Bạn Trai Giả, Tình Yêu Thật
Chương 8:
15.
Một đêm nọ của 2 tuần sau, c ty gần như đã tắt hết đèn.
Lệ Vãn Tình ngồi trước máy tính, xoa nhẹ cổ.
Đồng hồ trên màn hình đã chỉ 10 giờ 40.
Cô thở ra một hơi.“Cuối cùng cũng xong…”
Dự án mới của tập đoàn vừa bước vào giai đoạn quan trọng, tài liệu cần chỉnh sửa liên tục. Cả tuần nay cô gần như ngày nào cũng về muộn.
Cô tắt máy tính.
Khi đứng dậy chuẩn bị về, kh biết cô nghĩ gì mà bấm thang máy lên chỗ Mộ Trì Uyên. Thang máy mở ra, cô mới phát hiện ngoài hành lang vẫn còn ánh sáng.
Phòng làm việc của Mộ Trì Uyên vẫn mở.
Cô do dự một chút.
Cuối cùng vẫn gõ cửa.
Bên trong truyền ra giọng trầm quen thuộc.
“Vào .”
Mộ Trì Uyên đang đứng trước cửa kính lớn ra thành phố.
Ánh đèn đường phản chiếu lên gương mặt , khiến đường nét càng sắc lạnh.
Trên bàn là một chồng tài liệu chưa xử lý xong.
quay đầu lại khi th cô.
“Chưa về?”
Lệ Vãn Tình hơi ngượng. “ định về . Th phòng còn sáng nên…”
Cô chỉ về phía máy pha cà phê. “ pha thêm một ly được kh?”
gật đầu. “Ừ.”
Vài phút sau.
Hai ngồi ở khu sofa nhỏ trong phòng.
Bên ngoài cửa kính, thành phố đã bớt ồn ào. Chỉ còn những dải đèn xe kéo dài như những dòng sáng.
Lệ Vãn Tình nhấp một ngụm cà phê.
“ thường xuyên tăng ca vậy à?”
“Kh.” Mộ Trì Uyên trả lời ngắn gọn. “Chỉ khi cần.”
Cô bật cười. “Vậy chắc hôm nay là ‘cần’ .”
cô một cái. Ánh mắt hơi dịu lại.
Kh nói gì.
Kh khí yên tĩnh một lúc.
Lệ Vãn Tình bỗng nhớ tới chuyện tối hôm trước.
Câu nói của Tần Dực.
Cô do dự vài giây.
“…”
Nhưng cuối cùng vẫn kh hỏi. Cô kh muốn phá bầu kh khí bình yên hiếm hoi này.
Một lúc sau.
Mộ Trì Uyên đột nhiên nói: “Lệ Vãn Tình.”
“Ừ?”
“Em từng thích ai chưa?”
Câu hỏi bất ngờ khiến cô suýt sặc cà phê.
“Khụ…” Cô . “ hỏi thẳng vậy à?”
vẫn bình tĩnh.
“Chỉ tò mò.”
Cô suy nghĩ một chút. “Cũng . Nhưng lâu . Lúc còn học.”
Cô nhún vai.
“Kiểu thích đơn phương ngốc nghếch thôi.”
“Sau đó thì ?”
“Sau đó…” Cô cười nhẹ “Kh sau đó. ta kh biết.”
Mộ Trì Uyên im lặng.
Ánh mắt dừng lại trên ly cà phê.
Một lúc sau nói: “ cũng từng thích một .”
Cô hơi bất ngờ.
“?”
“Ừ.”
Cô chống cằm . “Nghe thú vị đ. Sau đó thì ?”
Mộ Trì Uyên kh trả lời ngay.
ra ngoài cửa kính. Thành phố đêm yên tĩnh, lại chút náo nhiệt. Bên dưới, cuộc sống về đêm của trẻ bây giờ mới bắt đầu
Giọng trầm xuống một chút.
“Cô là đầu tiên chủ động nói chuyện với . Lúc đó kh bạn.”
Lệ Vãn Tình hơi ngạc nhiên.
Cô . Thật khó tưởng tượng đàn trước mặt từng là một đứa trẻ cô độc.
nói tiếp. “Cô hoạt bát. Luôn nói nhiều. Còn thích kéo khắp nơi.”
Khóe môi hơi cong lên. Một nụ cười nhẹ.
Hiếm khi th.
Lệ Vãn Tình kh hiểu vì , tim cô bỗng đập nh hơn một chút.
Cô hỏi nhỏ: “Sau đó thì ?”
cô. Ánh mắt sâu.
“Sau đó chuyển trường, ra nước ngoài. Chúng mất liên lạc.”
