Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 134: Lời Thú Tội Của Hàn Phong (H+)

Chương trước Chương sau

Giang Nguyệt ngơ ngẩn Hàn Phong, mờ mịt hỏi lại:

“Trước nay em luôn vung tiền mua nụ cười của các tiểu thịt tươi, nhiều kh đếm xuể. hỏi em làm em nhớ.”

Gì chứ thủ tục khi th trai đẹp trong bar của Giang Nguyệt là rút tiền ra nhét vào túi bọn họ. Lập tức cả phòng bao đều náo nhiệt, thì châm thuốc thì rót rượu, còn cả một đống nam phục vụ cơ bắp cường tráng đứng trên sân khấu nhảy nhót hát hò làm vui lòng đại phú bà là cô.

Hàn Phong hơi nhăn mặt, biểu cảm chút kh vui nhéo n.g.ự.c cô:

“Giỏi lắm, còn dám khai trước đây vung tiền cho trai để tìm niềm vui. Em tin phạt nguội con cáo nhỏ dâm đãng nhà em kh hử?”

Giang Nguyệt bĩu môi kh chị thua cúi cắn lên yết hầu của Hàn Phong:

“Là hỏi em trước.”

“Cái muốn em nói kh cái này.”

Giang Nguyệt gãi đầu:

“Ai đẹp em cũng đều hào phóng tip một đống tiền thưởng, em kh nhớ thật mà.”

“Kh nhớ cũng nhớ. Em nghĩ kỹ xem.”

Giang Nguyệt hứ một tiếng quay mặt sang chỗ khác, cô kho tay trước ngực, kiêu ngạo ưỡn thẳng lên:

lại giở thói trẻ con gì vậy? Đừng nói là ghen với m đẹp trai trước đây em cho tiền nha.”

Hàn Phong giận dỗi, hậm hực phun ra hai chữ ”kh !”

Còn bổ sung thêm:

thừa tiền, ghen với m đồng lẻ của em đó làm gì.”

Cô cười trào phúng, “bị em nói trúng tim đen chứ gì?”

Tai Hàn Phong hơi đỏ lên, thẹn quá hóa giận kéo cô xuống ngã xuống giường. Thân hình to lớn đè lên áp chế Giang Nguyệt.

“Giang tổng thật phũ phàng, vậy sẽ làm em đến khi nào em nhớ ra thì thôi nhé.”

Cô cả kinh hét lớn, “á làm gì vậy... Ưm!”

Trên Giang Nguyệt chẳng còn bao nhiêu vải vóc che c thân thể ngọc ngà nên dễ cho Hàn Phong hành sự. lướt một đường từ eo cô xuống dưới, đầu ngón tay mơn trớn da thịt mịn màng kh tì vết của cô.

Hai tay Giang Nguyệt bị Hàn Phong chế trụ trên đỉnh đầu, thân thể cô vì vậy mất hết sức lực như con cá nằm trên thớt chờ đến tùy ý làm thịt.

Mà Hàn Phong chính là con d.a.o sắc bén nhất.

khẽ thăm dò u cốc huyền bí kia, chân mày hơi nhíu lại.

“Hức... Ưm.” Cô rên nhẹ, bắp đùi liên tục cọ xát vào nhau.

“Em dám nói dối hửm?”

Gân x trên trán Hàn Phong nổi lên, tức giận xé luôn chiếc quần lót màu hồng nhạt của Giang Nguyệt quăng xuống giường. Đóa hoa ướt át hé mở mê , trên đó còn lưu lại mật dịch trong suốt lúc chủ nhân của nó đang hăng say làm việc bên cạnh chủ Hàn khó tính.

nhếch môi đưa tay vào nơi đó trêu chọc cô, âm giọng trầm thấp đến đáng sợ:

“Cmn tiểu yêu tinh dâm đãng, thèm đến phát khóc còn làm bộ làm tịch. Dám nói dối đây hả?”

“Hức... Đừng, Phong nhẹ một chút ưm...”

Hàn Phong cười lạnh, “đêm nay chơi c.h.ế.t em.”

Cơ thể Giang Nguyệt vặn vẹo khó chịu, th cô kh ngoan liền đưa thêm hai ngón tay vào đóa hoa ướt át kia khu động trêu chọc cô.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

th khuôn mặt nhỏ n kia đỏ bừng lên vì dục hỏa Hàn Phong kh nhịn được cúi hôn xuống.

“Nguyệt Nguyệt muốn hay là kh đây?”

Giang Nguyệt mơ màng hé mắt, bên dưới vừa nóng vừa ngứa, cô mím môi hai chân chủ động kẹp chặt l bàn tay đang hành sự kia. Ánh mắt mê hoặc liếc Hàn Phong, cả tràn ngập phong tình quyến rũ.

Hàn Phong thất thần vài giây, sau đó đỏ mắt thân thể như liễu rũ trước gió của Giang Nguyệt, hô hấp nặng nề:

“Cmn, sớm muộn gì cũng tiểu yêu tinh nhà em hút cạn sinh lực.”

Nói kh chờ cô đáp lại, trực tiếp rút tay ra đem cự long căng cứng đ.â.m mạnh vào đóa hoa kiều diễm non mềm.

“A, hức...” Cảm giác bức bối trống rỗng nh chóng biến mất, đón nhận khoái cảm đột ngột khiến cô sung sướng rên rỉ.

