Bạn Trai Phản Bội, Cô Ôn Quay Về Độc Thân
Chương 700: Hiểu lầm càng lúc càng sâu
Rạp chiếu phim mini mà Tần Dực hẹn nằm ở khu trung tâm sầm uất nhất của thành phố. Kh gian sang trọng, thiết kế chú trọng vào sự riêng tư, lại nằm sát khu đại học, nên mỗi ngày đều kh ít khách ghé đến.
Trùng hợp là nơi này chỉ cách Tập đoàn Hách một con phố.
Ôn Dĩ Đồng theo Tần Dực bước vào thang máy, xung qu khung cảnh lạ lẫm, trong lòng bất giác nhớ ra: hồi đại học, cô chưa từng vào nơi nào kiểu này.
Kh vì cô kh ều kiện kinh tế mà vì khi cô chỉ đơn giản th tò mò.
Nhưng Giang Dự Hành khi đó lại cực kỳ ghét những nơi thế này. Nghĩ cũng đúng, là đại thiếu gia nhà họ Giang, ngay trong nhà cũng phòng chiếu phim riêng, cần gì ra ngoài.
Bây giờ được đến nơi từng tò mò, trong lòng Ôn Dĩ Đồng kh khỏi chút hứng khởi.
Cô cùng Tần Dực đến trước một phòng chiếu riêng, Tần Dực gõ cửa bên trong lập tức mở cửa, đưa cho ta tài liệu.
bạn lườm Tần Dực, hừ nhẹ một tiếng trêu:
“ đúng là trọng sắc khinh bạn. Gọi ship cũng được, nhất quyết kéo ra đây đưa tận tay.”
Tần Dực lập tức phản bác, mặt dày cười hì hì:
“ chỉ muốn vận động thêm chút thôi. Thân hình của đỉnh lắm nhé, kh tin hỏi học tỷ !”
Bỗng nhiên bị “gọi tên”, Ôn Dĩ Đồng ngẩn , hơi lúng túng nhưng vẫn khẽ đáp:
“À… đúng là dáng đẹp thật.”
bạn cô một cái, lại về phía Tần Dực, ánh mắt lập tức trở nên “hiểu ý”, sau đó cười mờ ám đóng cửa phòng chiếu lại.
Tần Dực gãi đầu, hơi ngượng ngùng nói:
“Xin lỗi học tỷ, em kh ý trêu chị đâu.”
Ôn Dĩ Đồng chỉ khoát tay, kh để ý những chuyện nhỏ như vậy.
L được tài liệu xong, hai liền quay ra, cùng bước vào thang máy xuống tầng trệt.
Cùng lúc đó, Hách Vũ Thành sau khi bàn xong một cuộc họp hợp tác từ phía sau trụ sở Tập đoàn Hách, đang ngồi xe trở về c ty.
Xe chạy ngang qua khu rạp chiếu phim, vô thức mở mắt liếc ra ngoài cửa kính và chỉ một giây sau, tim như ngừng đập.
Bóng dáng …
Dù hóa thành tro, cũng nhận ra được chính là Ôn Dĩ Đồng!
Cô đang cùng Tần Dực bước ra từ cửa rạp chiếu phim.
ta chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng, còn chiếc áo khoác của ta lại buộc qu eo cô.
Khoảng cách giữa hai gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-trai-phan-boi-co-on-quay-ve-doc-than/chuong-700-hieu-lam-cang-luc-cang-sau.html.]
Tần Dực hơi nghiêng đầu về phía cô, ánh mắt đầy dịu dàng, khóe môi mang theo một nụ cười ấm áp.
Còn trên gương mặt cô là nụ cười nhẹ nhõm, thoải mái… thứ nụ cười mà Hách Vũ Thành đã lâu kh được th.
từng cho rằng cô đang bị chuyện của cha mẹ nuôi ám ảnh, rằng vì thế cô mới u uất, nặng nề…
Nhưng thì ra, cô chỉ kh vui khi ở bên mà thôi.
Cô thể mỉm cười nhẹ nhõm với khác.
Nhưng với , chỉ sự lạnh nhạt và trốn tránh.
Ý nghĩ như một lưỡi d.a.o lạnh lẽo, đ.â.m sâu vào n.g.ự.c .
Sắc mặt của Hách Vũ Thành lập tức trở nên âm trầm đến đáng sợ, đáy mắt tối đen như mặt biển trước cơn gi.
chằm chằm theo bóng hai , cho đến khi họ rẽ sang ngõ nhỏ và khuất khỏi tầm mắt.
Ngồi ở ghế lái phụ, Trần Vũ cũng đã th hết cảnh tượng đó. Trong lòng hơi run, cân nhắc xem nên mở miệng an ủi sếp hay kh.
Nhưng còn chưa kịp nói, giọng nói lạnh băng từ ghế sau vang lên:
“Lái xe. Về c ty.”
Giọng nói kh to, nhưng lại lạnh đến mức khiến kh khí trong xe như đóng băng.
Hách Vũ Thành kh bước xuống xe, cũng kh chạy theo chất vấn.
chỉ dựa lưng vào ghế sau, nhắm mắt lại, cổ họng khẽ chuyển động, như thể một cục đá nghẹn trong lồng ngực.
Trần Vũ vội vàng ngậm miệng, kh dám thở mạnh, lập tức nhấn ga chạy về trụ sở Tập đoàn Hách như thể cảnh tượng vừa chưa từng xảy ra.
Hách Vũ Thành nhắm nghiền mắt, đầu óc rối như tơ vò.
Thì ra… đây chính là lý do cô lạnh nhạt với suốt thời gian qua.
Vì khác xuất hiện, nên cô kh còn dành tâm tư cho nữa.
Vì khác khiến cô mỉm cười, nên mỗi khi đối mặt với , cô mới trở nên xa cách, hờ hững.
Từng mảnh ký ức nhỏ vụn trong khoảng thời gian gần đây ùa về mỗi lần cô từ chối hẹn ăn tối, mỗi lần cô nói “mệt ”, mỗi cái lạnh nhạt của cô.
Tất cả… dường như bỗng nhiên trở nên hợp lý trong một cách tàn nhẫn.
Hách Vũ Thành khẽ siết tay thành nắm đấm, đường gân trên mu bàn tay nổi rõ.
Ánh mắt ẩn sau hàng mi rũ xuống tối đen như vực sâu.
lẽ… là đã tự đa tình.
Chưa có bình luận nào cho chương này.