Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bắt Cóc Mèo Nhỏ Ngoan Hiền

Chương 20

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

" ngẩn nữa ?" Mu bàn tay mát Lục Trì bỗng nhiên chạm nhẹ trán Vân Sênh. Ngữ điệu mang theo sự quan tâm

" thoải mái ở ? Mặt đỏ thế ."

Sự quan tâm nơi đáy mắt , chân thật dịu dàng, một chút giả tạo nào.

Ngay khoảnh khắc , sức mạnh tiểu nhân trắng trong não bộ Vân Sênh tăng vọt, một cước đá văng tiểu nhân đen phòng tối khóa . Lòng dũng cảm giống như bơm đầy khí, căng phồng lên nơi lồng ngực.

"Lục Trì." 

Cô bỗng nhiên đặt đũa xuống, ngẩng đầu lên, nghiêm túc về phía .

"Ừm?" 

Lục Trì ngẩn một thoáng. sự trịnh trọng đột ngột cô làm cho trái tim khẽ nảy lên một cái, rủ mắt cô.

Vân Sênh hít một thật sâu, giống như dùng hết bộ sức lực cả đời

Cô đột ngột vươn tay , nắm chặt lấy bàn tay Lục Trì còn kịp thu về đang đặt trán cô.

Bàn tay Lục Trì khựng tại chỗ.

" chuyện gì thế?" 

cô, giọng tự chủ mà nhẹ vài phần. Lòng bàn tay cô gái nhỏ ấm áp mềm mại, nắm chặt lấy tay , đầu ngón tay thậm chí còn chút run rẩy nhè nhẹ.

Vân Sênh ngẩng khuôn mặt lên, trong đôi mắt phản chiếu rõ ràng hình bóng , trong trẻo ngập tràn ánh sáng. 

Cái tâm ý giấu kín suốt cả một thời thanh xuân đang đ.â.m bang lung tung nơi lồng ngực, suýt chút nữa xông khỏi cổ họng .

"Em thíc"

"Lục Trì!"

Một giọng nữ trong trẻo phần kiêu kỳ bỗng nhiên truyền đến từ phía ngoài chòi nghỉ mát, trực tiếp cắt ngang lời tỏ tình đầy dũng khí Vân Sênh.

Lời Vân Sênh im bặt. Lòng dũng cảm đang căng phồng giống như một quả khinh khí cầu mũi kim đ.â.m thủng, "phựt" một tiếng xẹp xuống ngay lập tức, chỉ còn sự trống rỗng vang vọng. Cô theo bản năng buông lỏng bàn tay .

Mà khi tới ai, chút tự tin cuối cùng còn sót trong lòng cô cũng vỡ vụn thành những mảnh vụn cám.

Tần Tịch. Tần Tịch sinh viên năm ba khoa Biểu diễn, hoa khôi công nhận Kinh Đại. Cũng chính ... bạn gái đầu tiên Lục Trì.

Vân Sênh đầu tiên thấy Tần Tịch. Hồi còn ở trường Cấp ba Thanh Hà, cô từng thấy Tần Tịch nhiều

Khi đó, Tần Tịch và Lục Trì gần như hình bóng rời, cặp đôi rực rỡ nhất sân trường. Trong khi cô còn chỉ thể trốn đám đông, từ xa ngắm bóng lưng thanh lãnh cao ráo Lục Trì... thì Tần Tịch thể đường đường chính chính bên cạnh

Những hình ảnh đó từng sự chua xót thầm kín nhất suốt cả thời thanh xuân cô.

"Chào học nha." 

Tần Tịch mỉm gật đầu với Vân Sênh, nụ rạng rỡ, nơi đáy mắt chẳng mấy phần nhiệt độ. Cô thẳng đến bên cạnh Lục Trì, ngữ điệu vô cùng quen thuộc thiết: 

" tìm rõ lâu đấy, gửi tin nhắn cho cũng chẳng thèm trả lời, hóa trốn ở chỗ ."

Trong lúc chuyện, bước chân Tần Tịch khẽ dịch chuyển, thì vẻ vô tình thực chất vô cùng chuẩn xác xen giữa Lục Trì và Vân Sênh. 

Ánh mắt liếc qua nơi khóe mắt nhạt nhòa quét qua bàn tay mới buông Vân Sênh, cùng với phần cơm hộp rõ ràng dành cho hai đặt mặt cô... 

Trong ánh mắt lướt qua một tia khinh miệt, giống như đang thầm kín nhắc nhở điều gì đó.

Vân Sênh cụp mắt xuống, hàng mi dài che giấu sự bối rối, hụt hẫng... cùng với một tia khó xử mới xực lên nơi đáy mắt. 