Đóa hoa căng ra tiếp nhận cự long to lớn xâm chiếm, cảm giác vừa trướng vừa kích thích. Giang Nguyệt theo bản năng vòng hai chân lên h , cố ý kẹp chặt làm nơi giao hoan càng sát gần với nhau.

Hàn Phong thở hắt ra, mạnh mẽ vào hành lang chật chội nóng ẩm, trải qua tầng tầng lớp lớp vách thịt non mềm cắm thẳng vào sâu bên trong.

“Ưm... Sướng quá!” Giang Nguyệt thoải mái hét lên, khung cảnh quen thuộc này giúp cô nhớ lại khoảng thời gian hai còn ở Phong Nguyệt. Lúc đó nếu Hàn Phong nóng vội muốn cô, cũng sẽ gấp gáp như thế này.

Chỉ là bây giờ lại càn rỡ hơn, ên cuồng xâm chiếm thân thể cô. Tham lam kh muốn dừng lại, muốn tất cả những gì của cô kh chút giấu giếm.

Hàn Phong thả tay cô ra, nụ hôn nồng cháy cứ thế rơi xuống cánh môi đỏ mọng của Giang Nguyệt. Mang theo hơi nóng như gió ngoài sa mạc cùng ngọt ngào như kẹo b tuổi thơ, hai hòa làm một, cứ thế đắm chìm vào ánh trăng đêm nay chiếu qua cửa sổ.

...

“Vương tổng kh hay !”

“Trương tổng, ngài chờ một chút th báo, Vương tổng đang bận việc ạ.”

Trương tổng vội vàng chạy vào văn phòng của Vương Đ mặc kệ thư ký ngăn ta ngoài cửa. Vừa x vào liền th Vương Đ đang bình tĩnh uống trà, kế bên là Đỗ Nhi. Cô ta gật đầu với Trương tổng xong biết ý ra ngoài.

Trương tổng cổ áo Vương Đ còn dính vết son môi liền ho khan một tiếng, ta trực tiếp thẳng vào vấn đề:

“Vương tổng, bên bộ phận quản lý báo lại kho hàng D17 của chúng ta đêm qua đột nhiên bốc cháy. Vì là đồ da nên lửa lan nh...”

Nghe tới đây sắc mặt Vương Đ tối sầm lại, ta bực tức quăng ếu thuốc hút dở vào gạt tàn, gằn giọng:

nói cái gì? Toàn bộ đều cháy sạch hả?”

Vẻ mặt Trương tổng khó xử, ậm ừ kh biết ăn nói như nào cho .

“Mẹ kiếp, cả một đội gần sáu mươi mà lại quản kho kh xong. kh dư tiền nuôi một lũ vô dụng!”

Vương Đ tức muốn run , lô giày da m tỉ bạc cháy sạch trong một đêm là muốn l mạng ta hả?

“Ngài bình tĩnh một chút, cho ều tra sớm muộn gì cũng kết quả. Bây giờ chúng ta nên th báo cho Lưu tổng một tiếng, ngài nói kh?”

Nhờ Trương tổng nhắc nhở ta mới sực nhớ ra đây là lô hàng giữ và Lưu Nhậm hợp tác xuất xưởng ra nước ngoài th qua bảy c ty con trên gi tờ. Thiệt hại lớn nhưng chí ít ta chỉ chịu bốn phần, còn lại đều do Lưu Nhậm chịu trách nhiệm kê khai.

Vương Đ đứng dậy tới cửa sổ sát đất châm một ếu thuốc, suy tính một chút xong dặn dò Trương Hạ:

“Ông th báo cho c nhân thu dọn lại kho hàng tiến hành ều tra . gọi cho Lưu Nhậm một cuộc, để xem ta tính toán ra .”

Ông ta nhếch mép, ánh mắt kh giấu nổi sự nham hiểm lẩm bẩm: “Đúng lúc nên tiễn một đoạn.”

Trương Hạ nhíu mày, tai ta thính. Vương Đ kh dặn thêm gì nữa nên chào tạm biệt xong ta nh chóng ra cửa. Đỗ Nhi bên ngoài nghe th tiếng động nên vội vàng tránh mặt, cô ta theo lối thang máy riêng của Vương Đ xuống thẳng sảnh chính.

Cuộc trò chuyện khi nãy cô ta nghe chữ được chữ kh. Nhưng biểu cảm của Trương Hạ cô ta cũng đoán được phần nào lần này Vương thị lại gặp chuyện gì bất trắc. Bây giờ mà còn chần chừ chắc c sẽ kh cơ hội nào khác để nắm bắt.

Lưu Nhậm vẫn ở lại Tây Thành hết tuần này, lịch trình của Đỗ Nhi bị Vương Đ quản kỹ. Tự dưng kh lịch quay chụp nhưng di chuyển đến thành phố khác sẽ làm ta nghi ngờ.

Trong suốt quá trình từ sảnh chính đến bãi đỗ xe cô ta đã nghĩ nghĩ lại nhiều lần. Cuối cùng Đỗ Nhi quyết tâm l ện thoại gọi cho trợ lý dặn dò:

“Về biệt thự riêng chuẩn bị, một giờ sau xuất phát đến khách sạn GC.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...