Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 119: Cảm Giác Mới Lạ (H++)
Từng tế bào trên Giang Nguyệt như bị thiêu đốt, ngứa ngáy khó chịu, nhưng vẫn còn lí trí vươn cánh tay mảnh khảnh tới các nút bấm tự động ấn chức năng khóa trái cửa. Sau đó theo bản năng luồn tay vào mái tóc ngắn của , đầu hơi ngửa ra sau. Th âm rên rỉ quyến rũ bằng giọng Pháp bật ra:
“A, ưm... Hức, ngài Nikolai đừng mà.”
Hàn Phong nghe th giọng Giang Nguyệt thần trí lập tức trở nên mơ màng. bỏ qua lời nỉ non bên tai , chậm rãi hôn lên đùi trong của cô, làm nơi đó lập tức đỏ ửng lên, xong tiếp tục vươn đầu lưỡi ra l.i.ế.m mút đóa hoa kiều diễm trước mắt.
“Ư... Ngài, ngài dừng lại cho em!”
“Chụt, ngoan, ngài Nikolai sẽ làm em thoải mái ngay thôi.” Hàn Phong nhếch môi hôn lên cánh hoa đỏ rực, đầu lưỡi trơn trượt vào khe nhỏ ẩm ướt, kh kiêng nể gì mút mát, từng chút từng chút hút cạn mật dịch ngọt ngào.
“Ư, haa...!” trêu chọc hạt châu nhỏ nên Giang Nguyệt kh chịu nổi ngâm nga. Bên ngoài chối từ nhưng kỳ thực tận sâu trong đáy lòng cô vẫn muốn được âu yếm. Hai chân cô vô thức gác lên vai Hàn Phong vòng qua cổ , cũng bởi vì sung sướng mà kẹp chặt.
Giang Nguyệt chẳng còn sức ngồi thẳng lưng trên bàn làm việc nên cố gắng chống hai cánh tay mảnh khảnh ra sau làm chỗ trụ cho bản thân. Khóe môi cô hơi hé ra, khuôn mặt đỏ ửng lên hứng chịu những đợt thủy triều lên xuống dưới thân .
“Ngài Nikolai, em, em khó chịu.” Cô khụt khịt mũi, nâng chân lên dùng mũi giày cao gót chọt chọt vào bụng Hàn Phong.
“Ở chỗ nào?”
“Hức, em, em kh biết.”
vẫn kh ngẩng mặt lên, cứ thế vừa đầu lưỡi bắt chước động tác ra vào của em chuyển động bên trong đóa hoa vừa trả lời. Đôi lúc còn chơi xấu ghẹo chỗ này trêu chỗ kia bên dưới Giang Nguyệt, làm cô giật phun nước, Hàn Phong liền nhân cơ hội chiếm đoạt số mật hoa quý giá .
Âm th xấu hổ giữa tiếng nước mê vang lên. Hàn Phong theo đó đưa đẩy đầu lưỡi mềm mại trong đóa hồng ướt át, chơi đùa cánh hoa non mềm của cô.
“Ngài, ngài...!” Giang Nguyệt th Hàn Phong ăn hăng say như vậy liền sợ hãi kêu một tiếng. Nơi đó căng thẳng siết chặt, đầu lưỡi Hàn Phong như bị ai cắn một cái.
“Mẹ kiếp, trên em chỗ nào cũng thơm cũng ngon. Ngài Nikolai đây thích hết, em đừng kẹp chặt như vậy, thả lỏng .”
“Nhưng mà... Nhưng mà...” Giang Nguyệt mếu máo, một tay cô chống đỡ bản thân, tay còn lại vươn ra xoa xoa lên tóc Hàn Phong, “em, em...”
“Em làm ?”
“Ngài nh lên một chút được kh? Em đang sướng mà...” Giang Nguyệt cắn môi, vành tai đỏ lên, nhỏ giọng nói lí nhí.
