Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 138: Lời Thú Tội Của Hàn Phong
“Làm hỏng chiếc Porsche quý giá của đây mà còn mạnh miệng như vậy. Bắt đền em bồi thường cả đời cho đ.”
Giang Nguyệt bị chọc cười đến hai má ửng hồng, cô che miệng đẩy ra. Thuận tay nhéo lỗ tai Hàn Phong một cái:
“Để xem bản lĩnh kh đã.”
“Giang Nguyệt, em cũng quá ngang ngược đ. Làm hỏng xe mà bây giờ kh cho bắt đền, Giang tổng đúng là chẳng nói đạo lý gì cả.”
Hàn Phong quay mặt thẳng về trụ đèn đỏ phía trước, giả vờ giận dỗi cô. còn bắt đầu xòe bàn tay ra kể khổ cho Giang Nguyệt áy náy.
“Đây này, còn chưa nghe giải thích đã ngoảnh mặt làm ngơ, bỏ mặc ta kh quan tâm sống chết. cố tình chạy đến trước cửa nhà em để giải thích thì lại bị em tuyệt tình cắt đứt quan hệ. Giang Nguyệt, em th trên đời này còn đàn nào khổ hơn chưa?”
Hàn Phong vừa nói vừa làm phép tính trên đầu ngón tay, vẻ mặt khổ sở bi thương giống như số phận bản thân chỉ là bèo dạt mây trôi, bị đời hắt hủi. Bây giờ chỉ hận kh thể khóc lớn lên tỏ vẻ uất ức của ra cho cả thế giới biết: Giang Nguyệt là đồ tàn nhẫn vô tâm!
“Thôi thôi thôi được , là nhất, em sai. Em sai được chưa hả Hàn tổng?”
Giang Nguyệt chịu thua cái mặt đẹp trai khiến bản thân yêu thích kh thôi kia đành xuống nước trước. Cô sợ Hàn Phong lại bày trò hờn dỗi xấu xa gì đó nữa liền tháo dây an toàn ra, cả nhích lại gần , chậm rãi hôn lên má Hàn Phong một cái.
Một bên má Hàn Phong đỏ ửng lên.
Tiếp đó là vành tai, cũng đỏ đỏ hồng hồng xấu hổ.
Giang Nguyệt bộ dạng này của liền cười thầm trong lòng. Xem ra Hàn tổng lạnh lùng này cũng chỉ thế, còn tưởng là cứng rắn mạnh mẽ lắm cơ.
Hôn một cái là êm chuyện ngay.
“ hửm? Còn giận em nữa kh?”
“Ừm, xem như em biểu hiện tốt, Hàn Phong tạm thời kh giận nữa.”
Đèn đỏ chuyển x, Hàn Phong vui vẻ sờ sờ bên má khi nãy cô vừa hôn phấn khích lái xe . Cô biểu cảm của thầm thở dài trong lòng, này sắp ba mươi tuổi đầu lại trẻ con đến vậy chứ.
Giang Nguyệt cũng thấm mệt sau ngày dài tăng ca nên cô dựa lưng vào ghé nhắm mắt nghỉ ngơi một chút. Dặn dò khi nào tới nhà thì nhớ gọi cô.
Hàn Phong thoáng qua cũng biết cô mệt, đối với c ty bình thường vào thời ểm cuối năm luôn luôn bận rộn huống hồ ở Giang thị còn một đống chuyện cần giải quyết. vươn tay qua bật một bản nhạc thư giãn, sau đó mở nhiệt độ trong xe thấp hơn một chút cho Giang Nguyệt dễ chịu hơn.
nghe th cô nói khẽ:
“Cảm ơn.”
Hàn Phong nhếch môi, nói thầm cô khách sáo quá sau đó cố gắng lái nh hơn một chút để cô về nhà nghỉ ngơi. Cả ngày đã đủ vất vả , nếu Giang Nguyệt về nhà lại đòi tăng ca thì tuyệt đối sẽ kh cho.
