Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 100: Nước Cờ Của Hàn Phong

Chương trước Chương sau

Giang Nguyệt sau khi tắm xong liền chuẩn bị hành lý. Lúc xếp đồ cô nghĩ tới nghĩ lui xong cầm theo hai chiếc váy dạ hội, phòng khi đối tác muốn mời tham gia tiệc rượu. Dù lần này c tác cô cũng nhân cơ hội mở rộng quan hệ với đối tác nước ngoài, nếu may mắn còn kiếm thêm được m hợp đồng lớn cho Giang thị.

Lúc l túi xách cô mới để ý chiếc ện thoại bị vỡ màn hình của Hàn Phong, từ chiều giờ bận rộn nên Giang Nguyệt chưa thời gian đến nó. Cô cầm lên ấn nút ện thoại kh khởi động được, Giang Nguyệt đành liên hệ với cửa hàng ện tử gửi cho họ sửa lại.

Đồ đạc đã chuẩn bị xong cô mới lên giường nằm, hôm nay cô ngủ sớm một chút để ngày mai kh trễ giờ bay.

Bên này Giang Nguyệt ngủ thì bên kia Hàn Phong lại trằn trọc kh yên. nằm một trên giường, còn cố ý nằm chừa chỗ trống kế bên nơi cô hay ngủ, miên man nghĩ đến lời nói của Hồ Nam báo cáo.

“Hôm nay chủ tịch Giang đón tiếp Lưu tổng từ Nam Thành đến, nghe nói hai họ nói chuyện lâu, lúc ra về chủ tịch Giang còn tiễn đến tận cổng chính Giang thị.”

Hồ Nam còn nói:

“Hình như hôm nay tâm trạng chủ tịch Giang tốt, cô tươi cười chào đón Lưu tổng nhiều lần.”

Hàn Phong bực dọc trở qua bên kia, nằm nghiêng nhíu mày, bàn tay vò vò góc chăn đến nhăn nhúm.

Nghĩ đến cảnh tượng cô vui vẻ tươi cười với đàn khác sau khi bỏ là Hàn Phong lại tức giận.

“Em là đồ m.á.u lạnh, mới sáng đã t nát xe , đến trưa lại vui vẻ bên khác. Em còn là con kh hả?”

Hàn Phong rốt cuộc kh chịu nổi nữa bật dậy càu nhàu một . vươn tay lên tủ đầu giường l ện thoại gọi cho Hồ Nam lúc giữa đêm c ba.

bên đầu dây vừa nhấc máy đã trực tiếp ra lệnh:

“Bây giờ chủ tịch Giang đang ở đâu? Hay cô thức tăng ca ở Giang thị kh? ều tra cụ thể cho !”

“Nhưng mà Hàn tổng...” Hồ Nam khó xử, ban đêm mà cũng chẳng cho yên giấc mộng đẹp đẽ.

“Lương tháng này nhân ba!”

“Dạ Hàn tổng yên tâm, chờ một chút sẽ báo lại liền nha.”

Hồ Nam hăng hái trả lời, chỉ cần đọc đúng mật khẩu là “lương tháng nhân hai nhân ba” thì biến thành nô lệ của đồng tiền cũng cam tâm.

Sau khi tắt máy Hồ Nam liền nhân đôi c suất làm việc để nh nhất thể để báo cáo lại với Hàn Phong, chẳng m chốc kết quả đã được gửi đến mail Hàn tổng.

[Hàn tổng, theo ều tra thì hiện tại chủ tịch Giang đang chuẩn bị cho chuyến c tác lần này. Địa ểm được bảo mật nên tra kh được, chỉ biết giờ khởi hành th qua vé máy bay là trưa mai.]

Đọc xong Hàn Phong liền nhíu mày.

Giang Nguyệt c tác?

em muốn chạy trốn khỏi đúng kh?”

nghiến răng siết chặt ện thoại, nghĩ chắc giờ này cô sẽ quay về Giang gia chuẩn bị hành lý nên định chạy qua đó nhưng mà vừa đứng dậy Hàn Phong mới sực nhớ ra.

Xe đâu mà ?

Kh lẽ chạy bộ từ đây đến biệt thự Giang gia đứng ngoài cổng lớn kêu cửa?

“Chết tiệt!” Hàn Phong lo lắng kho tay qua lại tìm cách gặp cô. Nhưng cách nào cũng kh khả thi hết.

Đột nhiên trong đầu xẹt qua suy nghĩ.

Hình như vẫn còn một cách!

Thư ký Tô lái xe đưa Giang Nguyệt đến sân bay, lần này chỉ đến khảo sát nghiệm thu cửa hàng nên Giang Nguyệt để thư ký Tô ở lại Giang thị lo liệu thay lúc vắng mặt. Hai kéo vai li đến chỗ kiểm tra hành lý xong Giang Nguyệt quay qua dặn dò:

“Chị cứ theo kế hoạch mà làm việc, nếu chuyện gì kh xử lý được thì báo với em.”

