Bày Sạp Bói Toán, Bậc Thầy Huyền Học Kiếm Bộn Tiền
Chương 354:
Ngửi th mùi hương hoa cỏ, Yến Th cẩn thận hé mắt quan sát cảnh vật xung qu.
Đây là một khoảng sân, lẽ là nơi tên hung thủ thường dùng để phi tang xác chết.
Lưu Sùng vác Yến Th vào nhà, vào một căn phòng rộng rãi, sáng sủa. Trên một chiếc bàn c cụ lớn, bày đủ mọi loại dụng cụ sắc bén, lạnh lẽo.
Yến Th bị đặt lên một chiếc bàn. Cô từ từ mở mắt, qu, đồng thời lặng lẽ cởi dây trói ở tay và chân. Trong lúc Lưu Sùng đang lau dụng cụ, cô ngồi dậy trên bàn c cụ, khẽ mở môi, giọng nói vang lên trong phòng: "Đây là nơi thường dùng để g.i.ế.c ?" Lưu Sùng cứng đờ , quay phắt lại , đồng tử co rút mạnh: "Cô... cô tỉnh từ lúc nào..."
còn chưa dứt lời, cổ đã bị Yến Th siết chặt. Lực tay cô bóp nghẹt khiến lập tức ngạt thở!
Đan Đan
Tốc độ của Yến Th nh đến mức khó tin, vừa Lưu Sùng thậm chí kh kịp rõ cô hành động ra .
Yến Th khẽ lắc nhẹ cổ tay vốn đã tê dại vì bị trói, môi cô mím chặt. Dù vẻ mặt hiện rõ sự khó chịu, nhưng lực tay cô vẫn khẽ bu lỏng, dường như kh muốn đoạt mạng : "Đưa lá bùa vàng l từ tay kẻ đó hôm nay cho , tha cho một mạng."
Nhưng Lưu Sùng lúc này, đôi mắt lại dán chặt l Yến Th, dõi theo từ đôi mắt sắc sảo đến sống mũi cao thẳng, đôi môi, cổ… Ánh mắt tựa như xuyên thấu lớp da thịt, thẳng vào xương cốt bên trong. Đôi mắt ngập tràn tham lam và một khao khát ên cuồng. Đẹp... Quá đẹp.
Đây chính là nguyên liệu trời sinh mà hằng ao ước tìm kiếm b lâu nay.
Yến Th nhíu chặt đôi mày th tú, bu tay ra, quật ngã văng xuống đất, dùng chân đạp mạnh lên tay Lưu Sùng: "Đưa lá bùa đó cho ."
Lưu Sùng bị đạp đến trắng bệch cả mặt, trán toát mồ hôi lạnh nhưng khóe miệng lại nhếch lên nụ cười quái dị: "Thứ đó ở ngay trong túi áo đây, cô tự đến mà l ."
Ánh mắt Yến Th rơi trên chiếc áo khoác của . Cô lúc này mới nhấc chân ra, đưa tay xé toạc phăng chiếc áo khoác khỏi , thản nhiên l ra lá bùa vàng được gấp thành hình tam giác từ trong túi áo.
Lưu Sùng đột nhiên ôm chặt l chân Yến Th, bàn tay cách lớp vải vuốt ve, xoa nắn, tựa như đang âu yếm một vật báu vô giá, miệng kh ngừng lẩm bẩm: "Tìm th , tìm th ..."
Yến Th cất lá bùa vào túi, trong mắt lóe lên vẻ chán ghét tột độ. Cô nhấc chân đá mạnh một cú, lực đạo kinh khiến Lưu Sùng văng xa, và đập mạnh đầu vào bàn dụng cụ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đau đớn dữ dội ập đến, nhưng trong mắt Lưu Sùng lúc này chỉ còn hình bóng cô gái trước mặt, vẻ ên dại hiện rõ.
“Lột da của mày ra từng chút một, lóc thịt mày xuống từng miếng, xương của mày...” Yến Th đâu thèm cho Lưu Sùng cơ hội nói hết lời, một cái tát như trời giáng đã khiến ngất lịm: "Ồn ào."
Cô xoay xoay cổ tay, chỉ cảm th lâu kh ra tay, cảm giác hơi bị cùn.
Trong lúc Yến Th đang thầm chê bai, ánh mắt cô lướt một vòng, cuối cùng dừng lại trên chiếc bàn đầy rẫy dụng cụ.
Đúng lúc đó, cảnh sát cũng lần theo định vị đến được nơi này. Tiểu Trương vẫn còn chút kh tin nổi, thật sự dễ dàng bắt được hung thủ đến vậy ?
Rõ ràng trước đó họ đã vất vả muốn c.h.ế.t cũng kh thể tóm được mà.
Cánh cửa bị t mở, bốn năm x thẳng vào, Tiểu Trương dẫn đầu. Vẻ mặt căng thẳng của Yến Tu Văn cuối cùng cũng giãn ra, khi chắc c xung qu kh còn hơi thở nào khác ngoài Yến Th.
Bốn cảnh sát x vào phòng làm việc, tay vẫn nắm chặt súng, sẵn sàng b.ắ.n hạ hung thủ ngay lập tức.
Nhưng cảnh tượng đập vào mắt lại khiến họ hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Chỉ th Yến Th đứng cạnh chiếc bàn dụng cụ, kh biết từ lúc nào đã kiếm được một sợi dây thừng, trói chặt tên hung thủ lên bàn. Tay cô đeo găng tay, đang cầm một cây dũa nghiên cứu, thậm chí còn ướm thử lên cơ thể của ...
“Lột da từng chút một... lóc thịt từng miếng ư?”
vẻ mặt đó, rõ ràng cô đang vô cùng nghiêm túc suy tính làm thế nào để tách rời da thịt và xương cốt của hung thủ một cách hoàn hảo và tinh tế nhất.
Nghe th tiếng động bên ngoài, Yến Th ngước mắt qua, th Tiểu Trương và nhóm , khóe môi cô khẽ nhếch: "Mọi đến ?"
Bốn lập tức nổi da gà, cảm giác lạnh sống lưng.
Yến Tu Văn từ phía sau bốn bước lên, ánh mắt chạm Yến Th, liếc th hành động lúc này của cô, mày khẽ nhíu lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.