Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 122: Lời Thú Tội Của Hàn Phong (H+)

Chương trước Chương sau

Ánh mắt chẳng hề kiêng dè chằm chằm Giang Nguyệt từ trên xuống dưới. Cô ngược lại sợ hãi co ro như con cáo nhỏ, bàn tay bấu víu vào tấm ga giường tìm chút ểm tựa trấn an bản thân.

Giang Nguyệt còn chẳng dám thẳng .

“Chậc, làm cái gì đâu mà em lại sợ như vậy hửm?” Hàn Phong bóp trán, “ ăn thịt em chắc?”

Giang Nguyệt nghe vậy liền bĩu môi, liếc oán giận:

“Chẳng đã ‘ăn' đó ư? ‘Ăn' đến kh còn mảnh xương mà huhu. Hại em bây giờ cả mệt mỏi rệu rã như này, đồ cầm thú!”

Hàn Phong vuốt mặt bất lực, thôi được , coi như xấu . Nhưng mà cái từ “cầm thú” này cũng... Hàn Phong chép miệng nghĩ ngợi, “cũng hơi đúng?”

Hơi đúng thôi chứ chẳng đúng lắm nhỉ?

“Nguyệt Nguyệt à, oan cho quá huhu. ta đâu đến nỗi để Giang tổng em mắng là cầm thú đâu.” Hàn Phong bắt đầu giả vờ đáng thương ôm eo cô, xoay ngồi xuống giường. Ôm Giang Nguyệt ngồi lên đùi xong uất ức phân trần cho cô nghe bản thân vẫn còn tính ”.

Giang Nguyệt cười khẩy, cô dí tay vào trán Hàn Phong, bắt đầu kể ra “tội trạng” của :

“Kh là cầm thú thì là cái gì. Hàn tổng à em nói cho biết, chỉ là trong từ ển kh còn từ nào miêu tả dữ dội hơn từ ‘cầm thú' nên em mới miễn cưỡng l hai chữ này. Đáng lẽ còn hơn cả cầm thú nữa mới đúng!”

“Ơ nhưng mà...”

“Im miệng, đừng nói bị oan nghe dối lòng lắm...” Giang Nguyệt nâng cằm Hàn Phong lên, cô hơi cúi xuống kề sát vào mặt , “trên giường, phòng tắm, bàn làm việc, còn cái gì chưa dám làm thì nói em nghe thử?”

“Hừm, cái này thì đúng là sự thật. Đúng... Đúng là hơi tùy hứng nhưng mà là đàn mà. Còn trẻ còn khỏe, sung mãn như mà em nỡ nhịn đến c.h.ế.t huhu.”

Hàn Phong khẽ ngửa cổ lên, hôn nhẹ lên môi Giang Nguyệt kể lể.

“Em còn bỏ lâu như vậy, ngày nào cũng nhớ em. Kh từng nói bắt được con cáo nhỏ nhà em sẽ làm em ba ngày ba đêm kh xuống được giường ?” Hàn Phong nhếch môi, “ chỉ đang làm đúng lời nói của . Huống hồ gì em còn sướng kh hử?”

Này là đang nói vì cô mà cống hiến hết đúng kh?

Giang Nguyệt cắn môi, nhất thời kh biết phản bác như nào đành im lặng. Trong đầu ên cuồng tìm cách bắt lỗi , nhưng mà chẳng chỗ nào để bắt bẻ cả.

Hàn Phong cô im lặng lâu như vậy liền kh nhịn được nhéo má cô, cười cười :

“Giang tổng nói gì chứ, chẳng khi nãy còn kiên quyết ‘buộc tội’ hửm?”

“Cái miệng của ai kia quá lợi hại, em nói kh lại đâu.” Giang Nguyệt giận dỗi đứng dậy, cô kh thèm ngồi trên đùi Hàn Phong nữa mà qua tủ quần áo l đồ. Vừa vừa lẩm nhẩm, “nói cũng nói lại, là hại em toàn thân đau nhức. Ngày mai mà em kh dậy sớm cho kịp giờ bay thì em kh nói chuyện với nữa.”

“Ấy đừng vậy mà. Con cáo nhỏ nhà em đúng là khó chiều, nhưng ai bảo yêu c.h.ế.t con cáo nhỏ này cơ chứ. Thôi được đừng giận nữa, mau tắm , chút nữa lên giường xoa bóp cho em.”

Hàn Phong hất cằm, tự tin với kỹ thuật xoa bóp mà mới học trên mạng hồi trưa. Giống như lúc mới học pha trà để làm tốt bổn phận trợ lý của Giang tổng, nhẫn nại lên mạng tìm video dạy massage để Giang Nguyệt làm về massage cho cô. Hàn Phong biết m ngày nay “đòi hỏi” hơi nhiều, làm cô mệt mỏi đau nhức nên đau lòng cho Giang Nguyệt, quyết định làm chút gì đó để cô thoải mái hơn.

“Liệu pháp massage lợi cho sức khỏe đó nha, Hàn Phong sẽ biểu diễn cho em th, đảm bảo em ghiền luôn.”

Giang Nguyệt trề môi, giọng ệu chán ghét:

“Đừng tưởng em kh biết m ý nghĩ xấu xa của . Xoa bóp đó thì em còn lạ gì nữa, kh cần!”

Nói xong cô bước vào phòng tắm khóa cửa lại. Hàn Phong bị hất hủi như vậy chút tủi thân, thật lòng muốn xoa bóp tay chân cho cô đỡ đau nhức mà. lại nghĩ như vậy huhu.

Hàn Phong ngồi trên giường buồn rầu một chút liền nguôi ngoai. Nghĩ đến m ngày nau cô mệt mỏi như vậy thì kh làm khó dễ nữa. chần chừa một chút xong đến chỗ đặt ện thoại nội bộ khách sạn, cầm lên ấn gọi.

