Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 124: Đám Cưới Bất Ngờ
“ mang cái này lên khoang chứa đồ . Ừ, cẩn thận một chút, tất cả là đồ của chủ tịch Giang và Hàn tổng đ.”
Phi hành đoàn tư nhân của Hàn gia bận rộn sắp xếp đồ đạc của chủ nhà thật cẩn thận. Bọn họ được Hàn Phong th báo từ trưa hôm trước, sáng sớm liền đúng giờ đến khách sạn đón hai .
Vali và các vật dụng khác được tiếp viên mang trước. Giang Nguyệt chỉ thu dọn gi tờ c việc mang túi xách theo Hàn Phong ra sân bay.
“Giang tổng à, cảm giác giống trợ lý nhỏ của em quá vậy? Từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, cái gì cũng chạy ngược chạy xuôi lo lắng cho em.”
Giang Nguyệt đang tô son nghe vậy liền dừng lại, cô dùng tay thoa thoa tán đều son trên môi. Sau đó bước lại gần chỗ , tự nhiên bôi vết son đỏ chói của lên môi Hàn Phong.
Ánh mắt cô dừng lại trên bờ môi nhạt màu của , Giang Nguyệt cười khẽ nâng cằm lên, tỉ mỉ tô son trên tay cho Hàn Phong: “Chẳng là vậy hửm? Cả tháng nay cưng ‘nghỉ việc' nên sắp quên mất bổn phận đúng kh?”
Hàn Phong nhướng mày, mặc kệ bàn tay mềm mại của ai đó đang tô tô vẽ vẽ trên môi . đột nhiên nổi lên ý muốn trêu chọc cô, vươn đầu lưỡi ra l.i.ế.m nhẹ lên ngón tay thon dài của Giang Nguyệt.
“Là em cho ‘nghỉ việc mà.” Đầu lưỡi Hàn Phong đảo một vòng qu đầu ngón tay hồng hào, “nếu em muốn, thể ‘tăng ca' bù lại m ngày đã nghỉ nha!”
“Nhột quá , là chó hả? Bu ra, đừng l.i.ế.m nữa.” Giang Nguyệt muốn rút tay lại nhưng kh được, cô lắc lắc ngón tay bị Hàn Phong ngậm l, giận dỗi mắng một chút.
“Ừ, Hàn Phong là chú chó đẹp trai bên cạnh Giang Nguyệt em đ. , muốn ‘tăng ca' làm việc bù kh hửm?”
Làm việc bù mới kh bị trừ lương chứ nhỉ.
Giang Nguyệt mù mờ:
“Mà làm cái gì cơ?”
“Kh nhớ hửm? là tình nhân của em đ nhé!”
Tình nhân đội lốt trợ lý nhỏ!!
Hàn Phong ghé vào tai cô thủ thỉ, vành tai Giang Nguyệt từ từ đỏ ửng lên. Suy nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết cái tên lừa đảo này đang ám chỉ cái gì!
Cô cắn môi rút mạnh tay lại. Kh kiêng dè giẫm lên giày da của Hàn Phong một cái thật mạnh:
“Còn dám suy nghĩ này nữa đừng trách em ‘sa thải' .”
“Ui da Giang tổng, em đừng ỷ thế h.i.ế.p như thế chứ. ta chỉ là một trợ lý nhỏ bé nghèo khổ, em sa thải thì chỉ biết l.à.m t.ì.n.h nhân trong bóng tối cho em để kiếm cơm ăn qua ngày thôi huhu.”
Bình thường làm trợ lý c việc thể đoan chính một chút, nhưng nếu bây giờ chỉ làm một tình nhân đẹp trai thì chẳng khác nào bán sắc kiếm tiền. Giang tổng cũng sẽ kh coi trọng nữa đó.
Hàn Phong ăn vạ ôm eo cô giả vờ khóc lóc, còn mặt dày lợi dụng hôn hít đầy mặt Giang Nguyệt. Cô bị hôn đến choáng váng mặt mày, kh chịu nổi nữa đẩy mặt Hàn Phong ra, nhéo má một cái:
“ đàng hoàng chút , càng ngày càng kh đứng đắn.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ l lòng Giang tổng để em kh sa thải mà.”
“Hừ, l.à.m t.ì.n.h nhân thì cũng ra dáng một chút chứ. tình nhân nào mà suốt ngày đeo bám theo bà chủ kh hửm? Đã vậy còn ngang nhiên hôn em, kh phép tắc!”
