Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 106: Nóng Bỏng (H+)
Giang Nguyệt còn cho rằng, khi cả đời này hai cũng sẽ chẳng dính dáng gì với nhau nữa. Nhưng chẳng ngờ bây giờ cô lại đắm chìm trong bể tình rộng lớn.
Hàn Phong vừa tiến vào đã mạnh mẽ thúc mạnh, một tay nâng đùi Giang Nguyệt kẹp vào h , tay còn lại vuốt ve mái tóc đen bóng của cô thủ thỉ.
Giọng nỉ non:
“Nguyệt Nguyệt, em biết kh? nhớ em đến mức ăn kh ngon ngủ kh yên, nhớ, nhớ, cực kỳ nhớ em. Tại em lại nhẫn tâm bỏ mặc chạy qua đây vậy hả? Em biết kh ngại mưa gió ngày đêm bay sang đây tìm em kh?”
“Em biết kh hả?”
Hơi thở Hàn Phong nặng nề phả vào cổ Giang Nguyệt, mỗi một câu hỏi là một cú nhấp, cô khẽ hừ nhẹ, chẳng tài này còn lý trí trả lời . Nhưng khi nghe những lời trách móc của Hàn Phong đột nhiên cô cảm th lồng n.g.ự.c đau nhói khó chịu, nửa muốn trả lời nửa muốn trốn tránh .
Hàn Phong kh nghe được câu trả lời liền giận dỗi, mạnh mẽ tiến sâu vào trong khiến Giang Nguyệt hét lên. nghiến răng ra lệnh:
“Trả lời !”
Giang Nguyệt kiên quyết im lặng, cô cắn môi, cứng đầu quay mặt sang chỗ khác.
Nữ nhân viên kia kh nghe tiếng Giang Nguyệt nên khó hiểu rời . Cô cảm th hơi kì lạ, rõ ràng ai đó trong nhà vệ sinh nhưng lại chẳng nghe th gì.
Hàn Phong biết bên ngoài đã kh còn ai nên tăng tốc độ di chuyển dưới thân. em của mỗi lần ra vào đều vùi sâu tận bên trong đóa hoa ướt át, trong phòng vệ sinh rộng lớn vang dội âm th của hai cơ thể hòa vào nhau, cực kỳ ái .
“Ư... A...!” Giang Nguyệt rên rỉ yêu kiều, cô bị làm đến cả lắc lư khó đứng vững. Lúc thân thể cô kh chịu nổi nữa Hàn Phong liền đỡ l để Giang Nguyệt dựa vào . kh ép cô dựa lưng lên cửa nữa nên bế thốc Giang Nguyệt ngồi lên bồn rửa tay, bắt cô vòng hai chân lên h .
Nhớ tới gì đó giọng liền hòa hoãn lại:
“Chủ tịch Giang c tác kh may bị tai nạn là do Phạm Hoài cố ý làm hỏng ph xe. cho ều tra mới biết kẻ đứng sau chính là Vương Đ bên Vương thị. Kh chỉ gây tai nạn cho chủ tịch Giang, ta còn sắp xếp Du Tuyết phá hoại bộ sưu tập của Đàm Vũ.” Hàn Phong trầm mặc: “Giang Nguyệt, em đừng để bị lừa.”
Cô chợt tỉnh táo, ngước mặt lên thẳng vào mắt Hàn Phong.
“Tại tin ?”
sững sờ.
Cô như vậy là ý gì, Hàn Phong là kh đáng tin như vậy ? cô thà nghe khác nói chứ kh chịu tin nửa lời đúng kh?
Hàn Phong tức tối cúi xuống hôn lên môi cô, tay ghì chặt sau gáy Giang Nguyệt buộc cô đáp lại . Thấp giọng đe dọa:
“Em đừng ương ngạnh, Hàn Phong từ trước đến nay làm ăn đặt chữ tín lên hàng đầu. Chủ tịch Giang, nếu em nhất quyết kh chịu tin thì hết cách ...” cắn nhẹ bờ môi đỏ mọng của Giang Nguyệt, lớp son môi sớm bị làm lem ra phai nhạt, còn bên dưới đột ngột rút ra xong lại mạnh mẽ đ.â.m vào, Hàn Phong thản nhiên nói: “ sẽ cố gắng làm em đến khi nào em chịu tin thì thôi.”
