Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 125: Chén Trà Vẩn Đục

Chương trước Chương sau

Tây Thành đã bước vào mùa đ nên nhiệt độ xuống thấp vài phần. Giang Nguyệt nhớ tuần trước lúc cô bay sang nơi này vẫn còn lác đác vài chiếc lá khô cuối thu. Ấy vậy mà giờ tiết trời lạnh lẽo, cảnh vật chậm chạp chìm vào giấc ngủ đ.

phi cơ tư nhân của Hàn gia nên thư ký Tô kh biết lịch trình hạ cánh của Giang Nguyệt. Cô cũng kh muốn ồn ào, mọi bây giờ đều bận rộn nên Giang Nguyệt âm thầm về nước. Chỉ chú Đinh được phân phó lái xe đến sân bay đón cô thôi.

“Giang tiểu thư, Giang phu nhân nhớ cô lắm đó. Cả tuần nay bà đều lo lắng, nửa chăm sóc chủ tịch Giang nửa chạy nghe ngóng khi nào cô về.”

Giang Nguyệt mỉm cười “dạ” một tiếng. Cả ngày ngồi máy bay mệt mỏi nên cô quay về biệt thự Giang gia nghỉ ngơi. Hàn Phong định theo cô nhưng bị chú Đinh ngăn lại:

Phong, cả tháng nay kh th ở bên cạnh Giang tiểu thư bây giờ đột ngột xuất hiện là như thế nào vậy?”

...” Hàn Phong lúng túng, chưa kịp nói gì thêm Giang Nguyệt đã qua nói giúp cho .

“Cả tháng nay con phân phó Phong c tác làm chút chuyện.” Cô liếc Hàn Phong, nửa thật nửa đùa, “vừa hay lúc con qua gặp nên cùng về luôn.”

“Ừm.” Chú Đinh gật đầu, cũng dễ tính, kh nghi ngờ gì nữa nên xách hành lý hai vào cốp xe. Chỉ định tài xế riêng lái về Giang gia.

Trước cổng chính là toàn làm Giang gia đứng đợi sẵn chào đón Giang Nguyệt về. Giang phu nhân thì ở lại bệnh viện theo dõi chủ tịch Giang, chỉ cuối tuần bà mới ghé biệt thự nên kh ở đây. Mọi vừa th Giang Nguyệt ai n đều vui mừng cúi chào cô, Giang gia lâu mới náo nhiệt lại như thế này.

“Giang tiểu thư.”

Giang Nguyệt vui vẻ gật đầu chào mọi xong bước vào phòng khách. Chú Đinh sắp xếp lại hành lý còn dì Ngô bận rộn pha trà cho cô. Giang Nguyệt định bàn việc với Hàn Phong nhưng vừa ngồi xuống ghế ện thoại trong túi đã reo lên.

Vừa ấn nghe giọng nói gấp gáp của thư ký Tô bên đầu dây phát ra:

“Chủ tịch Giang, em về mà kh báo trước cho chị một tiếng để còn ra sân bay đón em chứ. Em cả tuần nay chị nhớ em lắm đó, làm kh em chẳng vui tí nào.” Thư ký Tô vừa kẹp ện thoại trên vai vừa soạn thảo văn bản, hình như cô đang viết báo cáo. Dù bận rộn nhưng thư ký Tô vẫn làm đúng bổn phận trách nhiệm Giang Nguyệt giao cho .

“Đón làm gì, phiền phức c.h.ế.t được. Hơn nữa em ngồi máy bay tư nhân về, cả tuần nay chị vất vả . Em kh dám làm phiền chị đâu.”

“Phiền được, chị lo cho em từ hồi du học đến bây giờ, thêm chuyện này nữa đâu. Thôi nếu về thì em nghỉ ngơi , chị viết xong báo cáo sẽ gửi liền cho em.”

Tắt ện thoại xong Giang Nguyệt trở vào, dì Ngô đã mang trà lên để sẵn. Mùi thơm nhẹ phảng phất chút hương quế từ chén trà bốc lên nhè nhẹ làm thư thái tâm hồn con ta, Giang Nguyệt khẽ nâng tách trà lên ngửi qua một chút xong nhấp một ngụm.

xem...” Cô lơ đãng liếc tách trà của Hàn Phong xong cúi đầu dõi theo màu hổ phách trong tách. Chậm rãi nói một câu kh đầu kh đuôi: “Hình như kh được trong lắm?”

“Hửm?” Hàn Phong nheo mắt khó hiểu, đột nhiên dừng lại, lẳng lặng quan sát biểu cảm trên mặt cô.

Giang Nguyệt nhíu mày.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Một cử chỉ nhỏ, nhưng nh đã phát hiện ra.

Hàn Phong mím môi thành đường thẳng tắp, như Giang Nguyệt trước giờ vô lo vô nghĩ. Thích làm cái gì thì làm cái đó, bây giờ lại e dè cẩn thận, tính trước lo sau. Tách trà kia cũng chẳng làm cô hài lòng.

