Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 121: Hậu Quả Ngọt Ngào
Sau "cuộc chiến" vừa nãy Giang Nguyệt mệt mỏi cọ cọ vào n.g.ự.c Hàn Phong, đột nhiên cô chút lười biếng. Thân thể từ hôm qua đến giờ “làm việc” quá sức nên vô cùng mệt mỏi. Eo nhức lưng đau, hai chân lại bủn rủn mất hết sức lực, e là nếu cô gắng gượng thì tới cửa sẽ kh chịu nổi mà ngã mất.
“Em muốn tắm, bế em !” Giang Nguyệt vươn tay ôm cổ Hàn Phong, hai chân vòng qua eo , nũng nịu đòi bế như trẻ con.
Hàn Phong cười cười, khi nãy làm một lần đối với là chưa đủ. Nhưng cô như vậy lại chẳng nỡ xuống tay, em còn đang căng cứng khó chịu dưới thân Hàn Phong đành nhắm một mắt mở một mắt nhét nó lại vào quần. Sau đó từ trên ghế đứng dậy bế Giang Nguyệt vào phòng nghỉ.
Thân thể cô mệt nhừ treo trên Hàn Phong. nhẫn nại bế cô như bế trẻ sơ sinh, vừa vừa vỗ lưng an ủi Giang Nguyệt.
“Đi tắm , ngoài kia để thu dọn.” Đến phòng nghỉ nhẹ nhàng thả cô xuống, nhẹ giọng nhắc nhở.
“Khoan đã...” Đang lúc Hàn Phong định quay Giang Nguyệt liền vươn tay kéo lại, cô đỏ mặt đũng quần , nói lí nhí, “ cũng tắm , quần áo đều bẩn hết .”
Hàn Phong chút bất ngờ, nhưng nh liền vui vẻ nâng cằm cô lên, giọng nói ngả ngớn như mọi khi trêu chọc cô:
“Trên đó đều là hương vị của tiểu yêu tinh xinh đẹp nhà em để lại. kh ngại mặc nó luôn đâu nha.”
“Hừ, đồ vô liêm sỉ. Em ý tốt nhắc nhở , kh nghe thì thôi, về nhà đừng hòng em cho ngủ chung giường!”
Cô hất tay ra, giận dỗi lại tủ quần áo l đồ mới xong bước về phía phòng tắm đóng sầm cửa lại. Mặc kệ Hàn Phong phía sau rơi nước mắt cá sấu xin lỗi .
Giang Nguyệt bản thân trong gương chỗ nào cũng x x tím tím, da cô trắng cộng thêm m dấu hôn từ tối hôm qua nên càng hiện lên rõ ràng. Trên cô bây giờ chỗ nào cũng dấu ấn của Hàn Phong để lại đánh dấu chủ quyền.
Còn nữa nha, Giang Nguyệt đỏ mặt xuống vùng bụng phẳng lì. Từ hôm qua đến giờ hai làm đều kh dùng bao, việc này kh cô quá dễ dãi mà là muốn bù đắp cho . Thời gian qua chỉ nhẫn tâm vứt bỏ , nhưng lại kh vì thế mà bỏ cuộc. Bây giờ Hàn Phong nói muốn “trực tiếp chạm vào”, cô sẽ vui vẻ đồng ý. Hơn nữa hiện tại cô đang trong kỳ an toàn, xác xuất trúng thưởng nhỏ, chắc là kh trúng đâu nhỉ?
Cô thở dài cười khẽ, lẩm nhẩm mắng một câu “đồ ham ăn” nh chóng tắm rửa sạch sẽ. Tuy các dấu hôn vẫn còn nhưng chúng ở chỗ kín đáo kh dễ th nên cô chọn một chiếc áo cổ lọ đen và khoác vest bên ngoài lập tức che c được hết. Dù thời tiết bây giờ của nước cũng lạnh.
Bây giờ cô kh giày cao gót được nên dành thay bằng boot cao cổ. Chỉ như vậy khác mới kh nhận ra dáng bất thường của Giang Nguyệt.
Chuẩn bị xong xuôi cô mới ra ngoài phòng làm việc. Mùi hương của “trận chiến” khi nãy vẫn còn tản mát qu khắp phòng trong ái , Giang Nguyệt ngượng ngùng qua chỗ bàn làm việc, nơi này đã được Hàn Phong dọn dẹp sạch sẽ kh còn chút dấu vết nào.
“? Em muốn làm nữa hửm?” Hàn Phong đang ngồi nghỉ ngơi trên sô pha, tinh thần bây giờ phấn chấn thoải mái, từ hôm qua đến giờ cô đã “nạp năng lượng” cho nhiều đó.
Khi th vẻ mặt ngơ ngẩn này của cô Hàn Phong liền kh nhịn được đứng dậy tiến lại gần Giang Nguyệt. Chẳng đứng đắn ôm eo hôn cổ cô.
Áo vest được cởi ra vắt lên tay, cẩn thận che dấu vết hoan ái khi nãy. Trên chỉ mặc chiếc áo sơ mi đen như mọi ngày, bắt đầu làm nũng cọ cọ vào hõm cổ Giang Nguyệt.
“Làm cái đầu , suốt ngày trong đầu chỉ m cái này thôi ? Tránh ra , sắp trễ giờ .” Giang Nguyệt bực bội gõ vào đầu Hàn Phong cái “cốc” sau đó đẩy đẩy ra.
“ chỉ ‘m cái này' khi th em thôi.” Hàn Phong cười hì hì vén m sợi tóc mai trên trán cô, sau đó âu yếm hôn lên đó.
