Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 144: Ngọn Lửa Phản Bội
Sau đợt ra mắt bộ sưu tập Thu – Đ của Phong Hà một tuần thì Vương Thị cũng c bố bộ sưu tập WW.2 của . Lần này do kh đối thủ cạnh tr nặng ký như Giang Thị tham gia nên Vương Thị thành c leo lên đứng thứ 2 bảng xếp hạng do thu quý 4, đồng hạng với Từ Thị.
thống kê trên tay Vương Đ cực kỳ đắc ý. Ông ta đã tính toán kỹ lưỡng thời gian để Giang Thị giãy c.h.ế.t trong mùa đ này. Nhưng như thế Vương Đ vẫn chưa hài lòng, do sức ảnh hưởng quá lớn của các bộ sưu tập lần trước đem lại. Giang Thị vẫn kiên cường chống đỡ ở vị trí thứ 5. Hơn nữa m ngày trước ta còn bị thua lỗ do lô hàng hiếm bị cháy, Vương Đ bây giờ chỉ xem như đang gồng lỗ tạm thời.
Đang lúc đăm chiêu suy tính thì Đỗ Nhi đẩy cửa bước vào. Cô ta tươi cười lại, õng ẹo gọi một tiếng “Vương tổng”.
“Vào đây làm gì? Kh kêu cô kh chuyện thì ngoan ngoãn ở trong phòng à, phiền c.h.ế.t được.”
Vương Đ bực cằn nhằn, Đỗ Nhi làm bộ như kh nghe th tiến đến. Cô ta thuần thục cầm ấm trà lên rót một tách trà, sau đó bưng qua cho Vương Đ.
“Vương tổng, ngài đừng suốt ngày khó chịu với ta như vậy mà. Em còn chuyện muốn nói với ngài đây.”
“Chuyện gì?” Vương Đ xua xua tay ý bảo đặt trà lên bàn , còn uống hay kh là tùy khẩu vị. Ông ta hời hợt liếc mắt qua Đỗ Nhi một cái, sau đó l một ếu xì gà ra châm lửa.
“Lần trước ngài hứa với em sẽ nói với đạo diễn Tiêu một tiếng, vai nữ chính trong Đào Vũ sẽ cho em đó.”
Vương Đ nhíu mày, cảm th tên kịch bản phim này quen. Suy nghĩ một chút mới nhớ ra cuộc gọi hai ngày trước của kia.
“Vai đó bảo đạo diễn Tiêu đưa cho Tiểu Linh . Bản thân kh năng lực thì đừng tr giành với Tiểu Linh, tốt nhất là làm bình hoa . Còn kh thì để nói thêm với đạo diễn Tiêu, để cô làm vai phụ cho Tiểu Linh nổi bật một chút.”
Sắc mặt Đỗ Nhi cực kỳ xấu.
Nói như thế nào thì cô ta cũng theo Vương Đ gần hai năm nay. Bây giờ ta lén lút khác, kh là đang sỉ nhục cô ta hả?
Cho dù hiện tại cô ta chán ghét Vương Đ, hay muốn tìm cách bỏ trốn trước khi Vương thị sụp đổ. Thì Vương Đ cũng kh thể nào làm như vậy với cô ta, giấu giếm cô ta bao nuôi khác lại thẳng tay bỏ vai diễn cô ta mơ ước, tuyệt đối kh được, cô ta kh cho phép!
Trong đống suy nghĩ hỗn độn Đỗ Nhi cố gắng bình tĩnh, bày ra vẻ mặt nũng nịu như trước l lòng Vương Đ.
“Ngài chơi xấu quá , đã hứa cho em trước mà. Đạo diễn Tiêu còn một bộ Thần Ảnh, kịch bản hiện tại hot, hay là ngài tìm mua cho em vai nữ chính mà, nha?”
Vương Đ nghe th thế hất mạnh tay Đỗ Nhi ra, cô ta suýt chút nữa ngã lăn ra đất. Cả loạng choạng khó khăn đứng vững, nhưng kh dám kêu ca tiếng nào.
“Cô biết mua một vai bao nhiêu tiền kh hả? Còn chưa th Vương thị đang thiếu nợ ngân hàng ? nói cô biết, miếng giẻ rách như cô cho đủ ăn đủ mặc đã là quý giá lắm . Để đuổi cô , đến lúc đó đừng hòng sống ở Tây Thành này đem bộ mặt lẳng lơ của cô ra dụ dỗ đàn .” Vương Đ nghiến răng cầm ly trà bên cạnh ném vào Đỗ Nhi. Cô ta giật đau đớn vì mảnh sứ bể văng trúng chân chảy máu, rốt cuộc chịu kh nổi ngồi sụp xuống khóc lóc.
“Ngài nói gì vậy chứ? Suốt ngày em ở bên cạnh ngài hầu hạ, ngài đừng nghe khác nói bậy. Đỗ Nhi mặc dù xuất thân bình thường, nhưng phẩm chất trong sạch, tuyệt đối kh hai lòng. Huống hồ là lén lút sau lưng ngài dụ dỗ khác, em kh mà.”