Trái tim giống như một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nghẹn ngào đến mức đau nhói, gần như thể thở nổi.

Lục Trì về phía Tần Tịch, sự nhu hòa giữa hàng lông mày thu liễm , khôi phục vẻ hờ hững xa cách thường ngày: 

" xem điện thoại. chuyện gì?"

"Cũng chuyện gì lớn ," 

Ngữ điệu Tần Tịch nhẹ nhàng, mang theo một loại tự tin đầy lý đương nhiên. 

"Chỉ mời làm dẫn chương trình cho đêm hội chào tân sinh viên năm nay thôi mà." 

"Ngoài , chẳng nghĩ ai thích hợp hơn nữa ."

Lục Trì khẽ nhướng mày: "Đây yêu cầu ?" 

hỏi trực diện, Tần Tịch càng thêm rạng rỡ, giống như nắm chắc phần thắng trong tay: " , nể mặt chút mà?"

Lục Trì im lặng hai giây, ánh mắt dường như lướt qua Vân Sênh đang cúi đầu nhanh, mới nhạt giọng mở miệng:

 " thôi."

thôi. đồng ý một cách sảng khoái.

Chút hy vọng mong manh cuối cùng trong lòng Vân Sênh bấy lâu nay hai chữ nhẹ nhàng đè bẹp dí

Với tính cách , làm sẵn sàng tham gia mấy cái hoạt động kiểu , còn lộ diện làm dẫn chương trình cơ chứ. đây bao nhiêu hoạt động mời , đều lười biếng chẳng thèm ngó ngàng tới.

 Chỉ vì... mở miệng Tần Tịch ? Bởi vì cô yêu cũ , thanh mai trúc mã ... ... thích.

Tần Tịch nhận câu trả lời chắc chắn, nụ mặt càng thêm sâu. 

khi rời , cô cố ý lưng về phía Lục Trì, liếc Vân Sênh lúc nào cũng cúi đầu, một lời một cái. 

Ánh mắt đó, kiêu ngạo đầy vẻ trương dương. Đó sự khiêu khích một cách trắng trợn kẻ chiến thắng. đó cô mới nhấc bước chân nhẹ nhàng rời .

Trong chòi nghỉ mát một nữa khôi phục sự yên bình, chỉ còn tiếng gió thổi qua kẽ lá xào xạc. bầu khí lúc khác biệt so với .

Lục Trì đầu , ánh mắt rơi Vân Sênh. Cô gái nhỏ cúi gục đầu xuống, lộ một đoạn cổ trắng ngần yếu ớt. 

Bờ vai khẽ co rụt , giống như đang cố gắng thu nhỏ bản để trốn

tinh mắt để ý thấy những ngón tay đang siết chặt lấy vệt áo đến mức trắng bệch cô, cùng với nơi khóe mắt khẽ ửng hồng chút ươn ướt . Đầu quả tim giống như thứ gì đó đ.â.m nhẹ một cái nặng nhẹ.

"Sênh Sênh." 

Giọng tự chủ mà nhẹ , xổm xuống, tầm mắt giữ thẳng hàng với cô. 

" ? chân đau lắm ?"

Chân đau. Lòng càng đau hơn.

"

Vân Sênh sức chớp chớp mắt, ép luồng chua xót ngược trở về. Giọng cô chút khàn, vẫn nỗ lực duy trì sự bình tĩnh,

 "Chỉ cát bay mắt thôi ạ." Cô dám ngẩng đầu lên, sợ rằng ngẩng lên một cái, nước mắt sẽ chịu lời mà rơi xuống mất.

Lục Trì nhíu chặt mày, rõ ràng tin: 

"Thật ?"

"Thật mà." 

Vân Sênh hít hít mũi. Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu lên, gượng một nụ còn hơn cả

"Đàn... Lục Trì, em ăn no , em về phòng đây." 

suýt chút nữa gọi đàn , giữa chừng mới gượng gạo đổi giọng. 

ngữ điệu trở nên khách khí và xa cách vô cùng.

Luồng bực bội khó khăn lắm mới đè nén trong lòng Lục Trì lúc từng chút từng chút một cuộn trào trở , thậm chí còn dữ dội hơn cả lúc .

---

Hình như cứ hễ Tần Tịch xuất hiện một cái cô liền trở nên bất thường ngay lập tức. 

ánh mắt né tránh cô, suy đoán mơ hồ trong lòng dần trở nên rõ ràng hơn. hạ thấp giọng điệu, mang theo sự dò xét cùng sự cẩn thận hỏi han: 

"Vân Sênh, em... đang giận ?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bat-coc-meo-nho-ngoan-hien/20.html.]

