Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân

Chương 699: Cậu nhóc ngoan ngoãn biết quan tâm

Chương trước Chương sau

Ôn Dĩ Đồng cầm ện thoại lên là tin n từ Tần Dực.

【Học tỷ Ôn, xin lỗi làm phiền chị. Chiều nay em suy nghĩ thêm về ý tưởng chị nói, vài chi tiết vẫn chưa hiểu rõ… Kh biết chị hôm nào rảnh thể chỉ dẫn thêm cho em kh?】

Ngay dưới dòng tin n , ta lại gửi thêm một tin nữa:

【Lần này nhất định em sẽ mời chị ăn cơm, kh thể tiếp tục “ăn chùa” trí tuệ của chị nữa~】

Cuối câu còn kèm theo một sticker dễ thương kiểu biểu cảm này hoàn toàn kh giống phong cách mà một trai bình thường sẽ gửi.

Nếu đổi là khác, Ôn Dĩ Đồng lẽ đã khéo léo từ chối gặp mặt, chỉ trả lời qua tin n cho xong.

Nhưng lúc này, th dòng tin tràn đầy sức sống , nhớ đến lời giáo sư nói “nên quan tâm và giúp đỡ học trò này nhiều hơn”, cô do dự vài giây vẫn gõ trả lời:

【Chiều mai chắc rảnh.】

Chiều hôm sau, hai hẹn nhau tại một quán cà phê yên tĩnh.

Tần Dực đến sớm, thậm chí còn giúp cô gọi sẵn một ly cà phê Americano đá.

Dưới ánh nắng nhẹ, ta mặc chiếc sơ mi trắng cùng quần jeans, cười rạng rỡ, sạch sẽ như bước ra từ trong truyện tr.

Ôn Dĩ Đồng ly cà phê, chút ngạc nhiên:

em biết chị thích uống Americano?”

Tần Dực hơi ngượng ngùng gãi đầu:

“Em hỏi thầy giáo đó. Thầy nói hồi chị còn học, sáng nào chị cũng cầm một ly Americano đá.”

Ôn Dĩ Đồng kh ngờ chỉ vì một ly cà phê mà ta lại đặc biệt hỏi giáo sư, nhất thời kh biết nói gì.

Th cô kh phản ứng, Tần Dực tưởng gọi sai, chút căng thẳng:

“Chị… bây giờ kh thích Americano nữa à?”

Ôn Dĩ Đồng lắc đầu, ngồi xuống đối diện ta, mỉm cười nhạt:

“Kh . Cảm ơn em. Vậy… nói xem em còn chỗ nào chưa hiểu, chị sẽ giảng cho em.”

Trong suốt hai ba tiếng sau đó, cô kiên nhẫn giảng giải từng chi tiết nhỏ.

May là Tần Dực tiếp thu nh, cô nói một lần là hiểu ngay, nên cũng kh quá vất vả.

Điều khiến Ôn Dĩ Đồng ngạc nhiên hơn cả là khi ở cạnh , cô cảm th thoải mái.

Kh áp lực, kh sự gượng gạo, hai chỉ nói chuyện học thuật đơn giản mà dễ chịu.

Cô thậm chí kh nhận ra rằng l mày đã giãn ra, khóe môi cũng khẽ cong lên thành một nụ cười thật sự hiếm hoi.

Tần Dực thì thỉnh thoảng lại lén cô, ánh mắt sáng trong chứa đầy sự ngưỡng mộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-quay-ve-doc-than/chuong-699-cau-nhoc-ngoan-ngoan-biet-quan-tam.html.]

“Học tỷ, chị giỏi thật đ. Những chỗ này ngoài chị ra chắc chẳng ai nói rõ được như vậy. Chị đúng là quá đỉnh !”

Ôn Dĩ Đồng bị lời khen trực tiếp làm cho hơi ngượng, khẽ đưa tay vén mái tóc bên tai:

“Là em th minh, nên chị mới đỡ nói nhiều.”

Hai bước ra khỏi quán cà phê, trời đã ngả về chiều.

Gió hoàng hôn hơi mạnh, chiếc váy liền ngang gối của cô bị gió thổi nhẹ bay, phần vạt váy bên h chẳng may bị mắc vào cành cây vươn ra từ bồn cây bên đường.

“Xoẹt” một tiếng nhỏ vạt váy bên h cô rách ra một đường khá lớn.

Ôn Dĩ Đồng khẽ kêu lên, hơi lúng túng, bản năng dùng tay che lại chỗ rách.

Vết rách xấu hổ vừa khéo ở vị trí đùi trên, nếu kh che lại thì chỉ cần bước thôi cũng thể bị lộ.

Đúng lúc cô chưa biết xử lý thế nào, Tần Dực đã vội bước lên:

“Học tỷ, đừng cử động!”

Nói xong, tự nhiên cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng buộc qu eo cô, vừa khéo che kín đường rách.

Động tác của cẩn trọng, ánh mắt cũng tràn đầy sự tôn trọng, trong giọng nói còn mang theo chút ngượng ngùng:

“Gió to, mặc thế này sẽ đỡ hơn một chút… chị đừng ngại.”

Áo khoác trên còn phảng phất hương thơm dịu của nước giặt.

th vành tai đỏ ửng lên, Ôn Dĩ Đồng khẽ cong môi, nhẹ giọng:

“Cảm ơn em.”

Khoảnh khắc , trong đầu cô bất giác hiện lên câu nói của Phó Tuyên: “ học trò này đúng kiểu tiểu bạch kiểm ngoan ngoãn, dễ thương, biết quan tâm.”

Ừ… đúng là nói kh sai.

Tần Dực cũng cười, để lộ hai chiếc răng n nhỏ tr vừa sáng sủa vừa chân thành:

“Chị khách sáo quá.”

Nói như sực nhớ ra ều gì, ánh mắt sáng lên, chút mong đợi:

“À đúng , bạn em nói hôm nay sẽ mang cho em bản tài liệu tham khảo mà em nhờ. Nhưng ta đang ở rạp chiếu phim mini gần đây với bạn gái. Chị thể cùng em đến đó l một lát kh? L xong là , kh làm mất nhiều thời gian của chị đâu.”

Giọng mang theo sự thăm dò, ánh mắt lại trong veo, hoàn toàn kh chút ẩn ý nào.

Ôn Dĩ Đồng thoáng do dự rạp chiếu phim riêng tư… nghe vẻ hơi mờ ám.

Nhưng nghĩ lại, Tần Dực vừa giúp cô, cũng là đơn giản, cởi mở, lẽ nghĩ nhiều quá mới là kỳ cục.

Cô khẽ gật đầu:

“Được, chị với em.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...