Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 143: Quá Khứ Tăm Tối Của Lưu Nhậm

Chương trước Chương sau

Giữa thánh đường rộng lớn, một Lưu Nhậm thu vào nội tâm của để trấn tĩnh bản thân. Suốt buổi lễ còn lại như vô hồn, đến khi thánh ca kết lễ vang lên mới chậm chạp đứng dậy. Cả quá trình chẳng cầu nguyện gì cả, cũng kh thưa đáp cùng mọi . Lưu Nhậm chỉ lẳng lặng xem thánh lễ và nghe Đức Cha giảng đạo với tư cách là bình thường phàm tục, ều này cũng diễn ra hết sức tự nhiên.

Nhưng khác lúc ở , Lưu Nhậm sẽ chọn một chỗ dễ tr th hàng ghế thứ hai nhất và kín đáo để dõi theo Giang Nguyệt. nhớ mãi bóng lưng thẳng tắp và nét mặt chăm chú của cô lúc nghe cha xứ giảng đạo. Những lúc cô vỗ tay hoan hô cũng sẽ vỗ theo, những lúc cô cẩn thận đọc các lời cầu nguyện chung cũng sẽ lẳng lặng ghi nhớ. Giang Nguyệt làm cái gì đều sẽ làm cái đó, bởi vì Lưu Nhậm biết rõ, chúng thay ghi nhớ những chuyện liên quan đến cô mà thể vô tình quên mất.

Nhưng từ trước đến giờ chưa từng quên một chuyện nào, dù là nhỏ nhất. Tất cả đều được nghiền ngẫm khắc sâu vào tâm trí, mãi mãi kh thể nào quên .

Lưu Nhậm đồng hồ, đã ở đây gần hai tiếng rưỡi . Thánh lễ đã kết thúc, ở lại cũng chẳng làm gì nên chần chừ quay . Đang lúc vừa xoay , đột nhiên một giọng nói ấm áp từ tính gọi :

“Này trai trẻ.”

Lưu Nhậm hơi ngạc nhiên quay đầu lại.

Vị Đức Cha già mỉm cười tới, bây giờ đã thay một chiếc áo chùng thâm¹ màu đen đặc trưng khác với lúc mặc áo lễ màu hồng ban nãy. Dáng vẻ ôn hòa trầm tĩnh, toát lên khí chất mẫu mực vị tha của một tu sĩ sống cuộc đời thánh hiến.

“Hình như ều gì băn khoăn trong lòng đúng kh? th hơi thất thần lơ đãng, nếu thể hãy chia sẻ với để trong lòng nhẹ nhàng hơn, và mọi phiền muộn ngày hôm nay sẽ dâng lên Chúa.”

Ông chậm rãi hỏi thăm Lưu Nhậm, giống như cha già quan tâm đến đứa con của .

Đừng tưởng già kh minh mẫn, gần tám mươi tuổi nhưng vẫn đều đặn dâng lễ vào mỗi sáng thứ bảy. Đầu óc sáng suốt và đôi mắt tinh tường.

Lưu Nhậm gật đầu tỏ ý chào , nhẹ nhàng mỉm cười, mí mắt hơi rũ xuống, thường khó thể th được cảm xúc khác biệt của .

“Cảm ơn ngài đã quan tâm, chỉ đang suy nghĩ một chút thôi.”

đã từng hỏi nhiều , nào cũng trả lời giống như vậy.” Đức Cha quấn tràng hạt trên tay lại, thở dài giảng giải: “ những chuyện trên đời này sẽ kh theo như ý ta muốn. đừng quá bận lòng vì những thứ kh được, vì đích đến cuối của con chính là nơi họ đã từng bắt đầu.”

Lưu Nhậm thảng thốt ngẩng đầu lên, cố gắng giữ cảm xúc bình tĩnh đối diện với vị Giám mục già. Im lặng một chút mới đáp lại:

“Thế nên đời chỉ sống một lần, cố gắng vì bám l hy vọng nhỏ nhoi. Để sau này lại, sẽ kh còn hối hận, cũng kh còn tiếc nuối.”

