Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 118: Ngài Nikolai
Giang Nguyệt đang chìm đắm trong suy nghĩ của nên chút lơ đãng, cô quơ tay:
“Ừ, mời ngài vào đây.”
“Vâng ạ, lập tức ngay.”
Cô xoa xoa thái dương, nghĩ nghĩ gì đó đột nhiên trừng mắt. Cái gì? Ngài Nikolai, ngài Nikolai kh là tên biến thái theo cô đến phòng thay đồ à? Bây giờ to gan đến nỗi bám theo cô tới tận đây.
“Mẹ nó!”
Giang Nguyệt nghiến răng chộp l ện thoại nội bộ ấn số, nhưng ngón tay còn chưa chạm đến bề mặt đen bóng của phím bấm thì ngoài cửa đã vang lên th âm trong trẻo quyến rũ đặc trưng của đất nước Pháp thơ mộng.
“Xin chào, quý cô Evangeline!”
Mặt Giang Nguyệt đơ cứng, bơ phờ giương mắt Hàn Phong thản nhiên vào phòng làm việc của .
Cô lắp bắp:
“, đến đây làm gì?”
“Nhớ em.”
Hàn Phong chỉnh sửa lại tây trang, tự nhiên tiến tới trước mặt Giang Nguyệt. hơi cúi , hôn nhẹ lên má cô theo kiểu chào của Pháp, giọng thì thầm:
“Chúng ta đã xa nhau bốn tiếng hai mươi chín phút. cực kì nhớ em luôn.”
Giang Nguyệt còn chưa kịp phản ứng đã bị hôn nên kh khỏi giận dỗi. Cô đẩy ra, nghiêm giọng nhắc nhở:
“Đây là c ty, đàng hoàng một chút !”
Hàn Phong mặc kệ Giang Nguyệt đẩy ra vẫn mặt dày sáp lại. ôm eo cô, tiếp tục nói tiếng Pháp với chất giọng trầm ấm thường ngày của :
“Thật sự nhớ em lắm đó, quý cô Evangeline, em kh nhớ ? Hửm?”
“ đứng xa ra , giữa ban ngày ban mặt mà ôm ôm ấp ấp. Chẳng ra thể thống gì cả! Còn nữa, biết tiếng Pháp ?”
Hàn Phong cười khẽ, hôn lên trán cô:
“Cái gì ngài Nikolai đây cũng biết hết, quý cô Eva đừng xem thường vậy chứ.”
“Ồ, ngài Nikolai quả nhiên th minh hơn . Dám hỏi ngài đường đột đến đây là chuyện gì cần chỉ bảo?”
Giang Nguyệt cũng kh thèm né tránh Hàn Phong. Cô đột nhiên th hứng thú với “ngài Nikolai” này nên thuận nước đẩy thuyền hùa theo diễn kịch, dùng tiếng Pháp trả lời lại.
“Tiếng Pháp của quý cô Eva tốt thật đ.”
“Tất nhiên.” Giang Nguyệt kho tay trước ngực, kiêu ngạo hất tóc.
“Chỉ bảo thì kh dám, chỉ đơn thuần nhớ quý cô quá nên mới tự ý đến đây. Đừng giận nhé!”
“ nhớ đương nhiên vui , giận ngài làm cái gì chứ. Hơn nữa ngài là cổ đ lớn của cửa hàng mới khai trương, ngài đến mừng còn kh kịp, chứ nào dám đắc tội ngài.”
Giang Nguyệt cười cười, cô dùng ngón tay trỏ vẽ vòng tròn lên n.g.ự.c Hàn Phong, dùng giọng ệu nịnh nọt phong tình của bản thân lúc còn ở trêu ghẹo Hàn Phong.
“Hừ, dẹp cái giọng mềm mại quyến rũ bằng tiếng Pháp của em . Lỡ khác nghe được say mê em thì làm hửm?” Hàn Phong bắt l tay cô, cảm th giọng nói Giang Nguyệt quá đỗi ngọt ngào nên chịu kh nổi thấp giọng “đe dọa” một chút.
“Ây da, ngài đừng như vậy mà. Em chỉ nói cho một ngài nghe thôi.” Giang Nguyệt vẫn cố tình như kh nghe th lời “đe dọa” của Hàn Phong. Cô vòng tay lên cổ , nỉ non vào tai Hàn Phong bằng tiếng Pháp yêu kiều.
“Em! Mẹ kiếp em biết bản thân quyến rũ lắm kh hửm?”
“Biết.”
Giang Nguyệt mỉm cười kéo dài âm cuối, thành c đánh gục Hàn Phong bằng chất giọng mềm mại của .
Vì thế để an ủi phần nào tâm hồn bị cô chọc ghẹo đến ngứa ngáy khó chịu, Hàn Phong đột ngột bế thốc Giang Nguyệt lên. bước hai bước lớn đến bàn làm việc của cô, đặt cô ngồi thẳng lên mặt bàn bằng gỗ bóng loáng, đôi mắt chim ưng hơi nheo lại:
“Giỏi lắm, còn dám nói biết, em tin ‘làm' em ngay tại chỗ kh hửm?”
“Thì ra là ngài Nikolai đến đây là vì muốn ‘làm' với em ?” Giang Nguyệt bĩu môi, “còn tưởng nhớ nhung yêu thương ta.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hàn Phong chép miệng, ôm l vòng eo nhỏ n của cô, nghiêm túc chỉnh sửa lại lời Giang Nguyệt:
“ nhớ em, ‘nó’ cũng nhớ em.”
Cô nghe vậy theo bản năng hạ mắt xuống vào đũng quần Hàn Phong. Sau đó che miệng cười:
“Ngài cũng thật tùy tiện quá , em kh đáp ứng nổi nhu cầu của ngài đâu.”
