Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 139: Con Cáo Nhỏ
Hàn Phong chọc tức xong liền tắt ện thoại vào xem Giang Nguyệt. Cô lúc này vẫn còn mơ màng, thân thể quá mệt mỏi nên kh tài nào mở mắt được.
“Em muốn ăn chút gì kh? gọi dì Xuân mang lên.”
Giang Nguyệt nhướng mày, cô nghe tiếng Hàn Phong nói chuyện mới miễn cưỡng ậm ừ.
“Kh ăn sẽ đói bụng đó.” Hàn Phong ngồi bên mép giường vén lại tóc cho cô, dịu dàng khuôn mặt nửa tỉnh nửa mê của Giang Nguyệt. th cô đáng yêu c.h.ế.t mất.
Hàn Phong kh nhịn được vươn tay ra nhéo một cái lên mặt cô. Kh nghe th Giang Nguyệt trả lời liền cúi xuống hôn lên trán cô, giọng ệu cưng chiều:
“Ngoan, ăn một chút ngủ tiếp.”
“Ưm...” Giang Nguyệt trở lười biếng, uể oải đáp lời, “em nằm một chút xem thêm m tập tài liệu nữa. Uống sữa cũng được, kh cần ăn đâu.”
“Ai cho em tăng ca tiếp hả?” Hàn Phong nhíu mày, “em xem từ khi về nước đến giờ bữa nào kh thức tới gần sáng mới chịu ngủ. Đi sớm về khuya, còn như vậy nữa sẽ phạt đ. Con cáo hư nhà em!”
Giang Nguyên nghe th lời này đột nhiên bật dậy, gấp gáp nắm áo Hàn Phong hỏi lại:
“ nói gì cơ?”
“Kh cho em tăng ca!” Hàn Phong thuận tay ôm cô vào lòng, lại hôn thêm cái nữa lên gò má hồng hồng của cô, “thức khuya tăng ca nhiều sẽ bệnh đó, đau lòng Nguyệt Nguyệt của lắm.”
“Kh câu này.” Giang Nguyệt gấp đến nhảy dựng, “câu đằng sau .”
“Muốn bị phạt hử?” nhếch môi, “Giang tổng thích chơi kiểu nào?”
“Chơi chơi cái đầu !” Giang Nguyệt bực đánh vào vai Hàn Phong cái bốp, cô kéo kéo ống tay áo , “ gọi em là gì?”
“Nguyệt Nguyệt.”
“Kh mà.”
Hàn Phong sờ cằm:
“Tiểu yêu tinh?”
Cô suýt nữa phát khóc luôn , cả nóng nảy đánh vào chân .
“Cũng kh luôn.”
“Vậy thì là con cáo nhỏ?” Hàn Phong hưởng thụ việc cô “gãi ngứa” khắp cho dựa vào đầu giường, chốt hạ một đáp án cuối cùng.
“Đúng đúng!” Hai mắt Giang Nguyệt sáng rực nhảy xuống giường. Cô hớn hở chạy qua phòng làm việc lục lọi m bản thiết kế của Đàm Vũ đưa cho hào hứng hét lên: “Cuối cùng cũng nghĩ ra !”
Hàn Phong theo sau cô khó hiểu, đứng tựa cửa bộ dạng vui như ên của Giang Nguyệt. Trong giọng nói còn mang theo ý cười chọc ghẹo cô:
“Được Phong đây gọi m tiếng đã vui như vậy à.”
Giang Nguyệt gật đầu lia lịa kh để ý tiếp lời :
“Con cáo nhỏ con cáo nhỏ, em vui c.h.ế.t mất!”
Hàn Phòng dở khóc dở cười trước mặt, r mãnh dụ dỗ cô:
“Sau này trên giường sẽ kêu nhiều thêm một chút, em đừng vui quá nhé.”
“Ừm ừm, kêu nhiều thêm một...” Giang Nguyệt đột ngột im bặt, cảm th gì đó kh đúng liền trừng mắt quay phắt lại. Lập tức Hàn Phong ba chân bốn cẳng chạy biến mất, để lại Giang Nguyệt một gào thét tên họ trên này.
...
Mùa đ ở Yekaterinburg so với m năm trước còn lạnh hơn nhiều. Volkov mặc áo l cừu dày cộp, chóp mũi đỏ ửng vì lạnh đứng trong sân căn dặn em để mắt tới Phạm Hoài một chút, dù đây cũng kh do quản. Lỡ chuyện gì thì ăn nói kh được với Hàn Phong.
Vừa nãy nhận ện thoại của , đã bị nghe kh ít giáo huấn nên chút bực .
Mắt th đến giờ cơm nên định quay lưng vào nhà ăn một miếng mới ngủ tiếp. Khi nãy đang nướng ngon lành trên giường lại bị Hàn Phong đánh thức, nghĩ bây giờ ở chỗ Hàn Phong cũng gần mười hai giờ đêm vậy mà lại còn hơi sức dạy dỗ .
“Xùy, đã già mà còn lắm lời. tốt nhất đừng gọi đến nữa, bằng kh thì đừng trách...”
Volkov xoa xoa mái tóc vàng óng tự nhiên của lầm bầm, còn chưa chửi đã miệng thì ện thoại trong túi đổ chu. bực đến kh thèm số gọi đến, trực tiếp ấn nghe xổ một tràng:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Mẹ kiếp đã bảo đừng gọi nữa mà, chịu để yên cho ta sống kh hả? Già thì nghỉ ngơi dưỡng sức , còn cái Phong Hỏa gì gì đó cũng nữa, rảnh quá kh thèm quản nó mà quản thì để kiếm đập nát cho nhé!”
