Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 135: Lời Thú Tội Của Đỗ Nhi

Chương trước Chương sau

Đỗ Nhi vội vã chạy về biệt thự riêng tháng trước Vương Đ mua cho cô ta để sửa soạn. Đi qua phòng trang phục chọn lựa một hồi cuối cùng Đỗ Nhi l một chiếc váy kiểu dáng đơn giản màu hồng nhạt phối với trang sức bạch kim. Tr cô ta th thuần ngây thơ như em gái nhỏ, bộ dạng kiêu căng thường ngày cũng hoàn toàn biến mất sau lớp trang ểm nhẹ nhàng kia.

“Cũng kh tồi! Vai em gái ngọt ngào này diễn nhiều lần đ.” Đỗ Nhi nhếch môi xoay một vòng trước gương, ngắm nghía bản thân trong gương hồi lâu mới hài lòng xách túi xuống lầu.

Tài xế riêng cô ta sắp xếp đã chờ sẵn bên dưới, lúc Đỗ Nhi đến ta khom nói nhỏ vào tai Đỗ Nhi:

“Cô Đỗ, bên kia nghe ngóng được Lưu tổng đang nghỉ ngơi ở biệt thự riêng. Chúng ta thẳng đến hay nhờ trợ lý Vu th báo ạ?”

Đỗ Nhi nheo mắt, “ thẳng đến luôn , lúc đó ai hỏi gì cứ nói đang làm theo chỉ thị của , hiểu chưa?”

Tài xế gật đầu “vâng” một tiếng xong mở cửa xe cho cô ta, Đỗ Nhi chống tay lên thành ghế liếc mắt về ngôi biêt thự xa hoa đằng sau lưng . Xe bắt đầu lăn bánh, cô ta cũng chẳng lưu luyến thu hồi tầm mắt, vẻ mặt đắc tg nghĩ thầm.

“Vương Đ à Vương Đ, chắc kh ngờ tới bản thân cũng ngày này kh?”

Hôm nay đã là cuối đ nên nhiệt độ so với m ngày trước còn thấp hơn nhiều. Lưu Nhậm sợ m chú mèo con kh thích nghi được với khí hậu Nam Thành nên tr thủ thời gian rảnh làm một cái tổ mới ấm áp hơn cho bọn chúng ngủ.

Lót xong chiếc chăn b nhỏ cho Alice mới đứng dậy. Chú mèo th chủ nhân vừa làm một cái tổ mềm mại ám áp cho liền vui vẻ chạy theo Lưu Nhậm cọ cọ vào chân l lòng, đôi mắt x biển hơi híp lại “ngao” một tiếng.

“Được đừng giả vờ nữa, mày bướng bỉnh như vậy hôm nay bày ra bộ dạng này cho ai xem hửm?” Lưu Nhậm giở khóc giở cười cúi xuống ôm Alice lên. nhéo nhéo mũi nó trêu ghẹo, “nể tình hôm nay mày ngoan một xíu nên tối sẽ được ăn cá khô nhé.”

Hai mắt Alice tròn xoe như hiểu ra gì đó liền liên tục l.i.ế.m láp chân , vẫy đuôi phấn khích.

Lưu Nhậm cục b màu xám làm trò l lòng , còn định ngồi chơi với Alice thêm chút nữa nhưng quản gia vừa th báo khách đến nên đứng dậy xuống lầu xem.

th Lưu Nhậm chẳng gì bất ngờ, kh nằm ngoài dự đoán của . Hôm nay Đỗ Nhi lặn lội từ xa đến chắc c mục đích gì khác.

Lại còn kh báo trước với trợ lý Vu thì chỉ còn là chuyện cá nhân, mà Vương Đ cũng chẳng ngu ngốc đến mức để một bình hoa di động đến bàn chuyện làm ăn của .

“Kh biết cô Đỗ đến thăm nhà, Lưu Nhậm sơ ý quá.”

giả vờ bất ngờ tới, nét mặt vẫn ôn hòa như thường ngày mỉm cười Đỗ Nhi.

Cô ta nghe vậy vội vã xua tay, trong lòng thầm cảm thán dáng vẻ khi kh mặc vest của Lưu Nhậm, bày ra vẻ mặt ngay thơ Lưu Nhậm:

“Thật sự đã làm phiền Lưu tổng ạ, cũng kh muốn làm phiền ngài nhưng mà...” Đỗ Nhi cắn môi, hai mắt ngấn nước tr tủi thân chằm chằm , “ làm ơn giúp với, đã suy nghĩ nhiều lần, chỉ mới giúp được ...”

Lưu Nhậm ra biểu cảm khác thường của cô ta. Đang lúc còn suy nghĩ thì Đỗ Nhi đã sốt ruột ôm mặt thút thít, hốc mắt cô ta đỏ ửng đau khổ:

đừng im lặng như vậy sợ lắm, vất vả lắm mới đến được đây. Lưu tổng, đừng bỏ mặc mà, hức!”

Đỗ Nhi khóc như thật, cả mặt đỏ lên trong cực kỳ đáng thương, làm cho khác th muốn ngó lơ cũng chẳng được.

“Cô bình tĩnh chút đã, chuyện gì vào trong nói. Ngoài này lạnh lắm.”

Nghe th nói vậy cô ta liền chậm rãi gật đầu lau nước mắt vào trong. Lưu Nhậm bảo làm đem đồ uống nóng lên cho Đỗ Nhi, Alice nghe dưới lầu động tĩnh nên phấn khích chạy ra, Lưu Nhậm thuận tay ôm nó lên vuốt ve ngồi xuống đối diện ân cần hỏi han tình hình cô ta.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Kh Vương tổng bảo cô đến đây hửm?”