“ kh tìm cô ?”
“.” Câu trả lời của đơn giản. “Nhưng khi quay lại…”
dừng lại một chút. “Cô đã chuyển nơi khác.”
Lệ Vãn Tình im lặng.
Kh hiểu vì trong lòng cô chút… khó chịu.
Cô hỏi tiếp: “Vậy gặp lại cô kh?”
Mộ Trì Uyên cô. Ánh mắt lặng .
Một lúc sau nói: “.”
Tim cô khẽ rung lên. “ ?”
khẽ nhếch môi. Nhưng nụ cười lại mang theo chút bất lực. “Cô kh nhớ .”
Câu nói đó rơi xuống nhẹ.
Nhưng lại khiến kh khí bỗng trầm lại.
Lệ Vãn Tình .
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.
“Thật à?”
“Ừ.”
“Cô hoàn toàn kh nhớ?”
“Ừ.”
trả lời bình tĩnh. Như thể đó chỉ là một chuyện bình thường.
Nhưng kh hiểu vì Lệ Vãn Tình lại cảm th trong giọng một chút… cô đơn.
Cô im lặng một lúc.
Sau đó nói nhỏ: “Vậy vẫn thích cô à?”
Mộ Trì Uyên cô. Ánh mắt sâu đến mức khiến cô hơi mất tự nhiên.
Một lúc sau nói: “ lẽ.”
“ lẽ?”
“Ừ.”
cầm ly cà phê lên. “Hoặc thể… chỉ là thói quen.”
Lệ Vãn Tình kh nói gì nữa.
Nhưng trong lòng cô bỗng xuất hiện một cảm giác lạ. Cô chưa từng th Mộ Trì Uyên như vậy.
Kh tổng giám đốc lạnh lùng. Kh đàn luôn kiểm soát mọi thứ.
Chỉ là một … từng thích ai đó.
lâu.
Khi rời khỏi c ty. Hai cùng xuống bãi đỗ xe.
Gió đêm hơi lạnh.
Lệ Vãn Tình ngồi vào ghế phụ.
Xe khởi động.
Nhưng cô vẫn ra cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-gia-tinh-yeu-that/chuong-8.html.]
Trong đầu kh ngừng nghĩ đến câu nói của .
[ từng thích một .]
[Nhưng cô kh nhớ .]
Kh hiểu vì , chỉ nghĩ đến việc từng thích một khác lâu như vậy… trong lòng cô lại chút khó chịu.
Xe dừng trước nhà cô.
Cô mở cửa xuống xe.
“Cảm ơn .”
“Ừ.”
Cô được vài bước. Bỗng quay lại.
“Mộ Trì Uyên.”
“Ừ?”
Cô vài giây. Sau đó nói: “Cô gái đó… chắc c là đặc biệt.”
cô. Ánh mắt sâu thẳm.
Một lúc sau nói khẽ: “Ừ. đặc biệt.”
Đêm đó, Lệ Vãn Tình nằm trên giường Nhưng tim cô lại đập nh hơn bình thường.
Một ý nghĩ bất chợt xuất hiện.
Nếu một ngày nào đó… thích kh còn là cô gái trong ký ức nữa.
Mà là… cô thì ?
16.
Sau đêm tăng ca hôm đó, Lệ Vãn Tình phát hiện chút… kh giống trước.
Kh Mộ Trì Uyên thay đổi.
Mà là cô.
Mỗi lần th trong c ty, trong đầu cô lại vô thức nhớ tới câu nói đó.
[ từng thích một . Nhưng cô kh nhớ .]
Câu chuyện kể bình tĩnh.
Nhưng càng nghĩ, cô lại càng th… con gái đó chắc hẳn quan trọng.
Quan trọng đến mức nhiều năm trôi qua, vẫn nhớ.
Điều này khiến trong lòng cô xuất hiện một cảm giác lạ.
Kh ghen. Nhưng cũng kh hoàn toàn bình thường.
Buổi sáng hôm đó.
Lệ Vãn Tình đang chuẩn bị tài liệu thì nhận được tin n của Mộ Trì Uyên.
[Trưa nay ăn cùng .]
Cô màn hình một lúc.
trả lời. [Được]
Nhà hàng nằm ngay tầng trệt của tòa nhà tập đoàn.
Nhân viên trong c ty vốn đã quen cảnh tổng giám đốc thỉnh thoảng ngang qua, nhưng hôm nay khi th Mộ Trì Uyên và Lệ Vãn Tình cùng xuất hiện, kh ít lén sang.