"? Em..." 

Vân Sênh ngẩn , dám thẳng mắt . Ngón tay vô thức cạy cạy mép hộp cơm dùng một

"Em mà... Em gì để mà giận chứ..."

Lục Trì chằm chằm cô hai giây, bỗng nhiên khẽ một tiếng nhẹ. Tiếng đó trầm, chút bừng tỉnh, dường như phần... vui vẻ?

"Học nhỏ ơi" 

khẽ sáp gần thêm một chút. Giọng hạ thấp mang theo thở, cào cào làm cho vành tai cô ngứa ngáy, 

"Em thế ... đang ghen đấy chứ?"

" đừng lung tung! Em !" 

Vân Sênh đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt trợn tròn xoe, vội vàng phản bác. Giống hệt như một chú mèo giẫm đuôi

gò má đỏ rực cùng ánh mắt lung tung cô lúc càng giống như đang giấu đầu hở đuôi hơn.

Lục Trì cái bộ dạng cô, luồng bực dọc trong lòng kỳ diệu tan biến mất quá nửa, thậm chí còn trào dâng một loại cảm xúc mềm mại khó tả. 

Sợ làm cho cô gái nhỏ cuống lên đến mức thật, tiếp tục trêu chọc cô nữa, mà thu liễm ý , thẳng mắt cô nghiêm túc giải thích: 

" và Tần Tịch chia tay từ lâu , hiện tại gì cả."

 "Đồng ý với , chỉ đây nợ một ân tình, coi như trả xong."

Ánh mắt thẳng thắn trong trẻo, giống như đang dối.

"... ." Vân Sênh nhỏ giọng đáp , bàn tay đang vò vạt áo cũng nới lỏng một chút. cái dằm trong lòng dường như vẫn còn nguyên ở đó.

"Vân Sênh." 

Lục Trì gọi cả tên lẫn họ cô, ngữ điệu phần trịnh trọng.

Đầu quả tim Vân Sênh khẽ run lên, ngước mắt . Lục Trì nơi khóe mắt vẫn còn chút ửng hồng cô, khẽ thở dài một tiếng. Giọng trầm thấp ôn hòa, kiên nhẫn dỗ dành:

 " vui thì đừng nghẹn ở trong lòng, cho , đừng bắt đoán." 

bỗng nhiên nghiêng về phía , thu hẹp cách giữa hai . Mùi hương thanh khiết sạch sẽ trong nháy mắt bao bọc lấy cô.

Vân Sênh sự sáp gần đột ngột làm cho nhịp tim lỡ mất nửa nhịp. 

Đầu óc chút mụ mẫm, lắp bắp hỏi ngược : "... cho để làm gì chứ..."

Lục Trì thấy trong đôi mắt cô một nữa thắp lên những đốm sáng nhỏ vụn, trái tim treo lơ lửng bấy lâu nay cuối cùng cũng hạ xuống. 

Khóe môi khẽ cong lên, thả chậm tông giọng, dây thanh quản trong cơn gió trưa vô cùng trầm thấp triền miên dạt dào: 

" cho ..." 

Từng câu từng chữ, vô cùng rõ ràng, nặng tựa ngàn cân: "... đến dỗ dành em."

Câu giống như một viên đá nhỏ, khẽ ném mặt hồ phẳng lặng trong lòng Vân Sênh, kích động lên ngàn tầng sóng lớn.

 Cả cô ngẩn ngơ tại chỗ, đôi mắt trợn tròn chằm chằm . Bên tai vang lên tiếng ong ong, gò má nóng đến mức sắp sửa bốc cháy đến nơi , kéo theo đó cả vùng da nơi cổ và tai đều nhuốm một màu hồng nhạt.

... cái gì cơ? Dỗ dành cô á? Giống như dỗ dành một đứa trẻ con

... Đủ loại ý nghĩ hỗn loạn lướt qua trong não bộ cô, làm cho cô mất năng lực tư duy, chỉ ngốc nghếch gương mặt tuấn tú ở ngay sát vách

Đôi mắt phượng dài hẹp lay động lòng lúc đang phản chiếu rõ ràng hình bóng cô, thâm sâu vô cùng chuyên chú, làm cô suýt chút nữa chìm đắm trong đó .

Lục Trì khẽ nhếch môi đầy đắc ý. thẳng dậy, kéo giãn cách một chút để cô thể thở phào một cái, ánh mắt vẫn khóa chặt lấy cô như cũ.

 "Ngốc ?" 

vươn tay , búng trán nữa, mà dùng đầu ngón tay khẽ chạm nhẹ gò má nóng bừng cô, cảm xúc vô cùng mềm mịn ấm áp.

