Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 128: Lời Hứa Của Giang Nguyệt

Chương trước Chương sau

Giang Nguyệt rời bệnh viện xong lái xe thẳng về Phong Nguyệt, trên đường cô cứ trầm ngâm suy nghĩ đến m lời Giang phu nhân nhân nói khi nãy.

Vừa đúng lúc dừng đèn đỏ, Giang Nguyệt chống khuỷu tay lên kính xe, tầm mắt phóng ra những tòa nhà san sát nhau bên đường. Cô đột nhiên một suy nghĩ thật ngớ ngẩn, nếu diện tích xung qu chật chội quá thì tại chúng ta kh thu mua lại hết, như vậy sinh sống sẽ dễ dàng hơn? Các tòa nhà kia cách nhau một khoảng nhỏ, vào cảm giác thật bí bách.

Giang Nguyệt chép miệng, thu mua thì thu mua, nhưng kéo theo sau là bao nhiêu hậu quả thì cô đếm kh nổi đâu.

Những chiếc ô tô trước mắt cô chậm rãi di chuyển xong nh chóng tăng tốc. Mãi đến khi tiếng còi inh ỏi từ chiếc xe đằng sau truyền đến Giang Nguyệt mới để ý đèn đỏ chuyển x. Cô thu hồi tầm mắt, cười khẩy một tiếng xong đạp ga phóng .

Chẳng máy chốc cô đã dừng trước cổng chính của Phong Nguyệt, ở cổng cảm biến tự động nhận diện được xe lưu sẵn trong hệ thống nên Giang Nguyệt mới dừng lại cổng đã tự động mở rộng chờ xe vào. Kể từ ngày lái xe rời cô chưa về đây lần nào, Giang Nguyệt đột nhiên cảm giác hoài niệm, trước mắt cô hiện ra cảnh tượng mưa gió xé nát ý thức của Hàn Phong, cô cắn môi đau lòng, khẽ mắng thầm một câu “ngu ngốc!” chậm chạp đánh lái một vòng vào gara.

“Cô ra xem ai đến vậy.”

“Chắc là Hàn tổng làm về, thôi thôi, tốt nhất cô đừng dây vào chủ khó tính đó, bị đuổi việc bây giờ.”

làm nghe th động tĩnh bên ngoài tưởng là Hàn Phong về nên kh để ý lắm. Bọn họ lặng lẽ quan sát kể từ khi cô mỗi lần về đây Hàn Phong kh tức giận thì cũng là buồn rầu ủ rũ, tính khí thất thường chả ai hầu hạ nổi. Dì Xuân còn đặc biệt dặn dò nếu kh chuyện gì quan trọng thì đừng làm phiền tới , kẻo lại rước họa vào thân vô cớ.

Giang Nguyệt đỗ xe xong cầm túi vào sảnh chính, qu kh th ai nên cô thẳng lên lầu hai. Khung cảnh vẫn quen thuộc như vậy, cô ngẩn trước phòng ngủ hồi lâu mới bước vào. Mọi thứ đều giữ nguyên như trước, Hàn Phong kh hề thay đổi dù chỉ là một vật trang trí nhỏ. Căn phòng trước đây do tự tay cô sắp xếp, kh muốn mọi thứ đảo lộn, nếu cô kh thay đổi thì mãi mãi cũng chẳng thay đổi chúng.

giữ nguyên chờ cô trở về.

Giang Nguyệt đóng cửa lại, cô quăng túi xách lên giường xong ngã xuống bên cạnh. Xúc cảm mềm mại dưới thân làm cô chút buồn ngủ, m hôm nay c tác mỗi giấc ngủ đều bị Hàn Phong qu rầy, cộng thêm lệch múi giờ nên cơ thể bây giờ rã rời.

Cô nghĩ bụng chợp mắt một chút ăn tối cũng chưa muộn nên dứt khoát thả lỏng mê mang chìm vào giấc ngủ. Bên ngoài mặt trời từ từ khuất sau những áng mây trắng xóa, các tia nắng cuối cùng còn sót lại xuyên qua cửa sổ rơi trên gương mặt tĩnh lặng của Giang Nguyệt, vẻ ngoài sắc sảo lạnh nhạt thường ngày của cô cũng vì vậy mà trở nên dịu dàng hơn.

“Dì Xuân, dặn dò nhà bếp chưng tổ yến giúp , sẵn tiện nấu m món Giang Nguyệt thích ăn nhé.”

“Ơ, vâng... Vâng ạ!” Dì Xuân ngỡ ngàng trộm Hàn Phong một cái xong nh chóng xuống phòng bếp dặn dò đầu bếp chuẩn bị. Dì Xuân cảm th hôm nay hơi lạ, bình thường kh cho khác động vào đồ của Giang Nguyệt đã đành, bây giờ lại “hoang tưởng” cô trở về đến nỗi kêu nấu m món thường ngày Giang Nguyệt thích ăn.

Xong , chủ nhà bọn họ lụy tình đến sinh ra ảo giác .

Dì Xuân thở dài tiếc nuối, đột nhiên th gì đó hơi sai sai. Hồi chiều bà nghe loáng thoáng làm nói đã về, mà nãy giờ ai xuống lầu nữa đâu?