Giọng ệu cô chẳng khác nào bà chủ thực thụ đang dạy bảo m trai trẻ mà bao nuôi.
Nhưng đúng thật là cô bao nuôi mà.
Kh những bao nuôi, cô còn dung túng cho tên tình nhân đẹp trai thạo việc này muốn làm gì thì làm. Đến nỗi ta cướp mất trái tim cô khi này cô cũng chẳng biết.
Xuất phát từ nhan sắc, nhưng kết thúc lại là tình cảm.
…
Sau khi được Giang Nguyệt “dạy bảo” Hàn Phong ngoan ngoãn hộ tống cô đến sân bay. Nhưng chưa được bao lâu lại nổi lên tính cách trẻ con đuổi m vệ sĩ nam của John , chỉ giữ lại hai cô vệ sĩ nữ đô con lái xe theo sau hai .
“ trẻ con vừa thôi, dù cũng nể mặt John chứ.”
Giang Nguyệt ngả ra ghế da, cô vừa đọc tài liệu vừa châm chọc Hàn Phong.
“Hai cái tên to con kia suốt ngày kè kè theo em mà chướng mắt c.h.ế.t được. Tốt nhất là ở chỗ nào thì về chỗ n, đừng nhòm ngó Giang tổng nhà .”
Hàn Phong kho tay trước n.g.ự.c giận dỗi nói, mặt mày nhăn nhó nhớ lại cái đêm theo cô về khách sạn.
Lúc xe của vừa dừng trước sảnh lớn của khách sạn đã bị hai tên cao lớn mặc vest đen đeo kính râm chặn đầu. bình thường ở khách sạn gặp đều biết ều cúi đầu chào hỏi, còn hai tên vệ sĩ này kh những kh chào mà còn ngang ngược đòi Hàn Phong quay đầu xe ra cổng chính về. Nhất quyết kh cho vào khách sạn, nói là nơi này đã được bao toàn bộ dành cho chủ tịch Giang thị
tức lắm chứ, mẹ kiếp khách sạn là tiền của ném vào đầu tư lên. Bây giờ kh cho vào là thế quái nào??
Nhân viên lễ tân ra nhắc nhở nhưng hai tên vệ sĩ cứ nằng nặc đòi kiểm tra d tính Hàn Phong lần nữa dù biển số xe của đã lưu vào hệ thống của khách sạn. Vốn định để mọi chuyện êm đẹp trôi qua nhưng hai tên vệ sĩ này mắc chứng cố chấp nên liều mạng giữ chân lại. Hàn Phong th phiền phức nên gọi lôi đầu hai tên này , sẵn tiện cập nhật th tin thêm về cái khách sạn này là do ai làm chủ đầu tư.
Sau khi biết thân phận của Hàn Phong hai tên vệ sĩ mới “vui vẻ” xin lỗi . Nhưng Hàn Phong biết chắc hai gã vẫn còn để ý nên dứt khoát trả về cho John dạy dỗ lại.
Nghĩ lại chuyện đêm đó vẫn còn bực . Lì lợm la l.i.ế.m bám theo cô nên mới ra n nỗi bị khác lầm tưởng là tên xấu xa nào đó đột nhập vào khách sạn.
Định kể khổ cho cô để tìm sự an ủi nhưng cảm th việc này mất mặt quá . Là chủ mà bị chặn trước cửa nhà , nói ra chỉ sợ cô suốt ngày đem việc này ra trêu chọc .
Th Giang Nguyệt kh trả lời Hàn Phong cứ giận dỗi suốt đường , cuối cùng cũng đến sân bay nên miễn cưỡng nguôi ngoai. Bây giờ nhiệm vụ của là hộ tống Giang tổng về nước đ nhé! Kh thể vì chút chuyện cỏn con mà trễ nải c việc được, như thế thì chức vị trợ lý nhỏ này sẽ bị cô phủi bay mất.
Tiếp viên đứng hai bên cúi chào tạm biệt cô và , Hàn Phong chu đáo đỡ Giang Nguyệt lên bậc thang theo sau. Ổn định vị trí xong mới ra hiệu cho cơ trưởng cất cánh.
“Th báo cho cơ trưởng Khiêm, cất cánh .” Hàn Phong gõ gõ ngón tay lên tay vịn ghế ngồi, giọng nói thâm trầm, “về Tây Thành.”
“Vâng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.