Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 129: Lời Thách Thức Của Hàn Phong

Chương trước Chương sau

vậy, nhớ đến nỗi kh chờ được tới tối hửm? Nóng lòng muốn ‘ăn ' như vậy ?”

Hàn Phong nâng cằm cô lên, nói xong liền cúi đầu ngậm l bờ môi đỏ mọng. Giang Nguyệt bị tập kích bất ngờ nên nhất thời kh phản ứng kịp, cô quên mất đẩy ra, cứ thế bị Hàn Phong dẫn dắt phối hợp với .

“Ưm...”Giang Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, cô đ.ấ.m vào vai , Hàn Phong cười cười tận hưởng mùi vị ngọt ngào của Giang Nguyệt, quét qua mọi ngóc ngách lớn nhỏ đến khi thỏa mãn xong luyến tiếc rời , chậm chạp hôn xuống chiếc cổ thiên nga trắng ngần diễm lệ.

“Lưu m! Ai mới là kh chờ được hả?”

Giang Nguyệt bị nhột đẩy đầu Hàn Phong ra, cô dở khóc dở cười mắng yêu một tiếng. Con sói đói này đúng là r ma, ngoài mặt nói sẽ hầu hạ cô nhưng trong lòng lại biết cách làm ăn cô sạch sẽ kh còn mảnh xương nào.

“Ngoan, chỉ là th bà chủ Giang quá quyến rũ nên nhất thời kh kiềm chế được...” Hàn Phong cười hì hì cắn nhẹ vào xương quai x cô, “ai bảo em kh chút phòng bị nằm lên giường , đừng trách ăn sạch em chứ.”

Nghĩ gì đó lại tiếp tục dát vàng lên mặt :

“Hàn Phong vẫn còn tử tế đ nhé, sẽ kh nhân lúc em đang ngủ say mà tấn c đã là hiền từ lắm . Em nên trân trọng một chút, bằng kh tối nay làm c.h.ế.t em.”

“Vậy chủ Phong đây là cầm thú lương tâm nhỉ?”

gật gù, đồng ý với lời này của Giang Nguyệt.

“Hahaha... Phong, đúng là mặt dày!” Giang Nguyệt biểu cảm đầy tự hào trên mặt Hàn Phong liền ngã lăn ra cười nắc nẻ. Cô vừa cười vừa quơ tay chỉ chỉ Hàn Phong khiến sinh ra cảm giác xấu hổ, thế là thẹn quá hóa giận, Hàn tổng giận dỗi đ mặt lại, vươn tay ôm l con cáo nhỏ kh ngoan ngoãn vào lòng răn đe.

Hàn Phong nghiến răng, bắt chước m vai diễn tổng giám đốc trong các bộ phim truyền hình dài tập mà Hà Nghiêm hay góp mặt lúc mới bắt đầu sự nghiệp diễn xuất của : “Em nên ngoan ngoãn nghe lời một chút, còn kh sáng mai đừng hòng xuống giường!”

Giang Nguyệt cố nhịn cười, bày ra vẻ mặt thách thức:

“Em cứ kh ngoan đ thì nào?”

“Thì kh chỉ sáng mai, mà ba ngày nữa em cũng đừng mong xuống được giường!”

“Hàn tổng chắc chứ?”

“Tất nhiên!”

“Thích thì Giang Nguyệt em sẽ chiều, chờ đến tối xem ai mới là kh xuống được giường nhé.”

Cô tinh nghịch nháy mắt với Hàn Phong xong nh tay lẹ chân ngồi dậy chạy như bay vào phòng tắm. Thầm nghĩ chơi Hàn Phong một vố mới được, m ngày nay cô eo nhức lưng đau mà cứ khoan khoái sung mãn, Giang Nguyệt mà ghen tị c.h.ế.t được.

“Giang Nguyệt! Em đang đùa với lửa hử?”

Cô từ phòng tắm nói lớn ra, “Phong, còn đang chơi với d.a.o đ!”

Sân bay Tây Thành về đêm vẫn chật kín hành khách, ở cổng an ninh hàng bay đêm nối đuôi nhau dày đặc. Ai n đều mệt mỏi và buồn ngủ nên tìm đại một góc chợp mắt trong lúc chờ tới lượt .

Th báo của tiếp viên liên tục vang lên qua hệ thống sân bay, chuyến bay 211A99 hạ cánh ở cổng số 3, đây là chuyến bay đêm hạ cánh cuối cùng trong hôm nay.