Đầu ngón tay mát chạm gò má, Vân Sênh đột ngột run lên một cái, giống như một luồng điện xẹt qua, tức khắc hồi phục tinh thần trở

Cô hoảng loạn né một chút để tránh sự đụng chạm , trái tim "thình thịch thình thịch" đập nhanh mạnh, suýt chút nữa nhảy khỏi lồng n.g.ự.c .

"Em... em ngốc..." 

Cô cúi đầu xuống, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, dám thẳng mắt nữa. Ngón tay tự chủ mà vò vạt bộ đồ quân huấn, vò đến mức mảng vải đó nhăn nhúm hết cả . Câu rốt cuộc ý gì chứ? tùy tiện thế thôi, ...

"Chân còn đau ?" Lục Trì chuyển đổi đề tài.

"Đỡ... đỡ nhiều ạ..." Vân Sênh thuận theo lời mà đáp , trong lòng loạn cào cào một mảnh, giống như một cuộn len rối .

"Cơm ăn tiếp ?"

Vân Sênh hộp cơm, khẽ lắc đầu.

"Thế thì về phòng nghỉ ngơi thôi." Lục Trì một nữa lưng mặt cô, khẽ hạ thấp xuống

"Lên ."

bờ lưng rộng lớn vững chãi mắt, Vân Sênh mím mím môi. còn do dự nữa, cũng sự ngại ngùng từ chối như nữa, mà lẳng lặng bò lên, vươn hai cánh tay ôm lấy cổ

Động tác nhẹ, hai cánh tay ôm một cách lỏng lẻo, thậm chí còn cố ý chừa một trống nhỏ, sinh sợ làm "nghẹt thở".

Lục Trì vững vàng cõng cô lên, khóe môi cong lên một đường cong vui vẻ. Đồ ngốc nhỏ , ngoan ngoãn đấy.

Đường về phòng ký túc xá dường như ngắn hơn so với lúc , chỉ trong bầu khí dường như đang trôi nổi thứ gì đó sền sệt vô cùng vi diệu, vô thanh vô thức bao bọc lấy hai bọn họ.

"Lục Trì." 

Cô bỗng nhiên nhỏ giọng mở miệng.

"Ừm?"

" ... đang trêu em ?" 

.Cô hỏi một cách vô cùng cẩn thận, còn mang theo một tia kỳ vọng cùng bồn chồn.

Lục Trì bước chân dừng, im lặng hai giây mới hỏi ngược : "Em thấy ?"

"..." Vân Sênh bĩu bĩu môi, hé răng.

Lục Trì dường như khẽ một tiếng, nhẹ, sự chấn động nơi bờ lưng vẫn truyền đến cho cô.

"Vân Sênh." gọi tên cô, " ít khi trêu đùa ai." Đặc biệt ... chuyện liên quan đến em.

nhanh đến lầu ký túc xá nữ. thời điểm , lầu qua kẻ tấp nập, ít tân sinh viên kết thúc buổi tập buổi sáng và các đàn đàn chị ngang qua lúc nghỉ trưa đều thấy cảnh tượng Lục Trì cõng Vân Sênh

Kinh ngạc, hiếu kỳ, dò xét, ngưỡng mộ, đố kỵ... đủ loại ánh mắt đan cài chiếu tới.

Lục Trì coi như thấy gì, cẩn thận đặt Vân Sênh xuống bậc thềm cửa tòa nhà ký túc xá, đỡ cô vững. 

"Tự lên ?" hỏi, ánh mắt quét qua cổ chân vẫn còn sưng đỏ cô.

" , em vịn lan can từ từ ạ."

 Vân Sênh gật gật đầu, tay vẫn nắm chặt ly trái cây dâu tây mua cho.

"Thuốc nhớ bôi giờ nhé, đừng đụng nước." Lục Trì quản phiền phức dặn dò thêm một nữa. cô, khựng một chút, bổ sung thêm: "Buổi chiều ở phòng nghỉ ngơi , nếu thấy chán thì gửi tin nhắn cho ."

"Gửi tin nhắn cho ... trả lời ?"

 Vân Sênh ngẩng khuôn mặt lên, bỗng nhiên hỏi, đôi mắt sáng lấp lánh , nơi đáy mắt thấu chút bướng bỉnh đầy vẻ làm nũng.

Lục Trì ngẩn một thoáng, ngay đó ý lan tràn nơi đáy mắt.

 "." trả lời một cách lời ít ý nhiều, ngữ điệu vô cùng khẳng định.

"." Khóe môi Vân Sênh nhịn mà thầm kín cong lên một chút.

"Lên ."

...


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...