Chẳng m chốc xe đã đến cổng chính Phong Nguyệt, dì Xuân nghe th tiếng xe liền ra xem. Xe này Hàn Phong mua cũng được hơn một tháng nên bà đã quen thuộc.
Dì Xuân gọi bảo vệ mở cổng, chiếc Maybach từ từ chạy vào gara bên trái. Hàn Phong tháo dây an tòa quay qua Giang Nguyệt, định gọi cô nhưng phát hiện cô đã ngủ lúc nào chẳng hay. kh nỡ đánh thức cô dậy nên mở cửa xe vòng qua phía bên khom lưng bế cô ra.
Giang Nguyệt cảm th cơ thể đang lơ lửng liền mơ màng hé mắt, cô th là Hàn Phong liền cười với yên tâm nhắm mắt lại ngủ tiếp, để mặc bế vào nhà.
Lúc ngang qua dì Xuân vui vẻ gật đầu chào Hàn Phong và Giang Nguyệt một tiếng “Hàn tổng, Giang tiểu thư.” Bà th trước kia Giang tiểu thư tức giận bỏ Hàn Phong thì tình cảm hai khó mà gắn kết lại được. Bây giờ th cả hai đã quay trở lại trong lòng vui vẻ khôn xiết, ít nhất chủ nhà cũng kh quỵ lụy thương tâm như trước, bỏ bê c việc chẳng thèm đoái hoài đến.
Lúc Hàn Phong bế Giang Nguyệt lên lầu kh ít làm th. Mọi biết gần đây Giang tiểu thư đã quay lại với chủ nhà nên tâm trạng Hàn Phong vui lên nhiều, vì thế bọn họ cũng được hưởng ké một chút sắc mặt tốt của .
Hàn Phong đặt Giang Nguyệt lên giường xong ện thoại trong túi đổ chu. th là số ngoài vùng nên ra ban c nghe máy.
Hàn Phong quay đầu xem trên giường một chút mới ấn nghe.
Đầu bên kia ngáp một cái, giọng nói lười biếng truyền qua ện thoại:
“Hỏi thế nào cũng khai là họ Vương, nghe đến chán .”
“Vậy thì nghe tiếp .” Hàn Phong gõ tay lên lan can, “lão già đó kh cái gan lớn vậy đâu.”
“Mẹ nó muốn hỏi thì tự mà hỏi, cả tháng nay chưa bữa nào ngủ đủ mười sáu tiếng đâu nhé.”
Hàn Phong biết con ta kh thích nhất chính là bị qu rầy giấc ngủ, nhưng lại là thích qu rầy giấc ngủ của khác. Vì thế châm chọc một câu:
“Suốt ngày ở nhà ngủ làm gì? da dẻ hồng hào, mắt x môi đỏ, nên sớm ra đường thử vận may chứ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Thử? Thử con mẹ !” ta cười khinh, với vẻ ngoài này của mà còn bảo thử, là đang sỉ nhục kh hả?
Nói kh ngoa chứ mỗi ngày đều m chục em gái đến xin số đ.
Đầu dây bên kia “phi” một tiếng, sau đó la hét om sòm bằng m câu tiếng Nga bản địa Hàn Phong kh nghe hiểu được.
“Xem ra lão tam chưa dạy dỗ tốt .”
“Này nhé, ngày trước ở Yên Thành với lão tam nhưng bây giờ đã bay về Yekaterinburg định cư nhé. Đừng hở chút đổ thừa lão tam dạy dỗ, kh thích học đó làm ?”
“Mới hai mươi mà hỗn như vậy, biết trên dưới là gì kh?”
“ như vậy còn lễ phép lắm nha, ở trên dưới chỉ biết mỗi tam thiếu thôi. Đừng dạy nữa kẻo lại tốn nước miếng, để dành đó dỗ vợ .”
Hàn Phong lắc đầu, kh thèm đôi co với cái tên cứng đầu này nữa nên vòng về chủ đề chính nói tiếp.
“Đừng lười biếng nữa, hỏi cho ra là nào sai khiến . Đừng quá đánh đập tàn nhẫn để nửa sống nửa c.h.ế.t là được.”