Nước trà kh còn trong veo th mát như trước nữa. Bây giờ Giang Nguyệt chỉ th sợi trà ngụp lặn trong chén nước vẩn đục, thứ mà từ trước đến giờ cô cực kì ghét.

Cảm giác vừa khó chịu vừa gai mắt. Thứ gì thay đổi khác với trước kia thì con ta càng muốn nó trở lại như cũ. Bởi lẽ họ sẽ khó thích nghi với những ều mà họ kh muốn. Nghiêm trọng hơn là ghét bỏ.

“Đổ .” Đến khi bàn tay to lớn của Hàn Phong cầm l tách trà trên tay cô Giang Nguyệt mới hoàn hồn. Hàng mi cô khẽ run, cánh môi hơi hé ra.

Con ngươi Giang Nguyệt chăm chú vào tách trà Hàn Phong đang cầm. Vẻ mặt bình thản, tự nhiên đổ thẳng xuống khay trà trước mặt, sau đó cô cười thần bí.

“Chén trà này kh sạch sẽ thì nên đổ bỏ. giúp em thay chén mới.”

“Kh cần đâu.” Giang Nguyệt nheo mắt nước trà len lỏi trong từng khe gỗ nhỏ, ánh mắt hiện lên tia tàn nhẫn: “Em tự tay dọn dẹp thứ kh sạch sẽ trước mặt. Chén trà mới trong lại được.”

Cô nghĩ, đã đến lúc sắp xếp lại trật tự ở Tây Thành .

...

Tập đoàn Vương thị.

Vương Đ ngồi trong văn phòng đăm đăm vào màn hình máy tính, đột nhiên ta nghiến răng bực tức đập mạnh vào bàn phím một cái, Đỗ Nhi đứng bên cạnh khẽ hít sâu một hơi, hai bả vai kh tự chủ run lên.

“Lũ vô dụng!” Vương Đ gào lên, khói t.h.u.ố.c lá tràn qua khóe miệng phả ra ngoài. Đỗ Nhi khó chịu che miệng ho khan, cô ta siết c.h.ặ.t t.a.y kìm nén cảm giác chán ghét trong lòng, nhẫn nhịn giở giọng nói õng ẹo thường ngày ra l lòng Vương Đ:

“Vương tổng, ngài đùng tức giận như vậy nữa, sẽ hại sức khỏe đó. Nào, uống tách trà phổ nhĩ cho th tịnh , hồi nãy em dành cả buổi pha cho ngài...”

“Cút ra ngoài .” Vương Đ bực hất tay Đỗ Nhi ra, nước trà trong tách d.a.o động một chút b.ắ.n ra ngoài, dính lên tay cô ta. Đỗ Nhi bị bỏng hét lên một tiếng, cũng kh dám cãi bướng, bước ra cửa đóng sầm lại.

Vương Đ giận muốn nổ phổi vì bị Bùi tổng hủy hợp đồng. Mà Bùi tổng này sau khi hủy hợp đồng với Vương thị lại chạy qua hợp tác với Phong Hà. Ba tỷ nói ít thì kh ít, nhưng nói nhiều cũng chẳng nhiều cứ thế bay mất theo m tờ gi trắng Bùi tổng kêu ném lại trong hội trường.

Đây chưa là con số cuối cùng. Mới tối qua th tra quản lý đất đai vừa gọi ện cho trợ lý của Vương Đ vì hai cao ốc tháng trước ta đổ tiền bẩn vào đấu thầu để rửa. Gi tờ chứng nhận quyền sử dụng cũng chưa được th qua, hiện tại còn bị thu hồi đưa vào viện xem xét. Kh chỉ c việc làm ăn, đầu tư bất động sản gặp trục trặc mà bất kể ta làm gì cũng đều bị dòm ngó tới. Hai tuần nay tiền trong túi Vương Đ đã đứt m trăm triệu lo lót cho quan lớn, ruột gan ta sắp cháy đến nơi .

Đang yên đang lành bị Hàn Phong chơi một vố, cục tức này Vương Đ ta nuốt kh trôi.

“Hàn Phong, mày được lắm. Tưởng bám váy một con đàn bà thì đạp tao xuống được ? Ha, mày nghĩ Vương Đ tao là ai chứ.” Vương Đ cười khinh một tiếng, nhớ lại tin tức hồi sáng mới nhận được Giang Nguyệt đã về nước cùng Hàn Phong, trong lòng vừa lo sợ vừa tự mãn trấn an bản thân. Ông ta vẫn còn đường lui cuối cùng nên an tâm phần nào, con tốt thí mạng sắp lót đường cho vì vậy tâm trạng Vương Đ chợt hả hê.

Giọng nói khản đặc của nghiện t.h.u.ố.c lá lâu năm phát ra: “Chờ thêm một thời gian nữa...” vẻ mặt Vương Đ mong chờ vào cuốn lịch để bàn, ánh mắt nham hiểm cắn vào ếu xì gà, khóe miệng nhếch lên: “Tao sẽ là đặt dấu chấm hết cho Phong Hà và Giang thị.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...