Bắt Cóc Mèo Nhỏ Ngoan Hiền
Chương 19
"Cái lực đạo ..."
Lục Trì khẽ xốc cô lên một chút, ý vị trêu chọc trong ngữ điệu càng thêm đậm:
" mà lên tiếng, ngày mai tiêu đề hot diễn đàn trường khi sẽ
‘Một nam t.ử họ Lục bất hạnh mất mạng trong phòng y tế, nghi mưu sát’ đấy."
"..."
Vân Sênh hổ giận, khẽ đ.ấ.m nhẹ vai một cái
Gợi ý siêu phẩm: Lục Gia Lại Ghen Rồi Sao? Thịnh Vãn Đương & Lục Kỷ Nguyên đang nhiều độc giả săn đón.
" đừng lung tung!" Cái cú đ.ấ.m đó nhẹ hẫng giống như đang gãi ngứa .
Lục Trì thấp giọng hai tiếng, lồng n.g.ự.c khẽ chấn động truyền qua bờ lưng dính chặt, làm cho vành tai Vân Sênh chút tê dại.
Bầu khí bỗng chốc trở nên thoải mái một cách kỳ lạ, sự lo lắng bồn chồn trong lòng Vân Sênh vì mấy ngày liền liên lạc cũng tan biến ít.
Cô bò lưng , cái bóng hai ánh mặt trời kéo dài , quấn quýt đan cài . Do dự một lát, cô vẫn nhỏ giọng hỏi thành lời.
"Lục Trì."
"Ừm?"
"... đang giận em ?"
Giọng cô nhẹ, mang theo sự dò xét cùng một tia ủy khuất khó lòng phát hiện.
Bước chân Lục Trì khựng một thoáng, lập tức trả lời. Qua vài giây mới hỏi ngược cô: " hỏi như ?"
"Tại vì chẳng thèm trả lời tin nhắn em..."
Vân Sênh xong cảm thấy bản quá nhỏ mọn, liền vội vàng giải thích:
"Em ý trách , em chỉ ... chỉ cảm thấy thể sẽ thấy em phiền phức, hoặc để ý đến em nữa thôi..."
đến đoạn cuối, giọng cô ngày càng nhỏ , mang theo chút âm mũi mà chính cô cũng nhận .
Lục Trì im lặng một hồi. Ngay lúc Vân Sênh tưởng rằng sẽ trả lời, mới chậm rãi mở miệng, giọng trầm thấp:
" giận."
"Thế tại trả lời..." Vân Sênh nhịn hỏi dồn.
Lục Trì đột nhiên dừng bước. Trái tim Vân Sênh thắt một cái. Giây tiếp theo, khẽ nghiêng đầu qua, cô thể thấy đường quai hàm rõ nét cùng đôi môi khẽ mím .
"Em còn ủy khuất cơ ?"
Giọng phần bất lực chút buồn .
Vân Sênh ngẩn , hàng mi khẽ chớp chớp. Lục Trì tiếp tục bước , giọng trong cơn gió trưa phần lười biếng, chút nghẹn ngào:
" ai mới lịch sự xa cách, mở miệng một tiếng đàn gọi khách khí đến thế chứ?"
Lời dứt, bầu khí bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường.Q
Gò má Vân Sênh "xoạt" một cái đỏ bừng lên, vành tai nóng rực, nhịp tim loạn cào cào một mảnh. Hóa ... điều để tâm cái ? vì hiểu lầm mà tức giận, cũng chê cô phiền phức... mà vì cái cách xưng hô cố ý kéo giãn cách, đầy sinh cô?
Cái nhận thức giống như một viên kẹo ngọt nhỏ, đột ngột tan chảy nơi đầu quả tim cô, xua tan tất cả những bất an và chua xót đó.
Cô lưng , khóe môi nhịn mà bí mật cong lên, dính chặt khuôn mặt đang nóng bừng bờ vai ấm áp . Giọng điệu mềm mại:
"Thế... thế em gọi như nữa..."
Yết hầu Lục Trì khẽ lăn một cái, tiếp lời.