Lưu Nhậm cởi áo măng tô ra vắt lên tay di chuyển xuống bậc thang. đưa chìa khóa cho thư ký Vu l xe, còn kéo vali ra sảnh chính chờ.

Ngồi ghế bay cả một ngày dài khiến Lưu Nhậm chút uể oải, rũ mắt xắn tay áo sơ mi lên xong thuận tiện xem giờ trên đồng hồ.

23 giờ 49 phút.

“Lưu tổng!”

Lưu Nhậm nghe th gọi liền ngẩng đầu lên, Đỗ Nhi đeo khẩu trang đen, ăn mặc đơn giản khác với thường ngày lòe loẹt đứng kế Vương Đ hầu hạ.

khẽ gật đầu: “Cô Đỗ.”

“Bạn c tác về nên ra sân bay đón cô . Trùng hợp thật, kh ngờ lại gặp Lưu tổng ở đây.” Đỗ Nhi tiến lên một bước, cởi mở nói chuyện với Lưu Nhậm.

Lưu Nhậm mỉm cười, tuy chỉ là nụ cười xã giao bình thường nhưng trong mắt Đỗ Nhi lại là nụ cười ấm áp tỏa nắng của đối phương dành cho . Trong phút giây ngắn ngủi nào đó cô ta đã ảo tưởng rằng giống như bạn gái của Lưu Nhậm, đứng đây đón c tác về.

Lưu Nhậm th biểu cảm kh chút giấu giếm nào của Đỗ Nhi liền giữ khoảng cách lùi ra xa một chút. Đúng lúc xe của thư ký Vu tới, gật đầu tỏ ý tạm biệt:

“Cô Đỗ, về trước nhé, sẵn tiện gửi lời hỏi thăm sức khỏe tới Vương tổng giúp . thời gian sẽ qua thăm .”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

M ngày trước đưa tin về tình hình gần đây của Vương Đ nên Lưu Nhậm đại khái biết ta đang “kh khỏe” tí nào. Dù cũng là đối tác làm ăn lớn, cũng nên thể hiện sự quan tâm của đến ta một chút.

“Vâng, nhất định sẽ chuyển lời tới ngài Vương.”

Đỗ Nhi đuổi theo ra tới xe, cô ta hơi cúi xuống qua cửa kính. Lưu Nhậm bảo thư ký Vu hạ kính xe, Đỗ Nhi vội vàng nói:

“Lưu tổng thong thả.”

gật đầu xem như đáp lại, thư ký Vu th vậy liền khởi động xe đến khách sạn đã đặt trước. Hai việc ở Tây Thành nên ở lại vài hôm mới quay về Nam Thành.

Đỗ Nhi dõi theo đuôi xe đã khuất mới thu hồi tầm mắt, cô ta cười khẩy một tiếng xong xoay ra xe.

Định là ngày mốt sẽ đến Nam Thành một chuyến nhưng cho nghe ngóng mới biết c tác ở lại Tây Thành vài hôm. Vì vậy hôm nay cô ta cố tình thu xếp lịch trình đến đây chờ Lưu Nhậm, coi như cũng gây chút ấn tượng với .

Thủ đoạn dụ dỗ đàn cô ta kh thiếu, nếu kh làm từ một diễn viên tuyến 18 nhỏ bé chỉ trong vòng chưa đầy một năm đã trở thành tiểu hoa đán hot nhất hiện nay, đứng ngang hàng với các đàn đàn chị trước. Tài nguyên cô ta kh thiếu, lúc trước Trương tổng chu cấp đầy đủ nhưng ta là sợ vợ, Trương phu nhân kh dạng vừa nên Đỗ Nhi mới bám vào Vương Đ. Bây giờ Vương Đ sắp hết giá trị nên mục tiêu lớn nhất của cô ta chính là Lưu Nhậm.

Bề ngoài Nam Thành là sóng yên biển lặng nhưng thật chất đều sắc mặt của Lưu Nhậm mà hành sự. Nếu khác kh nể bảy phần thì chắc c họ đã kính mười phần.

Mười năm trước Lưu Nhậm từ Mỹ quay về Nam Thành, thẳng tay khai tử hãng thời trang giày da nam nổi tiếng đương thời, kiên nhẫn tự xây chỗ đứng riêng cho ở đây. Thời gian trôi nh đến nỗi cũng chẳng nhớ từ đó đến giờ bản thân đã bất chấp bao nhiêu thứ để được hiện tại. Bây giờ, kh muốn đánh mất thứ gì cả, Giang Nguyệt cũng vậy.

...