Giọng Lưu Nhậm đột nhiên khàn đục, bối rối than nhẹ, “đã là chấp niệm thì ngài nói xem, bu bỏ được hay kh?”

“Cưỡng cầu cũng kh kết quả tốt đẹp.” Ông hơi dừng lại vẫy tay với một nhóc đang chào , sau đó đẩy gọng kính trên mũi lên Lưu Nhậm, “sống những ngày tháng tươi đẹp nhất chúng ta mới hạnh phúc được, cũng đừng quá cố chấp những hạt cát tuột khỏi kẽ tay .”

Ông cười hiền từ, đưa tay làm dấu thánh giá và ban phước lành:

trai trẻ, cuộc đời hãy còn dài, Chúa sẽ chúc phúc cho .”

Giữ lúc này đây tâm trạng Lưu Nhậm như bị kéo xuống đáy biển ngột ngạt. Ánh mắt đau khổ đến nỗi đầu cúi thấp xuống, khóe miệng run rẩy kh biết nên thốt ra cái gì.

Vị Giám mục kiên nhẫn chờ đáp lời.

Hai tay Lưu Nhậm lạnh toát bu thõng xuống, bên tai là vô vàn âm th khác nhau của biển mênh m.ô.n.g đang lần lượt lướt qua . Thời gian tại khoảnh khắc này như ngừng lại, mím môi, ánh mắt giăng kín muộn phiền thành thật đối diện với vị Giám mục già kia.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Nhưng ngài à, kh xứng đáng nhận được lời chúc lành này.” Giọng mệt mỏi, muốn chối bỏ tất cả những việc từng làm giữa nơi thiêng liêng như này là ều kh thể. biết mỗi một giáo dân đều sẽ xưng tội với cha xứ của nhà thờ, nhưng kh , tuy nhiên cũng kh muốn giấu diếm.

tội.” Lưu Nhậm thốt lên, cả nặng nề tiều tụy.

Vị Giám mục gật gù, đối lập với dáng vẻ bối rối khó xử của Lưu Nhậm, ôn tồn giải thích:

“Tất cả mọi đều tội, Chúa sẽ tha thứ cho họ. cũng thế chứ.”

“Kh! kh tốt đẹp đến thế đâu, ngay cả chính khi bước vào giáo đường này cũng tự chán ghét bản thân. Xin ngài đừng nói như vậy.” Nét mặt Lưu Nhậm thành khẩn, cay đắng nhận ra trên thế gian này vẫn còn bao dung cho . Thế nhưng mãi mãi kh bao giờ một lối thoát cho chính bản thân, và đó cũng thật mơ hồ, chưa từng th qua, cũng chẳng dám tin tưởng.

tội lỗi, sa ngã. Lưu Nhậm kh là Lưu Nhậm của ngày xưa th thuần sạch sẽ, đôi tay nhớp nháp và dơ bẩn đến nhường nào.

Hết thảy đều biết rõ.

“Cảm ơn ngài đã quan tâm đến, còn việc, xin phép ngài.”

Lưu Nhậm lạnh nhạt quay . Bước chân dồn dập nhưng vững vàng tiến về phía trước, nơi cánh cửa chính ện rộng mở để mọi ra về. Trong lòng ngổn ngang cảm xúc phức tạp, từng chút từng chút cuốn l .

Đằng sau lưng Lưu Nhậm là dáng lom khom của vị Giám mục già, nét mặt hơi ưu phiền dõi theo bóng lưng . Bởi vì Lưu Nhậm ngược sáng nên chỉ th một mảng đen tăm tối phủ đầy lưng , khiến cho cả lạnh lẽo u ám, dần dần chìm vào khoảng kh mù mịt.

...