“Con mẹ nó, em! Cái đồ yêu tinh xấu xa nhà em!” Hàn Phong giận dỗi cắn nhẹ một cái lên cánh hoa làm Giang Nguyệt run rẩy thở dốc. Khoái cảm dưới thân làm cơ thể cô tê dại. bóp đùi cô, đè nén dục vọng của , giọng nói thâm trầm bằng tiếng Pháp phát ra: “Khi nãy là ai nghiêm túc từ chối hả? Quý cô Eva à, hầu hạ em đến mỏi miệng, sung sướng là quên mất bản thân đã đối xử ra với đúng kh?”
Hàn Phong đột ngột dừng lại, lúc ngẩng đầu lên Giang Nguyệt xấu hổ th trên khóe miệng của dính chút chất lỏng óng ánh. Kh khéo ban nãy lúc rời khỏi đóa hoa, còn tơ bạc kéo ra trên môi Hàn Phong. kiểu nào cũng cực kì sắc tình!
Giang Nguyệt len lén chảy nước, đạt cao trào nho nhỏ.
Còn chưa kịp mở miệng phản bác, Hàn Phong đã mau lẹ cởi luôn quần lót ướt đẫm còn đang treo trên đùi cô quăng qua một bên, dùng hai ngón tay tiến vào đóa hoa. Nơi này đã mật dịch khi nãy và nước bọt của bôi trơn nên vào dễ dàng. Hàn Phong quen thuộc tìm th ểm nhạy cảm của Giang Nguyệt liền đ.â.m sâu vào.
“Ư, ư, hức!” Giang Nguyệt bật khóc ngã xuống bàn làm việc, hai mắt mê ly lên trần nhà. Nhưng chút lí trí cuối cùng kéo cô lại, dùng bàn tay nhỏ n lật đật bịt miệng .
“Em kêu cho nghe chứ? Chúng ta đã giao kèo mà, nếu kh em đừng mơ ra khỏi đây.” Ánh mắt Hàn Phong trở nên nham hiểm, quả thực cái d “ngài Nikolai là con cáo trong giới đầu tư quốc tế” kh để trưng bày.
“Đm ngài nói chuyện chút lí lẽ được kh? Ai giao kèo với ngài?” Hốc mắt Giang Nguyệt đỏ lên, hàng mi dài ươn ướt đáng thương. Bản thân cô bây giờ như con cá nằm trên thớt, để khác tùy ý quyết định số phận. Nhưng khẩu khí thì kh giảm chút nào, vẫn thẳng t phủ nhận lời nói của Hàn Phong.
“ là quyết định cuối cùng, em kh muốn cũng nghe theo.” Trên mặt Hàn Phong mang theo ý cười lạnh nhạt, ngón tay tuân theo chỉ thị ấn lên hạt châu nhỏ. Lập tức thân thể Giang Nguyệt đón đợt sóng lớn, mềm nhũn phun nước ra ngoài.
Dòng nước men theo bắp đùi cô chảy xuống sàn gạch men trắng tinh, còn lại đều chảy lên mặt bàn gỗ, nhiễm ướt mảng lớn dưới thân cô, kể cả chiếc váy dài cũng bị dính ướt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ xem, còn chưa thực sự tiến vào mà em đã chảy nhiều nước như vậy. Quý cô Eva...” Hàn Phong cười khẽ, dường như đang lưỡng lự tìm từ ngữ thích hợp, “thật là phóng đãng!”
Giang Nguyệt đang nằm trên bàn làm việc hồi phục sức lực sau khi cao trào nghe vậy liền nhíu mày. Lồng n.g.ự.c cô phập phồng lên xuống, cách một lớp áo sơ mi Hàn Phong thể mơ hồ cảm nhận được đôi tuyết lê đẫy đà đang kiêu ngạo đứng thẳng. Miệng đắng lưỡi khô kh nhịn được liền bắt l tay cô ấn lên đỉnh đầu, tay còn lại đặt lên đó xoa nắn.
“Ngài nói em phóng đãng vậy mà vẫn kh lại là loại gì? Đồ cáo già kh liêm sỉ!” Giang Nguyệt cười khẩy đưa mắt bàn tay to lớn của ai kia đang xoa nắn n.g.ự.c . Cô cũng chẳng thèm giãy giụa muốn thoát khỏi tay , cứ mặc kệ để Hàn Phong khóa tay trên đầu, nói lời khiêu khích .