“OK!” Thư ký Tô nháy mắt, “em cứ để đó cho chị, còn phó chủ tịch Lục nữa nên đừng lo. Đúng lúc chuyến c tác lần này là ở , nếu được em cứ chơi thoải mái cho khuây khỏa như hồi còn du học , chị nhất định kh mách lại với Giang phu nhân đâu yên tâm.”

Giang Nguyệt nghe vậy dở khóc dở cười, cô vỗ vai thư ký Tô:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Là chị nói đ nhé, em ở chơi đến một tháng luôn.”

Hai nói đùa một chút liền đến giờ khởi hành, giọng nói trong trẻo của tiếp viên th báo giờ bay vang lên rõ ràng ở sảnh chính, thư ký Tô giúp cô xách hành lý qua cổng an ninh vẫy tay:

“Đi cẩn thận nhé!”

Giang Nguyệt khẽ gật đầu, các hành khách khác lần lượt xếp hàng lên máy bay, xung qu bỗng chốc trở thành biển rộng lớn. Cô thở dài, trong lòng hơi khó chịu nhưng kh biết vì .

Ở nơi Hàn Phong đang ngày đêm chờ đợi, cô lại trốn tránh muốn rời .

Giang Nguyệt chậm rãi kéo vali lên khoang hạng thương gia, nh đã một cô tiếp viên xinh đẹp đến giúp đỡ đưa hành lý lên tủ để đồ. Cô hỏi cô cần thêm gì kh Giang Nguyệt liền lắc đầu, cô tiếp viên th vậy liền mỉm cười rời , trước khi còn chu đáo n nhủ nếu quý khách cần, chúng luôn sẵn sàng giúp đỡ.

Khung cảnh bên ngoài máy bay từ từ thu nhỏ lại, Giang Nguyệt đưa mắt ra cửa sổ Tây Thành cách càng lúc càng xa, đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt bị mây trắng phủ mờ.

Cô nói khẽ:

“Quên em .”

Hứa Vân chần chừ mail Hàn Phong gửi đến. Nội dung đơn giản:

[Hứa gia các cô muốn giành lại Nam Thành từ tay Lưu Nhậm kh?]

Đính kèm là một tệp tài liệu liên quan đến việc mà Lưu Nhậm âm thầm hợp tác với Vương Đ.

Từ khi Lưu Nhậm đến “trấn giữ” Nam Thành, Hứa gia lúc nào cũng kh yên. Nếu lúc trước nhắc đến Nam Thành thì ta nhớ ngay đến Hứa gia thì bây giờ lại khác, ta chỉ nói đến Lưu tổng tay trắng gầy dựng Lưu thị thôi.

Cô cắn móng tay suy nghĩ, sau đó gửi tin n lại:

[ muốn bao nhiêu? Ba mươi, bốn mươi hay năm mươi phần trăm?]

Miếng bánh mà Hàn Phong ném cho Hứa gia, nếu kh độc thì cũng là nhằm mục đích tìm kiếm lợi ích riêng.

May mắn Hứa gia chưa đắc tội với lần nào cho nên độc là ều kh thể, Hứa Vân mím môi, vậy thì chắc c là tìm lợi riêng cho .

Đáng tiếc những gì mà Hứa Vân suy nghĩ lại kh xảy ra, cô kinh ngạc đọc hai chữ ngắn ngủi trên màn hình máy tính:

[Miễn phí]

Tay cô run rẩy gõ chữ:

[Hàn tổng hôm nay rộng rãi quá nhỉ?]

Hứa Vân nửa tin nửa ngờ, cô cảm th chuyện này đúng là sấm sét giữ trời quang mà.

xảo quyệt như Hàn Phong lại ngày cho Hứa thị “phần quà” miễn phí hả?

Để xác nhận gửi là Hàn Phong nên cô trực tiếp gọi đến số của , chờ mãi mới th Hàn Phong nhấc máy nên cô nôn nóng hỏi thẳng:

“Hàn tổng, nhầm kh? xưa câu ‘vô c bất thụ lộc' làm vậy là ý gì?”

Hàn Phong kh để ý, nhàn nhạt trả lời:

“Tệp tài liệu đó là ểm yếu của Lưu Nhậm với Vương Đ, dựa vào đó uy h.i.ế.p Lưu thị. Đảm bảo ở Nam Thành, Lưu Nhậm nể mặt Hứa Vân cô bảy phần.”

Hứa Vân hơi lung lay, nhưng cô kh yên tâm nên nuốt nước bọt hỏi thêm:

“Tại lại nhắm vào Lưu Nhậm? Hơn nữa còn cho Hứa thị món hời lớn như vậy.”

“Tên đó đắc tội với .”

Cô sửng sốt, nh liền biết được nguyên nhân chính nên kh tiếp tục dò hỏi. Hứa Vân nhếch miệng:

“Vậy cảm ơn Hàn tổng đã chiếu cố.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...