“Lưu tổng, thẻ phòng của đây.” Thư ký Vu làm xong thủ tục nhận phòng đưa thẻ cho Lưu Nhậm. ừ một tiếng kéo vali vào thang máy lên tầng 9.

Lên phòng sắp xếp quần áo vào tủ đồ xong Lưu Nhậm mới tắm. Bản thân đang bị lệch múi giờ nên kh thức khuya xem tài liệu mà lên giường ngủ luôn. Lưu Nhậm chậm rãi nhắm mắt lại, đột nhiên hình ảnh của Giang Nguyệt và Hàn Phong trong buổi khai trương cửa hàng flagship của Giang thị hiện ra trước mắt . Lưu Nhậm mím môi, khung cảnh này quen thuộc, trong tiệc sinh nhật lần trước cũng đã từng th qua.

Chỉ là lần này biểu cảm Giang Nguyệt lạnh nhạt với Hàn Phong, ngoài vào sẽ th ngay nhưng Lưu Nhậm thì khác. Từng nét mặt, từng cử chỉ, thậm chí là cô cau mày hay kh cũng đều thấu, Giang Nguyệt vẫn còn vấn vương Hàn Phong.

Sự thật cũng đã cho cô th thế nhưng tất cả đều uổng phí c sức. Lâm Phong thì ? Hàn Phong thì ? Mí mắt Lưu Nhậm khẽ động, Giang Nguyệt vẫn chọn lựa trở về.

Suy cho cùng chỉ là cố chấp ôm l mộng tưởng kh thật.

Nực cười.

Tim Lưu Nhậm nhói lên, trở , nhiệt độ Tây Thành ấm áp hơn Luân Đôn nhiều. Thế nhưng Lưu Nhậm vẫn cảm th lạnh lẽo, sống trong quá khứ hơn mười năm nay sớm đã quen với những chuyện kh thuận với . Bu cũng kh được mà nắm cũng chẳng xong.

Bóng đêm dày đặc vây kín Lưu Nhậm, khẽ hé mắt, mọi thứ xung qu im lặng như tờ. Rốt cuộc kh ngủ được nên Lưu Nhậm rời giường ra ban c. Tây Thành vẫn nhộn nhịp như ban ngày, ánh đèn từ những tòa nhà bên cạnh dịu dàng chiếu qua sườn mặt Lưu Nhậm. Tầm mắt lơ đãng ra xa, mọi thứ dần trở nên nhỏ bé và mờ nhạt.

Gió lạnh nổi lên, mái tóc ngắn của Lưu Nhậm rũ xuống nửa che mất tầm mắt . Chu ện thoại đột nhiên vang lên phá tan kh gian yên tĩnh, Lưu Nhậm chợt giật , kh ngắm cảnh nữa mà xoay dựa vào lan can nghe máy.

“Lưu tổng, đơn hàng cuối cùng đã hoàn tất. còn phân phó gì nữa kh?”

Lưu Nhậm hơi cúi đầu kh lên tiếng.

Đầu dây bên kia sốt ruột chờ chỉ thị của nhưng kh nhận được câu trả lời liền gấp gáp hỏi lại.

“Lưu tổng?”

“Đốt .” Lưu Nhậm hé môi, giọng nói phát ra ềm tĩnh.

... nói gì?” Trương Huy kh chắc c hỏi lại, vẻ mặt đầy ngạc nhiên chằm chằm màn hình ện thoại.

“Trương tổng, phân phó nhân viên vận chuyển một nửa số hàng trong kho qua địa chỉ thứ hai gửi cho . Còn lại thu xếp dàn dựng một vụ cháy, cẩn thận một chút .”

“Lô hàng này hơn sáu tỷ, chắc c chứ?”

Lưu Nhậm nhắm mắt, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.

“Nhưng mà... Còn Vương Đ thì ?”

Trương Huy kh dám trái lời Lưu Nhậm nhưng Vương Đ xem tiền như mạng sống, chuyện ta bị nhòm ngó m tuần này ai cũng biết. Bây giờ thêm việc này nữa kh chừng Lưu thị lại bị ta gây khó dễ.

“Ông ta muốn đền bù thì đền bù, chẳng gì to tát cả. Ông cứ làm theo lời nói .”

“Vậy để sắp xếp, ở đây đang là năm giờ rưỡi chiều, chờ đến tối là thể thực hiện được.”

Lưu Nhậm tắt máy, con ngươi sâu thẳm thẳng về phía Vương thị ở đằng xa.

“Lần này sẽ đền bù cho gấp đôi.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...