Giang Nguyên theo bản năng lùi một bước, sợ sẽ nổi cơn túm lại thử thêm m tư thể mới lạ nên chống eo nh ra cửa. Trốn như trốn nợ.
Hàn Phong th bộ dạng đáng yêu này của cô liền cười thích thú, chạy theo sau vươn tay đỡ l cô, thấp giọng nhắc nhở:
“Chủ tịch Giang, để dìu cô ra ngoài. Ây da, coi chừng ngã đó.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Kh cần, đây là c ty, đứng đắn một chút .”
Giang Nguyệt nhíu mày đặt tay lên tay nắm cửa định mở ra, nhưng Hàn Phong lại mặt dày xoa xoa eo cô, làm vẻ mặt đáng thương:
“Ơ chủ tịch Giang à, khi nãy là ai ở trong phòng làm việc mở chân ‘nhún' trên nhiệt tình hửm?” cười cười, “chủ tịch đừng ra quy định tự làm trái quy định đ nhé.”
“Hàn Phong!”
Giang Nguyệt trừng mắt, cao giọng nói lớn, lập tức sống lưng Hàn Phong trở nên lạnh buốt. nuốt nước bọt đứng thẳng , bàn tay đang đặt trên eo cô cũng ngoan ngoãn thu về Dáng vẻ nghiêm túc chẳng khác nào một quân nhân đang chào cấp trên của .
Cái miệng cũng nghe lời kh tiếp tục nói m lời ám chỉ ngả ngớn nữa, ngược lại mỉm cười thân thiện chào hỏi cô:
“... về khách sạn trước đây. Chủ tịch Giang thong thả.”
Kh đợi cô nói thêm Hàn Phong đã nh chân vọt ra ngoài. Sau đó máy móc ra cửa lớn Giang thị.
Nhân viên với biểu cảm khác lạ, ai n đều xì xào chắc mẩm chủ tịch Giang đã làm ngài Nikolai khó dễ kh ít, chứ kh làm sắc mặt ngài lại xấu như vậy.
thể là, một hợp đồng lớn nào đó đang được cả hai bên thỏa thuận gay gắt. Từ lúc ngài Nikolai vào phòng chủ tịch Giang đã hơn một tiếng đồng hồ, kh biết đã đàm phán được bao nhiêu .
Hàn Phong nghe th lời nhân viên Giang thị loáng thoáng bên tai liền nhếch môi, “thương vụ” mà “đàm phán” với chủ tịch Giang bọn họ cật lực đ nhé.
Đảm bảo kh “đối tác” nào nhẫn nại như đâu.
…
Mặc dù thân thể khó chịu nhung Giang Nguyệt vẫn cố gắng ều hành cuộc họp tốt nhất thể. May mắn những nội dung quan trọng cô đã nhấn mạnh ở kì đầu cuộc họp nên hiện tại c việc đã giảm nhẹ kh ít. Cuối buổi cô tổng kết và giao lại trọng trách cho John thay quản lý chi nhánh tại , mọi đến thống nhất ý kiến mới th báo tan họp.
Sau đó Giang Nguyệt vất vả thêm ba giờ liền dự tiệc chia tay với các lãnh đạo cấp cao của Giang thị. Mãi đến tám chín giờ tối bọn họ mới bu tha cho cô quay về khách sạn.
Ai ai cũng nhiệt tình, đó vốn dĩ là nét đặc trưng của phương Tây, phóng khoáng và cởi mở. Chuyến lần này của Giang Nguyệt cũng chẳng tay kh trở về, nhờ John giới thiệu nên Giang Nguyệt quen biết thêm nhiều lãnh đạo khác cả trong lẫn ngoài ngành. Đây chắc c là một lợi thế giúp đỡ cô sau này.
Vệ sĩ hộ tống cô về tận sảnh lớn khách sạn. Bọn họ còn định theo cô tới phòng tổng thống nhưng bị Giang Nguyệt ngăn lại mới miễn cưỡng ra về. Dự định hôm nay về nước nhưng bị trì hoãn một số việc nên sáng mai cô sẽ lên chuyến bay lúc 6 giờ sáng để về Giang thị sớm nhất thể.
“Ây da mệt quá !” Giang Nguyệt quẹt thẻ phòng liền nh vào. qu kh th Hàn Phong đâu cả cũng mặc kệ, cô mệt mỏi ngã xuống giường, hai tay dang rộng ra than thở. “Hừ cái tên Phong lừa đảo c.h.ế.t tiệt! Tại mà bây giờ mới...”
“Mới cái gì?”
“Thì là mới...” Giang Nguyệt đang thư giãn đột nhiên ngồi bật dậy, cô giật giật khéo miệng đàn cao lớn trước mặt , bắt đầu nịnh bợ, “mới sung sướng như vầy đó nha. Oa Phong đỉnh nhất, mạnh mẽ nhất, làm em hài lòng lắm đó!!”
Bây giờ Giang Nguyệt mới ý thức được một đều là nếu lỡ miệng chọc giận tên già đầu nhưng trẻ con này thì sáng mai sẽ “mất nửa cái mạng” đó chứ chẳng đùa.
Hai chân cô sắp mỏi c.h.ế.t huhu! Cả eo lưng nữa, đau muốn gãy đôi luôn .
“Chà, Nguyệt Nguyệt hôm nay ngoan ngoãn nhỉ?” Hàn Phong nhếch môi bộ dạng co rúm của cô. Sờ sờ cằm nghi vấn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.