Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 99: Chuyến Công Tác Bất Ngờ
Giang Nguyệt dập máy, cô quay trở lại bàn tiếp khách nhưng lại hơi kh tập trung, đầu óc cứ nghĩ về chuyến c tác lần này.
Cô dứt khoát một chút thì Hàn Phong mới chịu bu tay.
Giang Nguyệt giật , sáng nay cô như vậy là đủ dứt khoát mà. Bây giờ qua , đây là tự thừa nhận trốn tránh Hàn Phong đúng kh?
Lưu Nhậm th cô sau khi nhận ện thoại liền khác lạ nên nhẹ nhàng hỏi thăm:
“ chuyện gì em?”
“À hả...” Giang Nguyệt bị giọng nói của Lưu Nhậm kéo về thực tại, cô bối rối, “kh... kh gì, thư ký Tô vừa th báo cuộc họp chiều nay nên em suy nghĩ chút đó mà.”
Lưu Nhậm gật đầu, đồng hồ sau đó từ tốn nói:
“ làm phiền chủ tịch Giang , em nếu việc thì cứ làm trước . Chiều nay còn gặp đối tác nữa nên chắc bây giờ về luôn.” Lưu Nhậm đứng dậy, “hôm khác lại ghé thăm em.”
Hai trò chuyện cũng đã lâu, Giang Nguyệt lại còn xử lý thêm một đống c việc khác nên chẳng giữ Lưu Nhậm lại làm gì. Cô mỉm cười đứng dậy theo, chỉnh sửa lại áo vest:
“Vậy Lưu tổng thong thả, hẹn sớm ngày gặp lại.”
Lưu Nhậm khẽ cười gật đầu, cô chu đáo tiễn tới sảnh chính của Giang thị, trợ lý Vu đã l xe chờ sẵn nên qua đó luôn. Trước khi ngồi vào xe lưu luyến ngoảnh lại, vừa vặn bắt gặp dáng vẻ tươi cười máy móc của Giang Nguyệt, dù vậy kh để tâm miễn cô chịu nở nụ cười với là được.
“Hẹn ngày gặp lại, chủ tịch Giang.”
Lưu Nhậm nói khẽ ngồi vào xe xong trợ lý Vu mới đóng cửa lại. Được một lúc xe mới chậm chạp lăn bánh ra khỏi cổng lớn Giang thị.
Giang Nguyệt nheo mắt dõi theo đuôi xe Lưu Nhậm, cô đứng tại chỗ suy nghĩ một lát mới chậm rãi quay về phòng làm việc.
“Trên đời tốt như đàn Lưu Nhậm ?”
Cô thu lại nụ cười, “tất nhiên là kh .”
…
Hàn Phong tự kỷ trong phòng làm việc m giờ liền, ép bản thân đọc hết bốn trăm tám mươi bảy trang tài liệu đến đau mỏi cả mắt. Kh Giang Nguyệt ở đây thì chỉ còn cách lừa dối bản thân lao đầu vào c việc, ít ra như vậy tâm trí sẽ bận rộn để kh khổ sở nghĩ đến cô.
Xung qu ngột ngạt đến khó thở, lại buồn tẻ vì chẳng thứ âm th náo nhiệt nào, thứ duy nhất phát ra âm th là tiếng gõ phím lọc cọc trên máy tính của Hàn Phong.
Mail c việc cuối cùng Hàn Phong cũng đã trả lời xong, ấn gửi bu con chuột xuống bàn. Sau đó nhắm nghiền mắt ngã ra ghế dựa.
Chưa nghỉ ngơi được bao lâu ện thoại trên bàn lại rung lên th báo cuộc gọi đến. Hàn Phong kh tình nguyện cầm lên, th gọi là Dương Kỳ mới nghe máy.
“ chuyện gì?”
“Cái tên Phạm Hoài kêu xem bệnh án đ, bị chấn thương kh nhẹ đâu nhưng lại lén trốn xuất viện từ tháng trước .”
Hàn Phong nhíu mày:
“Nói cụ thể chút.”
Dương Kỳ vừa lật xem bệnh án của Phạm Hoài vừa tóm tắt lại cho Hàn Phong nghe:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đứt động mạch tay trái, gãy hai cái xương sườn còn bị va đập nhiều chỗ khác. Nhưng do được đưa tới bệnh viện nh chóng nên kịp thời cấp cứu, sức khỏe kh vấn đề gì cả.”
“Viện phí do Giang gia chi trả đúng kh?”