Giang Nguyệt tắm rửa sạch sẽ xong chọn một bộ váy dài mặc vào. Đề phòng Hàn Phong lại nổi lên “thú tính” nhào vào . Lúc cô ra thì th Hàn Phong vừa mới nhận thứ gì đó từ tay nhân viên khách sạn.

“Gì vậy ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cô vừa vừa lau tóc, thuận miệng hỏi Hàn Phong.

Hàn Phong mím môi thành đường thẳng tắp. Chậm rãi bước qua chỗ cô, giọng khàn khàn chiếc hộp nhỏ trên tay .

đưa tay qua, hình dạng chiếc hộp rơi vào tầm mắt cô.

“Là thuốc tránh thai, em uống .”

Giang Nguyệt ngẩn ngơ, cánh môi cô mấp máy, động tác trên tay cũng dừng lại.

Kh ai khác cô là biết rõ nhất, Hàn Phong mong cô mang thai đến chừng nào. Tối hôm qua còn nhẹ nhàng vuốt bụng cô thủ thỉ, khuôn mặt đầy khát khao huyên thuyên về đứa nhỏ sau này.

Giống như cô thật sự đang mang thai vậy. Mà cũng háo hức mong chờ sinh linh mới ra đời.

Giang Nguyệt kh nói lời nào, chỉ lặng lẽ chằm chằm chiếc hộp nhỏ trên tay .

Hàn Phong thở dài, mặc dù trong lòng kh nỡ nhưng vẫn dúi vào tay cô. Giọng khàn đặc, đáy mắt sâu thẳm cố gắng giấu nỗi phiền muộn giải thích với cô:

muốn con nhưng kh vào lúc này. Hiện tại Giang thị còn chưa ổn định, em thai lại thêm mệt mỏi. Trước hết nghỉ ngơi cho khỏe đã, cũng kh gấp...” Hàn Phong khẽ dừng một chút, hơi cúi đầu, giống như đang nhận lỗi: “ tôn trọng ý kiến của em, em kh thích sẽ kh ép buộc. Hơn nữa còn chưa cầu hôn mà đã làm em thai, kh chừng chủ tịch Giang sẽ giận vì đã cướp mất con gái cưng của .”

Hai gần dây kh dùng biện pháp an toàn nào. Bây giờ uống thuốc là cách hữu hiệu nhất.

Giang Nguyệt nghe đến thất thần.

Chóp mũi cô dần dần đỏ ửng, khóe môi cô cong lên như vầng trăng sáng, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng. Sau đó kéo tay lại, ngẩng đầu hôn lên má Hàn Phong:

“Được , Hàn tổng lo xa như vậy cũng tốt. Em sẽ uống mà, dù bây giờ cũng đang trong kì an toàn, kh dính đâu mà sợ.”

Khả năng trong thời kì an toàn thấp, Giang Nguyệt nghĩ kh may mắn đến vậy đâu. Chơi xổ số mười lần thì cô đã thua hết chín lần .

nghe cô nói vậy liền yên tâm. Hàn Phong chỉ sợ Giang Nguyệt hiểu lầm , cô mà thai thì sẽ mừng như ên chạy th báo khắp nơi cho mọi biết đó nha. Nhưng mà thời ểm này vẫn còn nhiều chuyện chưa được giải quyết, nếu cô mang thai sẽ lao lực đến kiệt sức mất. kh nỡ để cô như vậy đâu, con cái sau này vẫn được.

Giang Nguyệt uống thuốc xong liền lên giường nằm nghỉ ngơi. Lần này Hàn Phong nghiêm túc xoa bóp cho cô, Giang Nguyệt kêu chỗ nào đau nhức liền nỗ lực xoa bóp để cô đỡ hơn.

“Đằng sau, trên vai, đúng đúng . đ.ấ.m mạnh hơn chút , em ngồi xem máy tính cả ngày, đau c.h.ế.t được.”

Hàn Phong dốc sức đ.ấ.m bóp cho Giang Nguyệt, sợ lực tay của mạnh sẽ làm đau cô nên vừa đ.ấ.m vừa hỏi thăm Giang Nguyệt:

mạnh lắm kh? Nếu mạnh thì nói cho biết, sẽ đ.ấ.m nhẹ lại.”

“Ừm, nhẹ nhẹ một xíu .”

Hàn Phong đ.ấ.m nhẹ lại, thuận tay bóp vai cho cô.

“Hừm, mạnh hơn xíu .”

Hàn Phong đ.ấ.m mạnh hơn một tẹo, trên trán lấm tấm mồ hôi cũng kh dám lau . chuyên tâm đ.ấ.m bóp cho cô.

“Ui da, đ.ấ.m nhẹ một chút, gãy lưng em nè.”

Hàn Phong lại giảm nhẹ lực tay của xuống, kiên nhẫn tiếp tục làm việc.

“Ây da đang chơi đất sét à, bóp mạnh lên , xuống bắp tay á, cả ngày em gõ bàn phím nên mỏi quá trời.”

Rốt cuộc Hàn Phong cũng kh nhịn nổi lật cô lại. Cánh tay mạnh mẽ nổi lên gân x thô lỗ đặt lên n.g.ự.c cô bóp mạnh, nghiến răng nghiến lợi chất vấn cô:

“Tiểu yêu tinh nhà em đúng là khó hầu hạ, bây giờ kh thích đ.ấ.m bóp sau lưng nữa...” Hàn Phong nắn bóp đôi tuyết lê đẫy đà thành đủ mọi hình dạng khác nhau, cười gian tà: “Bóp đằng trước vui hơn, được bà chủ Giang nói . Mạnh hay nhẹ đều đáp ứng.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...