi xe dừng trước nhà cô, Lệ Vãn Tình nói: “Mộ Trì Uyên.”
“Ừ?”
Cô . Ánh mắt bình tĩnh. “Chúng ta kết thúc hợp đồng .”
Kh khí trong xe lập tức thay đổi.
quay sang cô. Ánh mắt trầm xuống.
“Vì ?”
Cô nắm chặt tay. “Chuyện hôm nay cũng th .”
“Gia đình đang sắp xếp hôn ước. Đó là chuyện sớm muộn.”
Giọng cô bình tĩnh. Nhưng tay cô lại siết chặt.
“Chúng ta chỉ là hợp đồng. Dừng ở đây là tốt nhất.”
Mộ Trì Uyên cô lâu.
Sau đó hỏi: “Đó là ều em muốn?”
“Ừ.”
“Hay là em sợ?”
Câu hỏi khiến cô nhíu mày. “Kh .”
“Vậy là gì?” Giọng trầm xuống. “Em nghĩ sẽ liên hôn với nhà họ Tống?”
Cô kh trả lời. Nhưng sự im lặng đã là câu trả lời
Mộ Trì Uyên cười.
Nhưng nụ cười lạnh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Lệ Vãn Tình, em cho rằng là như vậy?”
Cô quay . “Đó kh vấn đề.”
“Vậy vấn đề là gì?” Giọng bỗng cao hơn một chút. “Em thậm chí còn chưa hỏi . Đã tự quyết định rút lui?”
Cô cũng kh nhịn được nữa.
“ muốn hỏi cái gì? muốn hỏi rằng… thể vì mà chống lại cả gia tộc kh?”
Kh khí trong xe căng đến cực ểm.
Một lúc lâu sau.
Lệ Vãn Tình nói khẽ: “Thế giới của quá phức tạp. kh muốn bước vào. Và cũng kh muốn trở thành gánh nặng của .”
Cô mở cửa xe.
“Cảm ơn vì thời gian qua. Nhưng…”
Cô dừng lại một chút. “Chúng ta dừng ở đây thôi.”
Cửa xe đóng lại.
Lệ Vãn Tình bước vào nhà.
Kh quay đầu lại.
Trong xe. Mộ Trì Uyên vẫn ngồi yên.
Ánh đèn đường chiếu lên gương mặt .
Bàn tay siết chặt vô lăng.
lâu.
lâu sau, mới khẽ nói một câu.
“Em vẫn kh nhớ .”
---
Cửa đóng lại sau lưng.
Lệ Vãn Tình đứng trong phòng khách vài giây.
Căn nhà yên tĩnh. Cô kh bật đèn, chiếc sofa quen thuộc vẫn ở đó, nhưng hôm nay mọi thứ dường như trở nên xa lạ.
Cô bước tới sofa.
Ngồi xuống. Hai tay đặt lên đầu gối.
Tue Lam Da Thu
Một lúc lâu, cô vẫn kh cử động.
Trong đầu cô vẫn là ánh mắt của Mộ Trì Uyên trong xe.
[Đó là ều cô muốn?]
Cô c.ắ.n môi.
Cổ họng bỗng nghẹn lại.
Cô đã cố giữ bình tĩnh suốt cả đoạn đường về, nhưng vừa bước vào nhà… mọi cảm xúc đều vỡ ra.
Nước mắt rơi xuống. Ban đầu chỉ vài giọt. Sau đó kh thể dừng lại nữa.
Cô cúi đầu, hai tay che mặt, vai khẽ run lên.
Tiếng khóc bị kìm lại nhỏ. Nhưng trong căn phòng yên tĩnh, nó vẫn nghe rõ.
Trên tầng hai vang lên tiếng bước chân.
Lệ Khang vừa bước xuống cầu thang đã dừng lại.
“Chị?”
th chị gái ngồi trên sofa.
Khóc.
Lệ Khang khựng lại.
ít khi th Lệ Vãn Tình như vậy.
Ngay cả lúc gia đình phá sản, lúc bán nhà, lúc ba mẹ gần như trắng tay… cô cũng chỉ im lặng làm việc, chưa từng khóc trước mặt nhà.
bước nh xuống.
“Chị, chuyện gì vậy?”
Lệ Vãn Tình vội lau nước mắt. “Kh gì.”
Nhưng giọng cô khàn rõ ràng.
Lệ Khang nhíu mày. “Chị đừng nói dối em.”
Đúng lúc đó ra ngoài cửa sổ.
Ngoài cổng nhà… một chiếc xe vẫn đang đậu.
Đèn đã tắt. Nhưng bóng một đàn vẫn đứng bên cạnh.
Lệ Khang lập tức hiểu ra.
quay lại chị . “Là ta?”