Đỗ Nhi rũ mắt, “kh .”

Lưu Nhậm gật gù tỏ ý đã biết, dựa lưng vào thành ghế thản nhiên đùa giỡn với Alice kh nói tiếp. Đỗ Nhi tính toán một chút xong nghiến răng, hai tay siết chặt cốc nước ấm, trong giọng nói chứa đựng phẫn uất khó tả, nước mắt trào ra.

“Tên khốn đó muốn bán cho Trương tổng, tuy chỉ là một tình nhân kh hơn kh kém nhưng lòng tự trọng, bên ngoài đồn thổi như thế nào kh quan tâm. Lúc theo Vương Đ chỉ một lòng một dạ bỏ qua tất cả, vậy mà bây giờ ta trở mặt, xem như món đồ để trao đổi...” Giọng cô ta khàn , “ kh muốn bị khác chà đạp nữa, Lưu tổng, chỉ mới giúp được .”

Ánh mắt Lưu Nhậm thâm sâu thẳng vào Đỗ Nhi, bất thình lình lên tiếng, “tại chỉ mới giúp được cô?”

Đỗ Nhi im bặt, đây chính là câu trả lời cô ta muốn nghe th nhất. Hai tay cô ta run rẩy, từ trong túi xách l ra một chiếc USB nhỏ.

“Đưa cho khác chắc c sẽ chết, Lưu tổng, hôm nay đến toàn tâm toàn ý phó thác cho .” Đỗ Nhi khẩn khoản đưa USB đến trước mặt , ánh mắt đáng thương chờ Lưu Nhậm ra quyết định.

Lời ít ý nhiều, Lưu Nhậm lập tức hiểu ý tứ của câu nói này.

Vây cánh của Vương Đ ở Tây Thành kh dạng vừa, còn Phong Hà và Giang thị thì khỏi nói, từng là cũ của Vương thị thì kẻ ngốc nghe th cũng biết đến đó chính là tự cắt đứt đường sống của bản thân .

Lưu Nhậm suy nghĩ sơ sài, mà cũng lười suy nghĩ, đối với giúp một hay kh giúp cũng chẳng gì khác nhau m. Nhưng con làm việc mục đích rõ ràng, kh rảnh đến mức kéo thêm gánh nặng cho bản thân.

“Cô Đỗ nói thử xem trong cái USB này bao nhiêu thứ cần?” Lưu Nhậm nhướng mày, cười cười chiếc USB nằm trên mặt bàn thủy tinh sáng bóng.

Đỗ Nhi mím môi:

“Vốn dĩ Vương Đ kh cho hỏi đến chuyện làm ăn của ta nhưng lén tìm hiểu mới biết được chút ít. Hơn nữa ta thường xuyên lui tới chỗ nghỉ ngơi làm việc nên tìm kiếm bằng chứng cũng dễ hơn. Tuần trước chờ ta vắng lẻn vào phòng làm việc tìm được một chút chứng cứ trốn thuế, rửa tiền, nhập nguyên vật liệu giả, chép thiết kế... Còn gi tờ gì đó của c ty ảo ta lập đều chép cho một bản.”

Lúc nghe những lời này ánh mắt Lưu Nhậm nghiền ngẫm Đỗ Nhi xem bao nhiêu là thật, trước giờ gặp vô số . Lời nào là thật lời nào là giả chỉ cần nghe kỹ một chút là thể nghe ra. Lưu Nhậm hơi bất ngờ vì Đỗ Nhi này khá thành thật.

Đỗ Nhi th còn đang đánh giá nên ngồi nghiêm túc. Lưu Nhậm kh tiếp tục cười nữa, cẩn thận đánh giá Đỗ Nhi một lượt từ trên xuống dưới.

Bộ dạng cô ta khác với thường ngày lòe loẹt bao nhiêu thứ lấp lánh đều đeo hết lên . Hôm nay cô ta chỉ mặc váy dài đeo trang sức bạc, gương mặt trang ểm nhạt lộ ra nét âu sầu khó nói, cả thoạt chút tiều tụy.

Lưu Nhậm để ý th bởi vì căng thẳng nên bàn tay cô ta vò góc váy đến nhàu nát. Dáng ủ rũ hơi cúi mặt xuống, kiểu nào cũng th vô cùng tội nghiệp.

chưa tiếp xúc với cô ta bao giờ thể bị dáng vẻ này đánh lừa.

Nhưng Lưu Nhậm khác, của Vương Đ giữ lại bên chắc c đã tìm hiểu qua.

Cả trầm ngâm khiến phòng khách rơi vào yên tĩnh. Lưu Nhậm im lặng như vậy khiến Đỗ Nhi càng lo lắng bấu mạnh góc váy hơn, hai mắt cô ta hoang mang chớp chớp, chẳng m chốc nước mắt chảy xuống gò má, bả vai sợ hãi run rẩy nói lớn.

“Lưu tổng, xem như là cầu xin ...” Đỗ Nhi lảo đảo đứng dậy định khụy gối xuống nhưng nh hơn một bước đỡ cô ta dậy, Lưu Nhậm nhíu mày: “Cô Đỗ kh cần làm như vậy đâu.”

Đỗ Nhi đau khổ lắc đầu:

“Kh, chỉ cần giúp , cả đời này Đỗ Nhi nguyện theo hầu hạ, tuyệt đối kh hai lòng.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...