Dương Kỳ gật đầu, “đúng , bọn họ bảo lãnh toàn bộ.” nghĩ gì đó liền nói thêm, “đã thế mà lại kh chịu ở thêm m ngày nữa dưỡng thương, làm cái gì mà lại trốn viện như vậy.”
Tình trạng bệnh nhân sợ bệnh viện tìm cách trốn viện Dương Kỳ cũng chẳng lạ gì, thuận miệng nên mới quở trách nhưng Hàn Phong lại để ý ểm này.
Nếu khác mà là Phạm Hoài, khi sẽ ăn vạ thêm một chút tiền của Giang gia nữa mới đúng. Đâu ai lại mạo hiểm sức khỏe như ta.
Hàn Phong im lặng hồi lâu sau đó kh nói gì đột nhiên tắt máy.
Tiếng tút tút bên đầu dây vang lên, Dương Kỳ giật giật khóe miệng xong màn hình ện thoại chửi bới:
“Đồ ăn cháo đá bát, một câu cảm ơn cũng kh thì đừng mơ giúp lần sau nghe chưa!”
…
Hàn Phong đặt ện thoại xuống bàn, cái này là Tiêu Bắc mua mới cho , trong d bạ chẳng bao nhiêu số, màn hình chính cũng đơn giản. chiếc ện thoại mới to này lại hơi tiếc nuối. Vì trong cái cũ của lưu số lưu ảnh của Giang Nguyệt, mười cái mới cũng kh bằng cái đó của .
Nghĩ gì đó Hàn Phong lại cầm ện thoại lên, ấn gọi một dãy số ngoài vùng.
nh đầu dây bên kia đã nhấc máy, nghe giọng thì vẻ là mới bị đánh thức nên hơi bực bội:
“ biết giờ này đang ngủ mà, , tự nhiên hôm nay lại tìm đến vậy? Muốn khử tên nào à?”
Đáy mắt Hàn Phong hiện lên tia sắc lạnh:
“Đào ba tấc đất cũng tìm cho bằng được các tên Phạm Hoài, thời hạn ba ngày.”
bên kia dường như đã tìm được trọng tâm, ta nhếch mép:
“Bắt sống đúng kh?”
“ nhân từ, kh biết ?” Hàn Phong thấp giọng mỉa mai, dù Phạm Hoài cũng là tốt thí mạng, g.i.ế.c chỉ thêm bẩn tay.
“Ừ ừ, Acheron nhân từ. Vừa vặn cây s.ú.n.g săn của đang hết đạn, muốn khử cũng kh được , hahaha.”
“Đúng ngày đưa đến, tiền sẽ giao dịch.”
Hàn Phong nhàn nhạt nói kh đợi đối phương trả lời trực tiếp tắt máy. qua cái bật lửa trên bàn, thật lâu sau mới dời mắt xong đứng dậy tắm.
…
Giang Nguyệt xử lý hết việc ở c ty, một số khác bàn giao cho phó chủ tịch gấp gáp lái xe về Giang gia. Cô kh biết bản thân bị cái quái gì mà lại theo con đường cũ lúc sáng gặp Hàn Phong, mơ mơ màng màng dừng lại ngay chỗ t chiếc Porsche kia.
Mãi một lúc cô mới hốt hoảng xuống xe, dưới ánh đèn vàng Giang Nguyệt mơ hồ th được mảnh kính xe vung vãi dưới đất. Xe đã được cứu hộ đưa nên chỉ còn lại vài mảnh vỡ. Chân cô kh tự chủ lại đó, gót giày giẫm lên thủy tinh càng lúc càng tiến lại gần.
Trước mặt cô là chiếc ện thoại bị nứt màn hình của Hàn Phong, Giang Nguyệt khom xuống nhặt lên. Cô sơ qua cũng biết đây là ện thoại của , Giang Nguyệt cẩn thận phủi sạch đất cát trên đó xong cắn môi bỏ vào túi xách trở lại xe.
Đêm nay cô về Giang gia chuẩn bị hành lý, trưa mai bay liền, vốn dĩ kh gấp đến vậy như Giang Nguyệt bảo thư ký Tô mua vé trước, cô nói muốn sang sớm một chút để xem xét cửa hàng kỹ lưỡng hơn.
Thật chất là cô muốn rời càng nh càng tốt, ngay cả c tác cô cũng yêu cầu bảo mật địa ểm để Hàn Phong kh tìm được .
Chưa có bình luận nào cho chương này.