Lệ Vãn Tình kh trả lời. Sự im lặng đã là câu trả lời.
Lệ Khang ra ngoài vài giây.
Sắc mặt trầm xuống.
“Chị ngồi đây. Em ra ngoài nói chuyện với ta.”
Lệ Vãn Tình giật .
“Khoan đã…”
Nhưng Lệ Khang đã mở cửa ra ngoài.
Đêm đã khá khuya. Kh khí hơi lạnh.
Chiếc xe của Mộ Trì Uyên vẫn đậu trước cổng.
đang đứng bên cạnh xe. Áo vest đã cởi ra vắt trên cửa xe.
Chỉ còn chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo mở, ba nút trên cùng đã tháo ra.
Tay áo xắn lên đến khuỷu tay.
Một tay chống nhẹ lên cửa xe.
Đầu hơi cúi xuống.
Nghe tiếng cửa mở, ngẩng lên.
Ánh đèn đường chiếu xuống gương mặt .
Mắt hơi đỏ, nhưng ánh vẫn tĩnh.
Lệ Khang bước ra cổng, từ đầu đến chân.
Sau đó hỏi thẳng: “ làm chị khóc?”
Mộ Trì Uyên kh trả lời.
Chỉ đứng yên. Lệ Khang cười lạnh.
“ biết chị là như thế nào kh? Gia đình phá sản, chị một làm nuôi cả nhà. Chị chưa từng khóc trước mặt ai.”
chỉ tay về phía ngôi nhà phía sau.
“Nhưng hôm nay chị ngồi trong đó khóc.” Giọng trầm xuống. “ nói xem… làm gì chị ?”
Mộ Trì Uyên vẫn kh nói.
chỉ dựa nhẹ vào xe. Ánh mắt xuống mặt đất.
Lệ Khang , càng tức hơn.
“ kh định nói gì ?”
Im lặng.
Gió đêm thổi qua con đường nhỏ.
Mộ Trì Uyên cuối cùng ngẩng đầu lên. Nhưng chỉ hỏi một câu. “Cô … đang khóc?”
Lệ Khang sững lại.
kh ngờ câu đầu tiên của đàn này lại là câu đó.
cau mày. “ quan tâm ? Quan tâm thì đừng làm chị khóc.”
Mộ Trì Uyên kh phản bác.
Chỉ đứng yên. Một lúc sau khẽ thở ra.
Ánh mắt mệt mỏi hiếm th.
Lệ Khang .
chiếc xe phía sau.
chợt nhận ra.
vẻ như Mộ Trì Uyên chưa hề rời từ lúc đưa chị về.
Chỉ đứng ở đây. Một . Trong im lặng.
Lệ Khang hỏi: “ định đứng đây bao lâu?”
Mộ Trì Uyên trả lời đơn giản.
“Kh biết.”
“Đợi chị ?”
“…Kh.” lắc đầu nhẹ. “Chỉ là… chưa muốn .”
Lệ Khang lâu.
Cuối cùng nói: “ thích chị ?”
Mộ Trì Uyên kh trả lời ngay. Nhưng lần này kh né tránh.
Một lúc sau nói khẽ: “Ừ.”
Chỉ một chữ. Nhưng đủ rõ.
Lệ Khang kho tay.
“Vậy thì đơn giản. thích thì theo đuổi. Đừng làm chị khóc đứng đây làm bộ đau khổ.”
Giọng lạnh . “Chị kh thiếu đàn . hiểu kh?”
Mộ Trì Uyên khẽ cười.
Nhưng nụ cười nhạt.
“Ừ.”
Hai đứng im một lúc.
Lệ Khang quay chuẩn bị vào nhà.
Nhưng trước khi mở cổng, quay lại nói: “ biết vì chị rút lui kh?”
Mộ Trì Uyên .
Lệ Khang nói thẳng. “Vì chị nghĩ và chị kh cùng thế giới. Chị kh muốn kéo vào rắc rối.”
dừng lại. thẳng vào mắt Mộ Trì Uyên.
“Nhưng nếu thật sự thích chị , thì nên làm cho chị tin rằng sẽ bước về phía chị , cho chị tin rằng, chị kh là gánh nặng của .”
Kh bắt chị bước vào thế giới của .
Cổng đóng lại.
Lệ Khang quay vào nhà.
Ngoài cổng chỉ còn lại một Mộ Trì Uyên.
đứng yên lâu. Sau đó ngẩng đầu về phía căn nhà.
Ánh đèn phòng khách đã sáng.
lẽ cô vẫn đang ở đó.
Một lúc sau, khẽ nói một câu nhỏ với chính .
“Lệ Vãn Tình. Lần này… sẽ làm cho em nhớ ra .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.