Vân Sênh thể cảm nhận , cánh tay đang đỡ lấy khoeo chân cô dường như siết chặt hơn một chút.
Gần đến tòa nhà ký túc xá nữ, Lục Trì bỗng nhiên lên tiếng, giọng khôi phục sự bình tĩnh đó: "Chuyện diễn đàn, đừng xem nữa."
"Mấy lời đó, đừng để trong lòng."
Vân Sênh ngẩn một thoáng mới phản ứng đang ám chỉ đến những lời bình luận cô "tâm cơ", " thủ đoạn" .
Mặc dù xóa sớm, vẫn thể thấy vài lời bàn tán.
"... thấy ?"
"Ừm." Giọng Lục Trì trầm xuống, " xử lý xong ."
Cho nên xóa bài đăng, chỉ vì hiểu lầm, mà vì... cô thấy những lời bình luận khó đó ?
Trong lòng Vân Sênh dâng lên một luồng ấm áp, chút hờn dỗi và bất an đó tan biến hư .
Hai tay cô ôm lấy cổ tự chủ mà siết chặt , lập tức nhớ tới lời cáo buộc "mưu sát" , liền vội vàng nới lỏng lực tay một chút.
"Cảm ơn , Lục Trì."
Lục Trì khẽ "Ừm" một tiếng nhẹ, vẻ tâm trạng vui vẻ hơn phần nào so với nãy.
cõng cô đến tận lầu ký túc xá, mà ở một chiếc chòi nghỉ mát cách đó xa cẩn thận đặt cô xuống, đỡ cô lên chiếc ghế đá bóng râm mát mẻ.
"Ngoan ngoãn ở đây đợi nhé, mua cơm cho em."
Lục Trì buông tay , thẳng dậy
" món nào cần kiêng ?"
Vân Sênh khẽ lắc đầu, ngước khuôn mặt lên : "Em kén ăn ạ."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bat-coc-meo-nho-ngoan-hien/19.html.]
"Ừm."
Lục Trì đáp một tiếng. xoay định , nhớ điều gì đó liền dừng bước đầu cô. Ánh nắng xuyên qua kẽ hở mái chòi, rải những đốm sáng nhạt lên chiếc mũi cao thẳng và góc mặt nghiêng . Thần sắc giữa hàng lông mày sự nhu hòa mà cô từng thấy bao giờ.
"Đợi về." .
Vân Sênh , đôi mắt cong lên thành vầng trăng khuyết: "!"
Lục Trì trở nhanh, tay ngoài hộp cơm đóng gói sẵn thì còn cầm theo một ly trái cây dâu tây cắm sẵn ống hút.
Xem thêm: Cưới Nhầm Thành Đôi. Vợ Của Thẩm Gia Quá Ngầu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
"Cho em ." đưa ly trái cây cho cô, tự tay mở từng hộp cơm , bẻ sẵn đôi đũa đưa qua.
Vân Sênh ly trái cây màu hồng phấn , cũng cái ... cái món cô thích nhất. ?
"Ngẩn cái gì thế?" Lục Trì gập ngón tay, khẽ búng nhẹ trán cô một cái.
"Mau ăn , ăn xong còn kịp về ký túc xá nghỉ ngơi, ngoài trời nắng to lắm."
Ngón tay mát, cảm xúc vô cùng rõ ràng. Vân Sênh ôm lấy vầng trán búng, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"... ."
chút suy đoán nhỏ nhoi trong lòng giống như những bong bóng nhỏ, cứ thế ùn ùn kéo đến ngừng.
"Đưa điện thoại cho ." Lục Trì đưa bàn tay về phía cô.
"Để làm gì thế ạ..."
Vân Sênh mặc dù thắc mắc, cơ thể phản ứng nhanh hơn não bộ, theo bản năng đặt chiếc điện thoại tay .
"Mật khẩu." Lục Trì nhận lấy, thuận miệng hỏi.
"1117." Vân Sênh thuận miệng đáp .