“Quản quản con mẹ mày. Mechislav Alexeyev (Мечислав Алексеев), tao cảnh cáo mày, ngậm cái mỏ hỗn hào của mày lại. Bắn một phát c.h.ế.t mẹ mày bây giờ!” Barry biết cực kỳ sĩ diện nên lôi tên cúng cơm của ra. Bình thường tên nhóc này mặt mũi ển trai ưa nhưng hễ mở miệng ra là vô cùng khó nghe nên sẵn tiện dạy dỗ uốn nắn giúp tam thiếu một tay luôn vậy.
“Thằng chó nào dám gọi tên họ của bố đ.” Volkov nổi sùng, gân cổ hét vào ện thoại.
Đầu bên kia cười khẩy, trả lời nhẹ tênh.
“Ông nội của mày đây.”
“Richard Jullien! Ông nội cái rắm, mày chán sống hả?” cũng kh chịu thua rống lên, đào bới tên họ của bên kia ra chửi.
Ngược lại bên kia chẳng thèm tức giận, Barry vùi đầu thuốc trên tay vào gạt tàn lên tiếng. Giọng trầm khàn đặc trưng, lại nói tiếng địa phương nên Volkov nghe chữ được chữ kh.
“Mày liệu hồn mày đó nhóc, tao mà nghe được mày còn ăn nói hỗn hào với ngài Nikolai lần nữa thì biết nhé. Kêu tam thiếu đẩy xe lăn qua mà vớt xác mày về.” Barry cảm thán, “tam thiếu sức khỏe kh tốt lại còn vất vả nuôi thêm mày, đúng là tốn c vô ích.”
“Mày lải nhải cái mẹ gì đ! Tin tao về méc tam thiếu kh hả?”
“Méc , nội mày sợ mày chắc. Ngày mai về vác theo đồ chơi qua bồi mày.”
“Con mẹ nó cái thằng ên, bố mày để yên cho mày chơi chắc. Cút mẹ cho khuất mắt bố mày!” Volkov quăng mạnh ện thoại xuống nền tuyết trắng, còn chưa kịp vào nhà đã bị khác chọc tức nên cực kỳ nóng giận rút khẩu s.ú.n.g lục giắt sau lưng ra nã m phát liên tục vào ện thoại. Barry nghe thế cười thích thú, kịp để lại một câu trước khi bị ngắt kết nối:
“Cháu nôn con mẹ nó nóng như vậy là muốn chơi với ngay à?”
“F*uck!” Volkov nghiến răng, xả hết một băng đạn mới nguôi ngoai bỏ vào nhà.
được nửa đường thì lại hối hận, nghẹn tức đạp vào cửa nhà hét lên, “má nó chứ b.ắ.n nát ện thoại l gì kể khổ với tam thiếu đây??”
...
Giang Nguyệt nghe lời Hàn Phong ăn một chén cơm xong chạy lên phòng làm việc tiếp tục tăng ca. Mặc kệ khuyên ngăn cấm cản cỡ nào cùng chẳng chịu ngủ.
“Giang tổng à, đừng tăng ca nữa. xin em đ!” Hàn Phong đứng bên cạnh nài nỉ cô, m lần toan tính đóng máy tính trước mặt cô lại nhưng kh thành.
“Kh được. Việc hôm nay kh để ngày mai, cứ mặc kệ em.” Giang Nguyệt vừa gõ bàn phím vừa nghiêm túc nói cho nghe. Cô còn phẩy tay xua đuổi Hàn Phong về phòng trước, “ kh việc gì thì ngủ , từ lúc nào Hàn tổng lại rảnh rỗi như vậy hửm?”
“Từ lúc yêu em đó.”
Giang Nguyệt ngừng gõ bàn phím xoay qua, khóe môi cô cong lên đánh nhẹ một cái, dở khóc dở cười gõ gõ vào mặt bàn:
“Hôm nay bị vậy? Nói toàn m lời sến súa khiến em nổi hết da gà này. Đừng nói với em là học theo m th niên trẻ tuổi nồng nhiệt nha.”
Hàn Phong nhăn mặt:
“ hả? Chê già kh thích hợp nói m câu yêu đương của lớp trẻ ?”
Đúng là học theo thật, nhưng còn lâu mới thừa nhận nhé.
Hơn nữa phần lớn đều là Tiêu Bắc chỉ cho , nói là hồi xưa theo đuổi vợ cũng y như vậy nên mói tròn hai mươi đã thành c rước nàng về dinh đó.
Lời của trước đáng tin như vậy làm thể kh nghe theo làm thử chứ.
Chỉ ều c thức đúng nhưng kết quả lại hơi sai sai.
“ cũng đâu còn trẻ trung gì. Nhắc mới nhớ, m bữa nữa là Hàn tổng tròn ba mươi đó.” Giang Nguyệt bắt đầu lịch bàn tính toán, mới đây mà sắp qua năm mới nữa .
Tựa hồ m mũi tên đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c Hàn Phong.
Ôi tâm hồn già nua của Hàn tổng làm chịu nổi đây? Đau quá mà!
“Ba mươi thì chứ. Kh vẫn còn đẹp trai phong độ như hồi hai mươi .” Hàn Phong cố gắng vớt vát lại, ít ra thì nhan sắc của là ều mà ai cũng thừa nhận.
Giang Nguyệt nhịn cười gật gù:
“Đúng nha, cho dù Hàn tổng sắp ba mươi nhưng nhan sắc vẫn như hồi trai trẻ. Khó ai bì được!”
“Em!” Hàn Phong nghẹn họng, nhất thời kh biết nói như nào.
“Em đang khen mà.” Khuôn mặt ngây thơ của Giang Nguyệt sáp lại gần, ít khi nào Hàn Phong xấu hổ nên cô thừa dịp chọc ghẹo một trận, c việc tạm thời bỏ qua một bên
Chưa có bình luận nào cho chương này.