Vương Đ trừng mắt, ta đứng dậy Đỗ Nhi chật vật dưới sàn nhà. Kh nói kh rằng tát một bạt tai vào khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng của cô ta.
Cái tát thật vang dội, Đỗ Nhi ngơ ngác sờ vào mặt .
“Ông đánh ?” Đỗ Nhi gằn giọng, “ đã làm gì...?”
CHÁT! Cái tát thứ hai rơi xuống bên còn lại mặt của Đỗ Nhi. Sau đó nh chóng lan ra thành một mảng đỏ chói, in rõ ràng dấu vết bàn tay của Vương Đ.
“Con đàn bà lăng loàn, mẹ kiếp mày tưởng tao kh biết thứ bảy tuần trước mày đã đâu hả?”
Vương Đ cúi xuống bóp cổ Đỗ Nhi, cô ta vì thiếu dưỡng khí nên hô hấp khó khăn nắm l cổ tay Vương Đ cào cấu, ên cuồng lắc đầu.
“Kh , kh ...”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ nói hay kh hả?” Vương Đ gào lên, cái đập nước một khi đã vỡ thì nước sẽ ên cuồng đổ ra, kh thể nào ngăn chặn được. Vương Đ nghĩ đến việc bản thân bị đ.â.m sau lưng nhát d.a.o sắc bén như vậy càng ên tiết hơn nữa. Ông ta nắm tóc Đỗ Nhi giật mạnh ra sau, nhất quyết hỏi cho ra cô ta đã làm những gì.
“Á, đừng, đã nói là kh . Đồ ên, sớm muộn gì Vương thị cũng sụp đổ, sợ chứ gì? Kh cần làm gì nó cũng tự tan thành mây khói, quả báo đó, là quả báo của đó!” Đỗ Nhi mất kiếm soát chửi rủa Vương Đ, khuôn mặt cô ta vặn vẹo xấu xa. Cả x xao thoi thóp tr cực kỳ đáng sợ.
“Mày dám nguyền rủa tao hả, đồ đàn bà trơ trẽn. Được, kh nói chứ gì, đã vậy tao sẽ cho mày kh bao giờ nói được nữa!” Vương Đ căm phẫn thét lên và sờ tay vào đai lưng đằng sau rút ra một con d.a.o bấm. Đối với m.á.u mặt từng lăn lộn trải đời nhiều như Vương Đ, thủ sẵn d.a.o bấm đề phòng trong chẳng gì lạ. Đến lúc lưỡi d.a.o lạnh lẽo kề vào cổ họng cô ta mới tỉnh táo lại, mồ hôi trên trán liên tiếp túa ra.
“Ông ên hả?” Sắc mặt cô ta tím tái liếc con d.a.o trước mặt. Giọng ệu cũng kh còn cứng cáp như ban nãy nữa, thay vào đó là sợ hãi cùng hèn nhát.
Nhưng Đỗ Nhi cũng trơ lì, cô ta mau chóng bình tĩnh lại sau đó lén lút mò mẫm tới mảnh sứ vỡ trên sàn nhà. Vừa làm vừa đánh lạc hướng sự chú ý của Vương Đ bằng cách trở mặt nhận lỗi:
“Vương tổng à, là do em lỡ lời nói ra kh suy nghĩ. Em sai , ngài tha cho em .”
Vương Đ nhếch mép cười khinh, ta dùng mũi d.a.o nâng cằm Đỗ Nhi lên, chậm rãi sỉ nhục cô ta:
“Mày là con đàn bà hèn hạ, ngủ với bao nhiêu thằng mà dám lên mặt ở đây. Đừng tưởng tao kh biết mày đã làm những gì, c.h.ế.t tao cũng kéo mày ... Á, mẹ kiếp con khốn!!” Vương Đ trợn mắt kêu lớn, khuôn mặt tái mét kh sức sống, còn chưa kịp nói hết đã bị Đỗ Nhi đ.â.m mạnh vào bên cổ, ma xui quỷ khiến đ.â.m trúng động mạch, m.á.u đỏ nh chóng tuôn ra như suối.
Đỗ Nhi cầm trúng mảnh sứ sắc nhọn nhất đ.â.m Vương Đ, bản thân cô ta cũng bị nó xước trúng rỉ máu. Nhưng thù hận đã khiến cô ta quên mọi đau đớn giật l con d.a.o đang chới với trên tay Vương Đ, hai tay run rẩy chĩa vào hướng Vương Đ đang lê lết dưới vũng máu.
“Ông từng nghĩ đến ra như thế nào chưa?” Đỗ Nhi cười khẩy châm chọc, đôi mắt xót thương rũ xuống Vương Đ giễu cợt: “Chắc c là chưa nhỉ?”
