Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền
Chương 353:
" ngay đây!"
Chiều tối, trời đã tối hẳn, hai ra từ trung tâm thương mại, băng qua đường, về phía dãy phố buôn bán bên kia với những cột đèn đường đã hỏng hóc từ lâu.
Yến Thù kéo kéo tay áo Yến Th, nói nhỏ: "Chị ơi, chị cảm th ai đó đang bám theo chúng ta kh?"
Vừa cô bé đã quan sát xung qu m lần nhưng kh phát hiện ra, song cảm giác luôn dõi theo họ cứ đeo bám.
Yến Th kh đáp mà hỏi lại: "Còn nhớ lời chị nói với em trước khi ra khỏi nhà hôm nay kh?" Yến Thù sững , nghiêng đầu Yến Th: "Gì cơ ạ?"
Yến Th l ện thoại từ trong túi ra, nhét vào tay Yến Thù, ghé tai nói nhỏ với cô bé vài câu.
Yến Thù nắm chặt ện thoại, chút sợ hãi, tay cô bé cũng run rẩy, nhưng vẻ mặt ềm tĩnh của Yến Th, nỗi sợ hãi lại vơi , nhường chỗ cho cảm giác an tâm khó tả.
Cô bé cảm th chỉ cần chị ở đây, dù chuyện gì xảy ra cũng kh thành vấn đề lớn.
"Kh được, em muốn cùng chị." Yến Thù níu c.h.ặ.t t.a.y Yến Th, khăng khăng kh thể để chị gặp nguy hiểm.
Bố mẹ vất vả lắm mới tìm lại được chị, nếu chị xảy ra chuyện gì... Yến Thù nghĩ thôi cũng th hoảng sợ.
Yến Th hơi sững lại, khẽ cong môi cười, đưa tay lên từ từ xoa đầu Yến Thù: "Tin chị , sẽ kh đâu."
Chỉ cần l được lá bùa vàng đó là thể xác nhận được vài chuyện.
Còn về tên hung thủ kia, cô vẫn chưa để vào mắt. ...
Khi Yến Tu Văn và đội của vừa đến gần trung tâm thương mại, còn chưa kịp tìm được hai cô gái thì đã nhận được ện thoại của Yến Thù, cả nhóm vội vã chạy đến dãy phố buôn bán đối diện trung tâm thương mại.
Trong con hẻm hơi hẹp, Yến Thù mồ hôi lạnh túa ra, ngồi xổm trên mặt đất, tay nắm chặt chiếc ện thoại. "Họ đâu ?"
Sắc mặt Yến Tu Văn trầm hẳn xuống, giọng nói lạnh vài phần.
Tiểu Trương đứng bên cạnh định nói gì đó nhưng lời đến cổ họng lại kh dám mở miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bay-sap-boi-toan-bac-thay-huyen-hoc-kiem-bon-tien/chuong-353.html.]
Cô Yến này thật gan lì, đó là hung thủ của vụ án g.i.ế.c hàng loạt vô nhân đạo, biết rõ bị nhắm tới mà còn tự biến thành mồi nhử...
Yến Thù chưa bao giờ th Yến Tu Văn như thế này, bàn tay đưa ện thoại qua vẫn còn hơi run, vừa nghĩ đến những gì th khi trốn trong bóng tối sau khi tách ra, cô bé vẫn chưa hết bàng hoàng.
Tên hung thủ rõ ràng đã phát hiện ra , vậy mà vẫn ngang nhiên bắt c chị !
Đan Đan
"Chị nói trong ện thoại định vị, thể theo dõi vị trí của chị theo thời gian thực."
Vừa cô bé đã mở phần mềm, vị trí của Yến Th liên tục di chuyển, ngay cả bây giờ tốc độ di chuyển cũng ngày càng nh, thể cô đã bị đưa lên xe .
L lại được ện thoại, Yến Tu Văn trầm giọng nói với bên cạnh: "Đưa cô bé về giúp ."
"Vâng, sếp!"
Tiểu Trương vội vàng lên xe, lái theo định vị GPS trên ện thoại đuổi theo: "Sếp, lần này hung thủ chắc c kh chạy thoát được đâu!"
Giọng Yến Tu Văn lạnh lùng: "Lái nh lên." Tiểu Trương ngẩn ra, đây đã là tốc độ nh nhất thể .
Ánh mắt Yến Tu Văn tối sầm lại. Nếu chỉ một hung thủ, Yến Th thể ứng phó, nhưng nếu kẻ đồng lõa...
Nghĩ đến ánh mắt đầy dục vọng ẩn trong bóng tối đêm qua, bàn tay Yến Tu Văn dưới ống tay áo bất giác siết chặt thành nắm đấm.
ta sợ Yến Th sẽ khó ứng phó. ...
Lúc này, trên xe, Yến Th bị nhốt trong cốp sau, tay chân bị trói chặt, miệng cũng bị nhét giẻ kín mít.
Miếng giẻ rách ám mùi thuốc khó chịu, hẳn là một loại thuốc mê nào đó, nhưng Yến Th lúc này lại hoàn toàn tỉnh táo, thứ này căn bản chẳng hề hấn gì với cô.
Đầu ngón tay cô khẽ động, kiên nhẫn dùng lực để nới lỏng, chẳng m chốc, dây trói trên tay đã lỏng ra đôi chút, cảm giác khó chịu cũng giảm phần nào. Giờ chỉ cần cô ra sức là thể cởi bỏ.
Trước mắt là một màu đen kịt.
Kh biết qua bao lâu, xe cuối cùng cũng dừng lại. Lưu Sùng bật cốp xe, vác Yến Th đang giả vờ bất tỉnh ra ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.