Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 108: Trái Tim Yếu Mềm
Muốn làm gì đó để quên chuyện hôm nay nên cô qua tủ rượu, chần chừ một chút liền l chai No3 London Dry Gin ra xong đến ban c uống một .
Lúc chất lỏng màu x ngọc sóng sánh trong ly thủy tinh Giang Nguyệt lại bật cười.
Nồng độ cồn là 46%, vậy đủ để khống chế tâm trí cô ngưng nghĩ về Hàn Phong kh? Hay đủ để cô tự lừa dối rằng bản thân chẳng còn chút tình cảm gì với nữa?
Còn kh trực tiếp ngất , xem như mọi thứ chưa từng xảy ra.
Quá phi lý, nếu rượu thể làm quên sầu muộn thì thế gian này làm gì còn nhiều đau khổ như vậy.
Giang Nguyệt cười tự giễu sau đó nâng ly lên kề sát môi , hương thơm mát mẻ đặc trưng từ quả bách xù khiến khứu giác cô đoán được phần nào mùi vị của rượu. Giang Nguyệt khẽ nhấp một ngụm liền th được vị cay ấm lan tràn khắp nơi cổ họng, đúng lúc gió đ thổi qua, cả cô theo đó ấm lên giống như linh hồn lang thang được an ủi trong gió đ lạnh lẽo.
Cô đưa mắt ra toàn cảnh thành phố Luân Đôn chìm đắm trong ánh đèn hoa lệ, xa xa là những tòa lâu đài cổ kính mang dáng vẻ vượt thời gian trường tồn với xứ sở sương mù. Nhưng chưa ngắm được bao lâu tuyết lại rơi dày thêm một đợt, Giang Nguyệt đưa tay đón l b tuyết rơi trước mắt xong chậm rãi nó tan biến cô mới uống hết nửa ly rượu.
Nửa còn lại Giang Nguyệt đem vào trong đặt tạm lên bàn thủy tinh. Cảm th đã chuếnh choáng say nên cô đóng cửa ban c lại, thay váy ngủ lên giường nằm.
Đêm đ tại lạnh đến buốt da buốt thịt, Giang Nguyệt tăng nhiệt độ lò sưởi xong lên giường rúc vào chăn b. Mặc dù kh còn cảm th lạnh nhưng cô vẫn th thiếu thứ gì đó.
Mỗi khi Tây Thành mưa lớn nhiệt độ vì vậy thấp xuống vài độ C, Hàn Phong sẽ ôm Giang Nguyệt thật chặt ủ ấm cho cô. Bàn tay to lớn của bao bọc l bàn tay nhỏ n của Giang Nguyệt, khi cô nhớ sẽ hỏi cô: “Nguyệt Nguyệt, ấm kh?”
Hơi ấm của đàn khiến cô trầm luân vào nó, Giang Nguyệt nắm góc chăn thật chặt, tâm trí kh kiểm soát được lặng lẽ nhớ đến Hàn Phong.
Rốt cuộc cô vẫn yếu đuối trước quyết định của , bản thân là lựa chọn rời nhưng cuối cùng lại là đau khổ nhất.
Lồng n.g.ự.c Giang Nguyệt thắt lại, cô nghĩ nếu Hàn Phong ở đây ủ ấm cho , ôm , s tóc cho như trước kia thì tốt biết m. Hoặc là lúc chiều cô đừng cố tỏ ra mạnh mẽ rời , biết đâu giờ phút này những thứ cô ao ước lại biến thành sự thật.
Thế nhưng muộn .
Tác dụng của rượu bắt đầu phát tác, tay cô loạn xạ xoa xoa thái dương. Giang Nguyệt mơ hồ còn th bóng dáng quen thuộc của ai đó đứng trước giường .
Đèn ngủ vẫn sáng, bóng dáng đó càng rõ ràng trước mắt cô.
Giọng cô mệt mỏi:
“Phong...”
Gọi xong một tiếng này Giang Nguyệt cảm th bản thân say đến mê sảng . lẽ cái mà cô th được chỉ là ảo giác, rõ ràng cô đã trốn về khách sạn , trước tầng lầu còn vệ sĩ c gác, làm thế nào vào đây được chứ?