Đầu dây bên kia nghe th lời này liền cười phá lên, đến ện thoại trên tay cũng cầm kh vững:
“Gì cơ? Đừng đánh đập tàn nhẫn quá à? Nói cho nghe cây s.ú.n.g săn của tuần trước đã nạp đầy đạn . Vậy b.ắ.n một phát thử nhé? Mẹ kiếp ngứa tay lắm !”
“Bớt cà chớn lại.”
“ nói giỡn đâu, thằng khỉ đó lì như trâu, nã m phát cho nó đỡ chai.” lầm bầm rút một ếu thuốc, “mẹ nó còn bảo biết thế lúc đó gài cho Giang ngủm luôn, chủ nhân còn hiền chán.”
“Vậy b.ắ.n .”
ta nghe thế bật lửa còn chưa kịp châm lửa đã quăng mất, trợn mắt vào ện thoại cười hô hố:
“Chậc, hiếu ghê ta. Câu trước còn làm thánh nhân câu sau lại trở mặt bảo bắn. hai à, làm lập trường chứ.”
Hàn Phong sờ sờ cằm: “Bắn chỉ thiên thôi.”
“Tưởng thế nào, hóa ra vẫn nhân từ như vậy...” ta đứng dậy nhặt lại bật lửa khi nãy đã ném, rảnh rỗi nói chuyện phiếm vài câu: “Thằng này mà đắc tội với tam thiếu, chắc c số mệnh kh tốt như bây giờ.”
Hàn Phong ghé mắt Giang Nguyệt xem cô tỉnh dậy kh mới quay lại đưa ra bình luận:
“Gặp lão tam nhiều nhất là bỏ mạng nhỉ?”
“Kh đến nỗi vậy đâu. Còn xem tâm trạng nữa.”
“Nói cũng nói lại, mạng chứ cộng cỏ mà ăn nói nhẹ nhàng như thế. Làm việc chừng mực thôi, đừng đem tính nết đó của nhảy nhót trước mặt kh khéo còn tệ hơn cộng cỏ nữa đ.”
Đầu dây bên kia thở một ngụm khói, miễn cưỡng đáp lại một tiếng.
ta biết Hàn Phong bình thường dễ nói chuyện, đùa giỡn kiểu nào cũng chẳng chấp nhặt nhưng một khi quá phận thì đừng trách nhẫn tâm.
Lão tướng này thích nhất là kiểu g.i.ế.c kh cần dao.
Nghĩ đến đây thôi đã rùng , phàm ngồi trên tam thiếu một bậc thì Diêm vương cũng nể năm phần.
“Nếu kh 44 đang dưỡng thương thì cũng kh rảnh đến nỗi tìm . Quản kh được thì ngày mốt đưa qua cho Barry , đúng lúc nó vừa c tác về. Hơn nữa tính tình nó ôn hòa dễ bảo, kh lì lợm như .”
hay la cà nhiều nơi nên Hàn Phong mới hỏi lão tam mượn dùng một chút. Ai ngờ nóng tính cứng đầu như vậy, thôi đem về trả cho lão tam nhà cho . Để lâu chút nữa sợ là lên tăng x mất.
“Kh quản nữa kh quản nữa, cạy miệng tên đó còn chán hơn dắt gấu chơi. Chút nữa kêu đóng gói tống liền, khỏi chờ ngày mốt cho lâu.”
“Khoan, để hỏi lại Barry về kịp kh.”
“Vậy nh lên, nội tiền cơm cho kh sắp mạt nè.”
Hàn Phong bĩu môi khinh bỉ:
“Đừng giả vờ, thằng nhóc ham ăn như quỷ, hơn phân nửa trong số đó kh nằm trong bao tử à.”
“Hì hì, Hàn tổng quá khen. Thôi buồn ngủ , cúp máy...” đây!
Còn chưa để ta nói hết Hàn Phong đã chán ghét tắt máy trước. Đầu dây bên kia hậm hực rút ếu thuốc ra ném xuống dưới chân đạp mạnh, “cmn cho tí mặt mũi chứ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.