Lời thốt , cả hai đều ngẩn một thoáng. chỉ vì cô chút phòng nào đối với , mà vì... Lục Trì ngước mắt lên, ánh sâu thẳm khóa chặt lấy cô, thong thả lặp :
"1117?"
Trong lòng Vân Sênh "bịch" một cái, gò má bắt đầu phát sốt. cô thể cứ thế mà luôn chứ!
Lục Trì chằm chằm gò má bỗng chốc nhuốm chút hồng rực cùng ánh mắt né tránh cô, bỗng nhiên thấp giọng một tiếng. Ngữ điệu mang theo vài phần trêu chọc:
"Trùng hợp thật đấy, bạn học Vân Sênh, cái con ... giống hệt ngày sinh nhật luôn đấy."
"A... thế, thế ạ?"
Nhịp tim Vân Sênh đập liên hồi như đ.á.n.h trống. Cô vội vàng cúi đầu xuống, lùa đại vài hạt cơm trong hộp, cố gắng che giấu sự hoảng loạn
"Thế thì trùng hợp thật nha..."
Ánh mắt Lục Trì dường như mang theo nhiệt độ, thấu tâm can cô.
Vân Sênh hận thể vùi cả khuôn mặt trong hộp cơm luôn cho . cái bộ dạng đà điểu cô, ý nơi đáy mắt Lục Trì càng sâu hơn, truy hỏi thêm nữa.
chỉ lướt danh bạ điện thoại cô dứt khoát nhập một dãy , bấm gọi lập tức ngắt máy. đó lưu , ghi chú "Lục Trì".
mới đưa trả điện thoại cho cô.
" lưu điện thoại máy em ."
cô, giọng bình rõ ràng, " chuyện gì, cứ gọi cho bất cứ lúc nào."
" ."
Vân Sênh nhận lấy điện thoại, cái tên trong danh bạ, trong lòng ngọt ngào vô cùng.
"Buổi chiều với buổi tối xin nghỉ huấn luyện , nghỉ ngơi cho ."
"Đợi đỡ hơn một chút thì quan sát huấn luyện ."
Lục Trì tiếp tục dặn dò, ngữ điệu sự tỉ mỉ chu đáo mà chính cũng nhận .
"Quan sát huấn luyện thì nhớ tìm chỗ râm mát mà , đừng ngốc nghếch phơi nắng đấy."
" mà."
Vân Sênh ngoan ngoãn đáp lời, nhỏ nhẹ ăn cơm. Lục Trì ở một bên hết câu đến câu khác dặn dò, cô chẳng những cảm thấy phiền phức, ngược lồng n.g.ự.c ngày càng nóng lên, giống như đang ôm một lò sưởi nhỏ .
Những lời cổ vũ "chủ động tấn công" các bạn cùng phòng một nữa vang lên bên tai cô. Cô đến Kinh Đại, phần lớn lý do chính vì . Mà bên cạnh lúc cũng ai khác nữa . Cô nên dũng cảm một ?
Cái ý nghĩ xuất hiện, hai tiểu nhân trắng đen trong não bộ cô bắt đầu tranh chấp kịch liệt.
Tiểu nhân trắng nắm chặt nắm đ.ấ.m nhỏ, kích động hét lớn:
*Xông lên Vân Sênh! đang ở ngay mắt, bầu khí thế ! Chỉ cần dũng cảm bước bước , sẽ !*
Tiểu nhân đen rúc một góc, run rẩy khuyên ngăn:
* ... quên những chuyện kể đây ? từng từ chối bao nhiêu chứ? cứ đợi thêm chút nữa , vạn nhất từ chối thì đến làm bạn cũng làm nổi nữa ...*
Tiểu nhân trắng chống nạnh:
*Đợi cái gì mà đợi chứ! Đợi nữa khác nẫng tay mất đấy! xem hôm nay lo lắng cho đến nhường nào kìa!*
Tiểu nhân đen vẻ mặt đầy phản đối:
*Dục tốc bất đạt! Hai ngày nay từ chối ít cô gái đấy. hiện tại căn bản yêu đương thì , bây giờ mà xông lên chỉ nước tự chuốc lấy nhục nhã thôi!*
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.