Giang Nguyệt thu hồi tầm mắt, nhưng cảm giác này quá chân thực, bóng dáng cao lớn như gần kề bên , cô muốn phớt lờ cũng chẳng được.
“ đừng quá đáng đến nỗi chui vào ảo giác của qu nhiễu chứ? kh chịu nổi đâu...” Giọng cô nhỏ dần, cuối cùng kh chịu nổi nữa bật khóc.
Hàn Phong siết c.h.ặ.t t.a.y , lặng lẽ ngồi xuống mép giường vuốt ve gương mặt đẹp đẽ của Giang Nguyệt. Cô càng khóc dữ dội hơn bắt l tay , giọng nói đứt quãng:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Huhu Hàn Phong ... là đồ lừa đảo, định lừa cả trong mơ nữa đúng kh? Hức, ... nói cho biết, kh bị lừa nữa đâu...”
Nước mắt cô lăn dài trên gò má, Hàn Phong đau lòng lau . mím môi, bản thân bị đè nén đến khó chịu, gân x nổi lên từng đợt trên bàn tay thon dài sạch sẽ.
“ kh lừa em nữa.”
Giang Nguyệt bừng tỉnh, cô vốn dĩ còn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y khóc đến thê thảm đột nhiên nghe th giọng nói này liền nín bặt. Khóe môi giật giật hé mắt ra .
Hàn Phong vẫn đẹp trai phong độ như lúc cô bị quấn l trong nhà vệ sinh.
Cô sững , kh tin vào mắt lắp bắp:
“... là ai? báo cảnh sát bây giờ, dám đột nhập vào đây trái phép hả??”
Hàn Phong nhếch môi, nhích lại gần cô thì thầm.
“Phong của em đây, kh nhớ à?”
Giang Nguyệt sợ hãi rùng . Kh cô đã trốn kỹ lắm à? Tại ở đây mà cũng mò ra được mà đến chứ?
th vẻ mặt khiếp sợ của Giang Nguyệt liền đoán được cô đang nghĩ gì. Hàn Phong cười tủm tỉm nâng cằm cô lên, giọng nói trầm thấp mê vang vọng trong căn phòng rộng lớn.
“Cả cái khách sạn này là của ‘ngài Nikolai' góp vốn đầu tư vào đ, ngay cả căn phòng tổng thống em đang ở cũng là đang thuê của . nào, sợ chứ gì?”
Chỉ cần là ở trong “địa bàn” của Hàn Phong thì đừng nói đến hai chữ chạy trốn, ngay cả tránh mặt cũng sẽ kh cho cô bất kỳ cơ hội nào.
“Ai nói sợ ?” Giang Nguyệt bình tĩnh lại, hất tay ra, “bây giờ lập tức gọi mua lại cái khách sạn này, nên cút là mới đúng, đồ mặt dày lừa đảo, bám theo tận sang đây kh biết mệt à?”
“ nói cho em biết, Hàn Phong này kh bám theo em tới hết cuộc đời này thì tên viết ngược lại!” thấp giọng đe dọa cô, sau đó mỉm cười châm biếm:
“Tiền em nhiều quá nhỉ?”
“Nói đúng đó, Giang Nguyệt này thừa nhất là tiền.”
“Vậy thiếu nhất là tình đúng kh?”
Hàn Phong nhướng mày sáp lại gần cô, đến cả cái chăn b ấm áp cũng tr thủ chui vào nằm với Giang Nguyệt. Trong m giây ngắn ngủi nhân cơ hội cô kh chú ý liền lên giường đắp chăn ôm eo Giang Nguyệt.
“Đồ biến thái, cút ra ngoài cho !” Cô nghiến răng gỡ bàn tay to lớn đang đặt trên eo ra, Hàn Phong lì lợm dứt khoát dùng hai tay ôm cô.
vùi đầu vào bụng Giang Nguyệt ngang tàn chiếm l mùi hương quyến rũ trên cô, hờn dỗi nói:
“ kh ngại mưa bão bay từ Tây Thành sang tìm em, lại vượt gió rét từ cửa hàng đến khách sạn. Em kh thương thì thôi, còn ngoảnh mặt làm ngơ coi như dưng nước lã. Em nói xem ai giống em kh hả Nguyệt Nguyệt?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.