Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 107: Lời Thú Nhận Thầm Lặng (H+)

Chương trước Chương sau

Giang Nguyệt run lên, cô mở to mắt trần nhà. Đột nhiên lý trí kéo cô về thực tại, cô kh thể cho câu trả lời chính đáng. Giang Nguyệt mím môi thành đường thẳng tắp hất tay ra, cô vươn rút m tờ khăn gi tự lau cho bản thân hờ hững nói:

“Đừng hỏi m câu ngớ ngẩn nữa. Về chuyện nói sẽ suy nghĩ lại, bây giờ tránh ra một bên cho ra ngoài. Chơi như vậy đủ .”

“Em lợi dụng hả?” Hàn Phong hít sâu một hơi, chỉ vào “ em” đang còn căng cứng dưới thân quát lớn: “Mẹ nó tiểu yêu tinh nhà em, em ăn sạch sẽ bây giờ phủi m.ô.n.g mất. Hàn Phong nhắc cho em nhớ, kh trai bao để cho chủ tịch Giang thỏa mãn nhu cầu đâu nhé.”

“Giãy nảy như vậy là muốn tiền tip ?” Giang Nguyệt cười khẩy quăng tờ khăn gi vào thùng rác, cô chống tay đứng dậy khỏi bồn rửa tay lảo đảo đứng thẳng. Kh ngại bản thân kh mặc quần áo lại chỗ để túi xách, cô lục lọi một chút mới nhớ ví tiền kh ở đây nên tháo hai chiếc nhẫn trên tay ra ném xuống dưới chân Hàn Phong.

Giang Nguyệt hất cằm, ý bảo cầm l:

“Tiền kh nên thay bằng hiện kim, Hàn tổng đừng chê. cảm th chưa đủ thì còn cái vòng bạc nạm kim cương đen này, thôi thì tặng luôn, xem như kỹ thuật kh tệ nên tip thêm đó.”

Vừa nó cô vừa gỡ vòng tay ra, hời hợt ném luôn về phía Hàn Phong.

Âm th kim loại va vào sàn gạch, vừa chói tai vừa lạnh lẽo.

M món đồ xa xỉ của Giang Nguyệt xoay một vòng xong nằm gọn trước mũi giày Hàn Phong. Cái này làm khác cảm giác giống như được bố thí bởi phu nhân cao quý nào đó hay chiếu trên m phim cổ trang dài tập.

Sắc mặc càng ngày càng khó coi.

Tiền tip hả? Hiện kim hả? Kỹ thuật kh tệ hả? Con mẹ nó đây đã bảo kh là trai bao mà??

Hàn Phong hậm hực suy nghĩ trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm Giang Nguyệt đến cô tưởng bản thân sắp bị xuyên thủng mất.

Giang Nguyệt cố gắng trấn tĩnh giả vờ xem như kh th gì. Cô cười nhạt lại gần Hàn Phong nghiêm túc chỉnh lại áo sơ mi cho , còn tự nhiên cầm l “cây hàng” to lớn đang căng cứng kia nhét lại trong quần Hàn Phong xong thuận tay kéo luôn khóa quần lên, đến thắt lưng cũng chu đáo thắt lại cho hoàn chỉnh.

Làm xong mọi việc cô liền xoay rời , lúc mở cửa phòng vệ sinh còn lém lỉnh nháy mắt với một cái.

Kh khí rơi vào im lặng, thoáng chốc cả phòng vệ sinh rộng lớn chỉ còn lại .

Trống trải đến lạnh lẽo. há miệng mà chẳng biết nói gì, hai mắt đục ngầu cánh cửa phòng vệ sinh đóng chặt lại.

Hàn Phong hoàn toàn quên mất bản thân là ai, tự hỏi là CEO Phong Hà hay chỉ là tên trai bao cao cấp nào đó được chủ tịch Giang thị ưu ái mặc quần áo cho sau khi l.à.m t.ì.n.h xong.

Chết thật chứ, mất trí nhớ thật .

còn lạ gì kẻ đầu sỏ nữa, kh con cáo nhỏ nhà thì ai vào đây??