“Đồ biến thái. Đồ lừa đảo biến thái!! Ưm...”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giang Nguyệt bực bội cắn vào môi Hàn Phong, bên dưới vẫn nằm trong tầm kiểm soát của nên cô chỉ thể yếu ớt phản kháng. Nhiêu đây đối với chỉ như mèo cào, kh đau lắm.
Hàn Phong l.i.ế.m môi, cười như kh cười Giang Nguyệt:
“Miệng trên miệng dưới của em đều thích cắn như vậy , Nguyệt Nguyệt?”
Cô trừng mắt liếc Hàn Phong một cái sắc lẻm, gằn giọng:
“Cái miệng tiện của cứ thích nói m lời vô sỉ như vậy hả? Bảo thể tin m lời nói là thật chứ?”
“Lời vô sỉ cũng chỉ nói với em...” Hàn Phong nhướng mày, kề sát vào chiếc cổ thiên nga trắng nõn nhẹ nhàng hôn lên đó, “còn chuyện kia, em nhất định tin .”
em của Hàn Phong mạnh mẽ ra vào làm đầu óc Giang Nguyệt chút mờ mịt, cô gắng gượng bám lên vai . Đột nhiên thân thể co rút một trận, dòng nước xuân nóng ấm tuôn trào dữ dội men theo bắp đùi mềm mại chảy xuống sàn gạch trắng tinh. Hàn Phong biết Giang Nguyệt cao trào nên tăng tốc thúc mạnh thêm vài cái nữa nh chóng rút ra, vừa vặn b.ắ.n lên đùi cô.
Giang Nguyệt cảm nhận được thứ nóng ấm kia trong cơ thể , cô lo lắng kẹp hai đùi lại, nhẩm tính bản thân đang trong kì an toàn nên chắc sẽ kh .
th cô khép nép thì nhếch môi, lưu m nâng cằm cô lên, giọng trầm thấp:
“ b.ắ.n lên đùi em chứ ở trong em đâu mà sợ?”
“Im miệng, hay quá nhỉ, kh th nó chảy vào trong à? Còn bị dính ở đó nữa.” Càng về sau giọng Giang Nguyệt càng nhỏ, mặt mũi thì đỏ ửng như quả hồng chín vậy.
“Ở đâu? kh th, xem nào...” Hàn Phong nhếch môi, tay lần mò xuống dưới tách đùi cô ra sờ soạng, “ cho xem bằng chứng thì mới tin nha.”
Hai chân Giang Nguyệt bị Hàn Phong làm đến mềm nhũn, chẳng còn tí sức lực nào đạp ra. Thế nên Hàn Phong càng lấn tới, ngựa quen đường cũ chạm vào đóa hoa kiều diễm kia xoa nắn một phen.
Đã làm một lần nên chỗ đó của cô hơi đỏ, cánh hoa quyến rũ hơi mở ra, lại còn chảy đầy nước xuân hòa với t.i.n.h d.ị.c.h của Hàn Phong.
cúi đầu xuống liền th hình ảnh đẹp đẽ này liền kh nhịn được đưa tay vào thăm dò. Mắt th đôi tuyết lê cao ngất của cô cũng chẳng nỡ bỏ quên, Hàn Phong trên dưới kích thích Giang Nguyệt. Cô kh chịu nổi chống hai tay lên bồn rửa, đầu hơi ngửa ra sau khẽ ngâm nga.
“A, Hàn Phong... ra cho , ưm...”
“Nếu may mắn, muốn giờ phút này hạt giống của đang ươm mầm trong em. Giang Nguyệt, sinh cho đứa con, được kh em?”
Mí mắt cô khẽ chớp, chần chừ một lúc liền im lặng.
Giang Nguyệt kh muốn trả lời, nếu cô nói được thì ? Gieo hy vọng để dập tắt hy vọng, cô biết rõ đang nhảy nhót ở giới hạn của Hàn Phong nên kh dám quá trớn. Còn khi Giang Nguyệt nói kh, sẽ đau đớn khổ sở tự hận chính .
Kh câu trả lời vẹn toàn nên cô chẳng muốn nói ra.
“Trả lời chứ.” Hàn Phong nặng nề thở ra, ngón tay bên dưới vẫn theo tiết tấu ra vào nơi đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.