Mặc dù thứ bảy nhưng Giang Nguyệt vẫn kh ngại làm. Còn nỗ lực tăng ca đến chiều tối mới chịu, hôm qua nghe được Hàn Phong nói m chữ tình tứ gọi nên nh đầu cô nảy ra m ý tưởng mới mẻ cho bộ sưu tập lần này. Giang Nguyệt chuẩn bị xong xuôi cầm vào văn phòng Đàm Vũ thảo luận.

xem thế nào?” Giang Nguyệt xoa tay mong chờ, Đàm Vũ đã lật lật lại m tờ gi của cô hơn nửa tiếng . Còn ngón trỏ cứ liên tục gõ xuống bàn khiến cô kh thể nào ngồi yên được nên sốt ruột hỏi một chút.

“Ý tưởng như này chưa từng nghĩ đến. Chủ tịch Giang, cô đúng là làm mở mang tầm mắt.” Đàm Vũ xuýt xoa, cảm th bản thân nên bồi dưỡng thêm kh.

“Trời ơi làm ngại quá. Được Đàm tổng khen ngợi quả thật mát tai!” Giang Nguyệt xấu hổ gãi đầu, cô chưa từng học qua trường lớp thiết kế nào. Chỉ đơn giản vào Giang Thị tự động mày mò, lúc ở cô còn lén vẽ m bản phác thảo trang phục nguệch ngoạc nữa cơ.

“Được kh nói nhiều nữa. đồng ý làm theo ý tưởng của cô. Chúng ta kết hợp cùng với trang phục, chắc chắc sẽ tạo được hiệu ứng kh nhỏ đâu.” Đàm Vũ háo hức chờ mong kết quả của sự kết hợp lần này, nhân đôi hiệu suất làm việc mới được!

“Tốt quá, ngày mai bắt đầu luôn chứ?” Giang Nguyệt vui vẻ sắp xếp lại gi tờ cho ngay ngắn, đưa qua cho Đàm Vũ hỏi ý kiến .

“Bây giờ làm luôn . Đàm Vân, em th báo mười phút nữa chúng ta mở họp. Nh lên!”

Đàm Vũ khí thế hừng hực chỉ thị ngay và luôn. đam mê với c việc thiết kế của , bây giờ đã là 1 giờ chiều, nếu bắt đầu luôn khả năng đêm nay Đàm Vũ sẽ tăng ca để chuẩn bị bài trí sàn diễn.

Giang Nguyệt biết cuồng c việc nên chẳng khuyên ngăn làm gì. Cô gật gù khen ngợi Đàm Vũ hết lời, dặn dò m câu nữa sau đó nh chóng trở về phòng làm việc. Hôm nay cô lịch hẹn với đối tác bên Châu Mỹ lúc 2 giờ.

Giang Thị xâm nhập vào thị trường Châu Mỹ chỉ mới đầu năm nay, trước đó chủ tịch Giang tiên phong mở đường ở Châu Âu để thăm dò thị trường. Cửa hàng đầu tiên đặt tại , sau đó dần mở rộng ra Pháp và Tây Ban Nha. Bây giờ Giang Nguyệt bắt đầu cho xây dựng thêm cửa hàng ở nhiều nước Châu Âu khác. Chính thức gia nhập đường đua quốc tế và lấn sân sang Châu Mỹ.

Nếu nói Giang Thị còn quá trẻ để đặt dấu chân lên nhiều lục địa thì kh hẳn. Tuy là xuất thân từ tiệm vải nhỏ nhưng qua đến đời nội của Giang Nguyệt đã bắt đầu cải tiến dần trở thành do nghiệp tư nhân. Sau m mươi năm kh ngừng nỗ lực phát triển đã sớm lớn mạnh khắp Châu Á. Kinh nghiệm so với các hãng thời trang mới nổi là cực kỳ dày dạn.

Giang Nguyệt quyết định x pha một lần, thử xem giới hạn của bản thân cũng như của Giang Thị là ở đâu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...