“Ai cần em đáp ứng, ngài Nikolai sẽ đáp ứng em.”
chen vào giữa hai chân cô, cọ xát vào đùi Giang Nguyệt:
“Muốn cùng ngài Nikolai thử cảm giác mới lạ kh đây?”
Tiếng Pháp quả nhiên thơ mộng, lời nào phát ra cũng “tình”, lại thêm chất giọng trầm ấm của Hàn Phong càng làm nghe như chìm vào xứ sở thần tiên.
Giang Nguyệt muốn khép chân lại nhưng kh được đành vòng qua h kẹp chặt. Cả hai đùi cô bây giờ dán cứng ngắc bên Hàn Phong, cô còn cố tình cọ cọ lên chân , giọng nũng nịu:
“Ây da ngài ngài Nikolai ham ăn quá . Cả đêm qua còn chưa đủ với ngài ?”
“Ừm, chưa đủ.”
Nói nh tay lẹ chân nâng bắp đùi cô lên, bàn tay to lớn theo đó chui vào váy Giang Nguyệt. Buổi sáng làm cô mặc quần tây nhưng lúc nghỉ trưa đã thay thành váy dài cho thoải mái, kh ngờ đây lại là cơ hội cho Hàn Phong làm loạn trên .
“Ư, ngài ra cho em!” Giang Nguyệt chút giận dỗi, lúc đầu chỉ muốn hùa theo một chút. Ai mà biết Hàn Phong to gan nói làm là làm chứ?
Đây là nơi c cộng đó, là c ty đó, là văn phòng của cô đó!! Lỡ mà ai vào thì cô giấu mặt đâu đây??
Nội tâm Giang Nguyệt ên cuồng gào thét, hai chân giãy giụa muốn thoát khỏi Hàn Phong nhưng đều thất bại. mạnh mẽ trấn áp cô, ngón tay thon dài mân mê hạt châu nhỏ trên đóa hoa xinh đẹp của Giang Nguyệt, làm nơi đó đọng lại những giọt sương lấp lánh như còn trong buổi sáng ban mai.
“Con mẹ , ngứa đòn hả?”
Cô cắn vào vai Hàn Phong, nghiến răng nghiến lợi nói lớn.
“Suỵt! Em mà la nữa thì kh chừng việc chủ tịch Giang bị ngài Nikolai đè trên bàn làm việc sẽ bị mọi th hết nha.”
Hàn Phong vừa thấp giọng dụ dỗ cô vừa chuyển động ngón tay của ra vào bên trong đóa hoa ướt át. Giang Nguyệt vô thức cắn môi chịu đựng những đợt “sóng nhỏ” đánh vào bờ dưới thân , sợ bản thân sẽ hét lớn mắng .
“Ư, , ra ngoài . gì chúng ta từ từ nói chuyện mà. Hức!”
Hàn Phong nhếch môi, mắt th con cáo nhỏ này sắp bị thuần phục nên vuốt ve mái tóc xoăn dài sau lưng cô, nhỏ giọng chỉ dẫn:
“Gọi là ngài Nikolai bằng tiếng Pháp .”
Giang Nguyệt chẳng còn cách nào khác ngoài nghe theo, cô hơi ngửa cổ ra sau, đè nén những tiếng rên rỉ, yêu kiều gọi “ngài Nikolai” bằng tiếng Pháp cho Hàn Phong nghe.
thở hắt ra, đầu ngón tay miết nhẹ lên cánh hoa mỏng m làm Giang Nguyệt run rẩy phun nước. Hàn Phong đột nhiên th hưng phấn, tiếp tục đưa hai ngón tay nữa vào bên trong.
“Ư, hức hức, ngài... Ngài Nikolai, tha, tha cho em, ưm.”
Cô tiếp tục cầu xin Hàn Phong bằng tiếng Pháp, bản thân đang đắm chìm trong bể tình nên th âm vì vậy càng quyến rũ mị hoặc hơn. Hàn Phong nghe th mà da đầu tê dại, cố gắng kiềm chế bản thân qua đồng hồ treo tường, chỉ còn bốn mươi bảy phút nữa là hết giờ nghỉ trưa.
“Mẹ nó, xem như là hôm nay em may mắn!”
thấp giọng chửi tục một câu, bàn tay nổi đầy gân x nam tính nâng đùi cô lên, đồng thời vén vạt váy cô lên cao tới tận eo, lộ ra quần lót màu hồng nhạt.
Trên đó, còn nhiễm một ít hơi sương buổi ban trưa.
“Ngài Nikolai!”
Mặt Giang Nguyệt đỏ ửng, cô rụt rè kêu nhỏ.
“Rên cho nghe bằng giọng Pháp, còn kh cuộc họp lúc hai giờ em đừng hòng .” Hàn Phong nâng cằm cô lên đối diện , giọng nói kh còn trong trẻo như lúc nãy mà là khàn khàn thâm trầm nhuốm màu dục vọng. Tiếp tục đóng vai “ngài Nikolai chiếm hữu” bành trướng thế lực với cô.
Tay kéo quần lót cô xuống tới đùi, một chân giữ đùi cô lại vào cạnh bàn, cả dần dần hạ xuống.
“Ngài Nikolai, đừng, đừng mà. Á!”
Giang Nguyệt chỉ kịp kêu một câu đã th Hàn Phong kh kiêng nể gì vùi đầu vào giữa hai chân . Đầu lưỡi nóng ẩm cứ thế men theo lối nhỏ tiến sâu vào trong.
“Ưm, ngài, ngài làm gì vậy?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.