Chẳng lẽ hồi chiều kh Hàn Phong về mà là khác?

Dì Xuân lo lắng lạ vào nhà nên định lên phòng báo lại cho Hàn Phong nhưng đột nhiên tiếng chu ện thoại nội bộ kéo bà lại.

“Hàn tổng.”

“Dì bảo làm hai tiếng tới đừng qu rầy . Xong việc sẽ xuống ăn cơm, kh cần lên gọi đâu.”

cuộc họp gấp ạ?”

Hàn Phong nhướng mày qua giường ngủ, ềm tĩnh “ừ” một tiếng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Vậy khoan tắt máy đã, hình như hồi chiều lạ vào nhà. Xin lỗi, do cứ tưởng là về nên sơ xuất kh để ý.”

Nghe dì Xuân nói liền biết là Giang Nguyệt, Hàn Phong sải bước lại giường ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng vén m sợi tóc mai của cô ra sau cho gọn gàng.

“Kh , dì làm việc . lạ này để ‘tiếp đãi'.”

Nói còn nhéo má Giang Nguyệt một cái.

Nói chuyện với dì Xuân xong cũng tắt máy. Hàn Phong ngồi im lặng lẽ ngắm cô, lẽ khi ngủ Giang Nguyệt sẽ yên tĩnh hơn một chút, bình thường cô hoạt bát dính .

Tướng ngủ cô cũng chẳng đẹp đẽ gì, tùy ý ngã xuống giường nhắm mắt lại, hai chân một gác trên gối Hàn Phong một đưa ra tới sát thành giường, cô mà lăn qua một chút nữa kh chừng sẽ té xuống đất mất.

“Tiểu yêu tinh nhà em ngủ xấu thật đ.”

Hàn Phong nói khẽ một câu xong đứng dậy vòng qua bên kia bế cô lên. để cô nằm vô giữa, đang lúc định rút chiếc gối của ra đắp chăn cho cô thì Giang Nguyệt mơ màng tỉnh dây. Cô vươn tay sờ sờ lên mặt Hàn Phong, nói lí nhí:

“Phong...”

Hàn Phong dừng lại, khóe môi hơi cong lên bắt l bàn tay của ai đó đang bận rộn trên mặt .

“Tỉnh hửm?”

Giang Nguyệt ậm ừ kh muốn mở miệng, cô lười biếng cựa quậy một chút xong dứt khoát ôm cổ Hàn Phong hôn lên má một cái. Hai mắt khép mở Hàn Phong:

“Em ngủ quên. M giờ ?”

Hàn Phong kh trả lời lại mà trực tiếp hôn lên trán cô. Hai kề sát vào nhau, Giang Nguyệt ngửi th mùi hương quen thuộc mỗi khi âu yếm với nên đánh mất lý trí kéo cả Hàn Phong nằm xuống giường. Đã lâu cô chưa được ngắm trong căn phòng thân thuộc này, bây giờ cô chỉ muốn nằm đây thỏa sức , xem thay đổi gì so với trước lúc cô kh.

Lúc ở cô chưa th rõ, bây giờ kỹ lại mới phát hiện gầy hơn trước nhiều. khi còn già hơn trước m tuổi trở thành m chú phong độ ngoài ba mươi, khuôn mặt lộ rõ đường nét góc cạnh lạnh nhạt, dưới đôi mắt chim ưng sắc bén mơ hồ còn th quầng thâm.

Giang Nguyệt đau lòng đặt hai tay lên má xoa xoa, giọng nói buồn rầu:

gầy nhiều . lại ăn uống thất thường hay kh?”

“Đồ nhẫn tâm như em mà cũng biết lo cho khác à?” Hàn Phong hôn lên tay cô, trái tim lặng lẽ nhói lên. Ngày mà cô bước ra khỏi Phong Nguyệt cả thế giới của như sụp đổ, nửa sống nửa sống vật vã qua ngày.

“Vậy để em diễn cho tròn vai nhé, kh thèm quan tâm nữa đâu. Hứ!” Giang Nguyệt giận dỗi hừ lạnh một tiếng, nhưng tay chân lại ngoan ngoãn ôm chặt Hàn Phong, cả cô dựa vào lòng tìm chỗ an ủi tinh thần.

Cả đời này cô kh muốn mất đàn trước mặt thêm lần nào nữa, mãi mãi cũng kh. Giang Nguyệt cô hối hận lắm , lúc trước là cô hồ đồ tàn nhẫn kh cam tâm bị tình cảm chi phối nên mới ngoan cường ra như vậy, bây giờ mà bỏ cô cô sẽ liều mạng giữ lại đến cùng, đoạn tình cảm này tuyệt đối kh thể đứt gãy thêm lần nào nữa.

Hàn Phong th cô trẻ con như vậy liền bật cười, xoa đầu cô, kề sát vào tai Giang Nguyệt trêu chọc:

vậy, nhớ đến nỗi kh chờ được tới tối hửm? Nóng lòng muốn ‘ăn ' như vậy ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...