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Kẻ đầu sỏ” nào đó sau khi thao túng tâm lý được Hàn tổng liền nh tay nh chân vớ đại bộ quần áo mới mặc vào tận dụng chút thời gian còn ngơ ngác trời đất trong phòng vệ sinh th báo cho nhân viên chút việc đột xuất nên về sớm. Giang Nguyệt dặn dò nhân viên gửi lời xin lỗi đến các quan khách xong ra bằng lối khác của cửa hàng lên xe về khách sạn.

Giang Nguyệt thấp thỏm ra sau, đảm bảo kh ai theo cô mới chỉ thị tài xế lái xe .

“Cô nh một chút, việc gấp cần về khách sạn xử lý.”

Nữ vệ sĩ kiêm tài xế gật đầu “vâng” một tiếng khởi động xe. Lúc qua gương chiếu hậu cô th vết hôn thấp thoáng ở sau cổ áo sơ mi của Giang Nguyệt thì ngạc nhiên, nh liền bình tĩnh lái xe , xem như chưa th gì.

Chuyện này chẳng gì lạ, đời tư của bà chủ nên vệ sĩ tài xế các cô biết thân biết phận giữ mồm mép.

Giang Nguyệt ngồi trong xe kh được tự nhiên lắm, cô sợ khác th dấu hôn của Hàn Phong nên lâu lâu lại đưa tay lên giữ chặt cổ áo. Lo lắng trên đường về Hàn Phong lại bày trò gì đó nên cô cứ ra cửa sổ mãi, lúc xe vừa tới khách sạn cô liền thẳng một mạch lên phòng. Còn cẩn thận gọi cho vệ sĩ c phòng nghiêm ngặt trước tầng 12.

Nơi này đăng ký trước mới được vào, lạ chắc c kh thể vào được nhưng cô vẫn chưa yên tâm lắm, gọi thêm vệ sĩ cho chắc ăn.

Giang Nguyệt thật nh lên phòng của , sau khi vào trong liền khóa cửa lại.

Bây giờ cô mới được thả lỏng, nãy giờ “chạy trốn” Hàn Phong cô cứ trong tâm trạng thấp thỏm lo âu sợ lại bám theo .

“Cái đồ lừa đảo đó lại theo sang tận đây chứ? Đúng là dai như đỉa mà.”

Giang Nguyệt ném túi xách qua một bên xong tự lẩm nhẩm. Khi nãy vội nên cô chẳng thời gian tắm rửa lại, trên vẫn còn dính nhớp do hậu quả của cuộc chiến kịch liệt vừa nên Giang Nguyệt trực tiếp cởi áo sơ mi ra bước vào phòng tắm luôn.

Cô tựa vào thành bồn, nhắm mắt thư giãn.

Hơi nước bốc lên làm mờ tấm kính bên cạnh. Cô thở dài mở mắt, vừa ngẩng đầu lên đã th nửa trên của bản thân đầy dấu hôn đỏ chói do Hàn Phong để lại.

Ánh đèn vàng phủ l làn da Giang Nguyệt, cô chậm rãi nhớ đến chuyện gặp Hàn Phong khi nãy. Từ lúc cô tức giận bỏ cả hai chưa ân ái lần nào, bây giờ gặp lại trong tình huống đó Giang Nguyệt kh khỏi xấu hổ. Tay cô dời xuống đùi, rửa sạch nơi Hàn Phong đã b.ắ.n ra.

Giang Nguyệt thầm nghĩ, vẫn kh nên thì hơn.

Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi, hôm nay dự báo thời tiết nói tuyết sẽ rơi dày, dân cần chuẩn bị lò sưởi và quần áo ấm để kh bị nhiễm lạnh.

Giang Nguyệt rũ mắt nước trong bồn một chút xong dứng dậy lau thay đồ, cô mặc áo choàng tắm vừa vừa lau khô tóc.

Lau được một chút Giang Nguyệt mỏi tay nên kh muốn lau nữa, cô xõa tóc, cũng chẳng thèm l máy s. Bởi vì cô đã quen với việc Hàn Phong s tóc cho , m lần trước kh đều là cô cố gắng tự làm, nhưng bây giờ Giang Nguyệt đột nhiên chẳng còn tâm trạng gì s tóc cho bản thân nữa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...