Dù hai chưa từng c khai gì. Nhưng ai cũng biết giữa họ một mối quan hệ… khá đặc biệt.
Nhất là sau khi Mộ phu nhân đích thân tới c ty.
Hai ngồi ở góc khá yên tĩnh.
Lệ Vãn Tình gọi một phần cơm đơn giản.
Mộ Trì Uyên thì vẫn như cũ, ăn ít.
Cô .
“ ăn ít vậy đủ năng lượng làm việc?”
đáp: “Quen .”
Cô lắc đầu. “Thói quen kh tốt.”
cô một cái. “Em quan tâm vậy à?”
Cô lập tức khựng lại. “Kh… ý là…”
Cô hơi lúng túng.
“Dù cũng là… cấp trên của . Cũng là…” bạn trai hợp đồng.
Khóe môi Mộ Trì Uyên hơi cong lên. Nhưng kh nói gì thêm.
Sau khi ăn xong.
Hai cùng quay lại thang máy.
Đúng lúc cửa thang máy mở ra, một nhóm nhân viên đang đứng chờ.
Th Mộ Trì Uyên, tất cả lập tức im lặng.
“Chào tổng giám đốc.”
gật đầu nhẹ.
Mọi bước vào thang máy. Kh gian bỗng trở nên chật hơn.
Lệ Vãn Tình đứng sát phía sau.
Khi thang máy rung nhẹ một cái, cô mất thăng bằng.
Theo phản xạ, một bàn tay lập tức đỡ l eo cô.
Cô khựng lại. Ngẩng đầu lên.
Mộ Trì Uyên đang đứng gần.
Khoảng cách gần đến mức cô thể rõ ánh mắt .
Bàn tay vẫn giữ nhẹ ở eo cô.
Nhưng ánh mắt lại bình tĩnh.
Như thể đó chỉ là phản xạ tự nhiên.
Ngược lại, tim của Lệ Vãn Tình lại đập nh hơn một nhịp.
Thang máy dừng.
Mọi lần lượt bước ra.
Khi chỉ còn hai , cô mới khẽ nói: “Cảm ơn.”
Mộ Trì Uyên bu tay. “Kh gì.”
Nhưng khi cô quay trước, theo bóng lưng cô vài giây.
Ánh mắt sâu lại.
Buổi chiều hôm đó.
C ty nhận được tin một dự án lớn sắp ký hợp tác với đối tác nước ngoài.
Cuộc họp kéo dài gần hai tiếng.
Sau khi kết thúc, mọi rời phòng họp. Chỉ còn Lệ Vãn Tình đang thu dọn tài liệu.
Mộ Trì Uyên vẫn ngồi ở đầu bàn.
cô một lúc nói: “Cuối tuần này rảnh kh?”
Cô hơi ngạc nhiên. “Cuối tuần?”
“Ừ.”
“Gia đình muốn gặp em.”
Cô khựng lại. “Lại gặp ?”
gật đầu. “Mẹ thích em.”
Hợp đồng của bọn họ… đúng là ều khoản ra mắt gia đình. Mộ Trì Uyên đã gặp gia đình cô , bây giờ cũng đến lúc cô gặp gia đình .
“Được .”
Khi cô chuẩn bị rời phòng họp, Mộ Trì Uyên đột nhiên gọi: “Lệ Vãn Tình.”
Cô quay lại.
cô vài giây. Sau đó nói khẽ: “Em tin vào duyên phận kh?”
Câu hỏi khiến cô hơi bất ngờ. “Duyên phận?”
“Ừ.”
Cô suy nghĩ một chút. “Trước đây thì kh.”
“Còn bây giờ?”
Cô cười nhẹ. “ lẽ… bắt đầu tin một chút.”
cô. Ánh mắt dừng lại lâu.
Nhưng kh nói thêm gì.
Buổi tối.
Tue Lam Da Thu
Lệ Vãn Tình nằm trên giường nhưng vẫn chưa ngủ.
Trong đầu cô lặp lại cảnh trong thang máy.
Bàn tay đặt ở eo cô. Khoảng cách gần.
Và cả ánh mắt khi nói về con gái đó.
Cô trở . lên trần nhà.
Một suy nghĩ bất chợt xuất hiện.
Nếu một ngày nào đó… cô gặp con gái trong ký ức của Mộ Trì Uyên. Cô sẽ cảm th thế nào?
Chỉ nghĩ đến đó thôi, tim cô bỗng chùn xuống một chút.
Lệ Vãn Tình khẽ nhắm mắt.
lẽ… từ lúc nào đó cô kh nhận ra, cô đã bước thêm một bước về phía .
Chưa có bình luận nào cho chương này.