“Mạnh miệng quá nhỉ?”
Hàn Phong định cúi xuống hôn cô lập tức Giang Nguyệt nâng chân lên ngăn lại. Cô kh ngại chiếc váy bị đẩy lên tận eo, dưới thân kh một mảnh vải hoàn toàn bại lộ trước mặt cứ thế giơ cao chân, dùng gót giày nhọn hoắt đạp nhẹ lên n.g.ự.c Hàn Phong.
“Còn dám lộng hành nữa, em đạp c.h.ế.t ngài.”
Lời nói này rõ ràng là đang đe dọa, nhưng chẳng hiểu Hàn Phong lại nghe ra cô muốn quyến rũ .
Yết hầu lăn lộn lên xuống khó khăn, chưa nói đến chỉ cần hạ mắt xuống là thể th đóa hoa diễm lệ đỏ rực căng mọng của Giang Nguyệt đang e ấp hé mở mời gọi . Mà nãy giờ dốc sức hầu hạ cô, thứ kia vẫn đang căng cứng khó chịu chưa được giải thoát, bây giờ hình ảnh tuyệt mỹ như vậy phơi bày ra lại càng dày vò Hàn Phong.
Giọng khàn đặc, tiếp tục dùng tiếng Pháp gọi tên cô:
“Evangeline...”
“ thế?” Giang Nguyệt cười cười đáp lại.
“Em tra tấn !” Vẻ mặt Hàn Phong ủ rũ, ra sức chất vấn Giang Nguyệt, “em là các yêu tinh xinh đẹp mà trong thần thoại hay nhắc đến đó ư?”. Vừa nói vừa thả tay cô ra, đuôi mắt vương chút sầu muộn rũ xuống, kiểu nào cũng vô cùng đáng thương.
Giống như trai ngây thơ bị bạn gái rũ bỏ mà trong các bản tình ca Pháp vẫn thường hay nhắc đến.
Tình hình chút thay đổi, Giang Nguyệt chẳng hiểu trong phút chốc bản thân đã biến thành xấu. Nhưng ngay cả khi cô lên tiếng biện hộ cho thì cũng vô nghĩa, bởi vì gót giày cô vẫn còn đang giẫm lên khuôn n.g.ự.c rắn chắc của Hàn Phong kia kìa.
Rõ ràng đây là cô đang ức h.i.ế.p khác.
ta đã tận lực hầu hạ cho cô thoải mái cô kh cảm ơn thì thôi, bây giờ còn nhẫn tâm đẩy ta ra.
“Ngài thật biết cách làm khác khó xử.”
Giang Nguyệt cắn môi, giọng ệu hòa hoãn đôi chút, cái chiêu tâm lý này của “ngài Nikolai” quả thật lợi hại. Lòng dạ sắt đá cỡ nào thì cũng bị nó đập tan!
“ nào dám làm em khó xử.” Hàn Phong vui như mở cờ trong bụng, bàn tay kh đứng đắn chạm tới cổ chân nhỏ n của Giang Nguyệt xong trượt lên trên vuốt ve đôi chân thon dài trắng nõn. Chỉ b nhiêu đó thôi cũng đủ biết cô đã bị khuất phục.
Ai bảo khuôn mặt quá đẹp trai quá đáng thương làm chi. Ngay từ đầu quý cô Evangeline yêu thương cũng một phần là vì nó đó.
“Ngài đang l lòng em ?”
Mắt th bàn tay kia đã xoa lên tận đùi Giang Nguyệt kh khỏi bật cười. Cô nhịp nhịp chân lên n.g.ự.c Hàn Phong, sau đó ngang nhiên dùng mũi giày nâng cằm Hàn Phong lên, cao giọng nói tiếp:
“Nếu vậy thì...”
Hàn Phong nheo mắt, hứng thú với lời đề nghị này.
“Quý cô Eva muốn gì đây?”
“Em muốn ‘nhún' trên ngài.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.