“Đánh đập, hành hạ, sỉ nhục khác. Để nhận m đồng tiền dơ bẩn của , đã trải qua cái gì? Nhịn nhục cái gì hả?” Trong mắt Đỗ Nhi bây giờ chỉ thù hận, cô ta cao giọng, nhớ tới những ngày tháng trước kia của . Sau khi Vương thị liên tiếp gặp sự cố, bản thân cô ta đã bị cắt bớt kh ít chi tiêu hàng tháng, kể cả các kịch bản phim, quảng cáo cũng theo đó ảnh hưởng do kh ai chống lưng ra mặt cho cô ta. Đồng nghiệp khinh thường, gặp scandal bê bối trong quan hệ tình cảm do antifan đào lên, tất cả đều đổ hết lên đầu cô ta, đến nỗi chỉ thể ru rú trong biệt thự riêng Vương Đ mua cho kh dám đâu.
Đỗ Nhi cảm th đã vào bước đường cùng, là Vương Đ bức tử cô ta, l cơ hội sống của cô ta.
Khi phẫn hận đã xâm chiếm lý trí của một , nó thể khiến họ mất kiểm soát và sẵn sàng làm bất cứ ều gì để bản thân nguôi ngoai. Đỗ Nhi cầm chặt cán d.a.o tới nỗi móng tay cắm sâu vào da thịt bàn tay. Đầu óc mơ màng hiện lên khung cảnh lạnh giá ở Nam Thành, giọng nói của Lưu Nhậm cực kỳ bình thản, kh yêu thích Đỗ Nhi mà giúp đỡ, cũng chẳng thương hại muốn làm việc thiện tích đức.
Lưu Nhậm thiếu một hình nhân thế mạng.
Cô ta nhớ như in đôi mắt tĩnh lặng , Lưu Nhậm bản thân khổ sở van xin. Mặc dù kh để cô ta quỳ xuống như kẻ thấp hèn, nhưng bộ dạng van nài đang ngồi trên ghế của cô ta còn thua một kẻ thấp hèn, cật lực thề thốt trung thành với tự nhận là chủ nhân.
Nhưng Lưu Nhậm chẳng mảy may để ý đến dù chỉ là một chữ từ trong miệng cô ta nói ra. chỉ cười khẽ một tiếng, vuốt ve Alice đang xù l với Đỗ Nhi:
“Cô Đỗ, thề thốt như vậy làm gì? Lưu Nhậm cũng kh m.á.u lạnh th c.h.ế.t kh cứu. Nhưng cô nói xem, Vương Đ sau khi biết cô trốn ta qua Nam Thành...” Lưu Nhậm nhướng mày, “chắc c sau này chẳng dễ dàng gì đâu đ.”
“Nhưng mà...” Đỗ Nhi đảo mắt lo sợ, trường hợp này quả thật cô ta chưa nghĩ đến, cô ta ở bên cạnh Vương Đ khá lâu mên biết rõ tính tình ta, làm những việc trong tối kh ít, còn nghe được tin tức nhập hàng giả kh may bị lộ, kết quả đến tung tích cũng kh tìm th, mọi đều truyền tai nhau là bị đem xử lý . Nên thấp thỏm hỏi một câu: “Vậy làm thế nào đây? Lưu tổng, chỉ cho một con đường sống , kh muốn bị Vương Đ g.i.ế.c c.h.ế.t đâu, nói cái gì cũng nghe hết.”
“Đừng nói nghiêm trọng vậy chứ. Cô trở về suy nghĩ cho kỹ, làm những gì nên làm, sau này thuận lợi cho bản thân và kể cả bước tiến của Lưu Vọng. Lưu Nhậm cần một ích.”
“Lưu Nhậm cần một ích.”
Câu nói này khiến Đỗ Nhi suy nghĩ mãi, cô ta nằm mơ cũng muốn bản thân trở thành bên cạnh Lưu Nhậm. ích? Đỗ Nhi tự hỏi tài liệu lén trộm từ Vương thị còn chưa đủ chứng minh ? Ngay lúc đầu óc cô ta còn rối rắm thì Vương Đ đã lồm cồm bò dậy. Ông ta dùng sức tóm l cổ chân cô ta, nhân lúc cô ta còn đang ngơ ngác dùng mảnh sứ vỡ ban nãy rạch mạnh một đường dài ngoằn ngoèo, gào lên: “Mày c.h.ế.t !”. Đỗ Nhi giật tỉnh táo đá vào bàn tay đầy m.á.u kia, hai tay run rẩy vung d.a.o xuống.
“Lưu tổng, sẽ cho th thế nào là ích.” Đỗ Nhi thều thào.
Hôm nay nếu kh Vương Đ c.h.ế.t thì sẽ là cô ta.
Con d.a.o đẫm m.á.u tuột khỏi tay Đỗ Nhi rơi xuống sàn nhà, khung cảnh hỗn loạn khủng khiếp trước mắt hù dọa cô ta. Vương Đ nằm ngửa bất tỉnh, m.á.u chảy càng lúc càng nhiều dính lên quần áo, tay chân, mặt mũi cô ta.
Hai tay Đỗ Nhi run rẩy ôm đầu, miệng lắp bắp hét lên :
“Vương... Vương Đ c.h.ế.t ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.