Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 149: Lời Thú Tội Của Hứa Tuấn
Trong lòng Hứa Tuấn dự cảm kh lành, chút nôn nóng muốn nghe lời tiếp theo của Lưu Nhậm nhưng ngoài mặt vẫn giữ dáng vẻ ung dung bình tĩnh của .
Hứa Tuấn lơ đễnh quay mặt , thuận tay cầm tách trà lên uống một ngụm.
“Lưu tổng, cứ nói.”
Ánh mắt hiền lành thường ngày của Lưu Nhậm lóe lên tia nham hiểm, cười cười qua thư ký đứng bên cạnh Hứa Tuấn. Ông biết ý ra hiệu cho thư ký ra ngoài chờ, sau đó cũng Vu Nhĩ kế bên Lưu Nhậm.
Trợ lý Vu chờ Lưu Nhậm gật đầu mới rời , trong phòng chỉ còn lại hai quyền lực nhất Nam Thành đối mặt nhau. Bất kể là Hứa Tuấn hay Lưu Nhậm động thái mới, cho dù là ai chăng nữa cũng sẽ khiến nền kinh tế Nam Thành một phen rung chuyển.
mở đầu, tự nhiên sẽ khai quật một ít chuyện xa xưa.
“Chủ tịch Hứa, nói ra thì...” Lưu Nhậm cầm tách trà lên thổi nhẹ, “cũng đã mười m năm mới dịp gặp nhau tử tế như thế này.”
Sắc mặt Hứa Tuấn trầm xuống.
Lưu Nhậm nhấp một ngụm trà, thở dài nhàn nhã đặt lại bàn. Giọng nói mang vẻ hoài niệm sâu xa, lẽ chính cũng kh nhận ra đang khác thường như vậy. Kí ức giấu kín suốt hai mươi năm bị đào lại, kh khỏi khiến ta đau đớn, giọng nói Lưu Nhậm chua xót: “Năm nay là năm thứ mười chín mẹ mất, cũng là năm thứ hai mươi rời bỏ bà.”
Hứa Tuấn hoàn toàn rơi vào vực thẳm.
Lưu Nhậm kh thèm quan tâm trạng thái bây giờ của Hứa Tuấn như thế nào, chủ tịch Hứa chỉ ở lại bốn ngày c tác Nam Thành còn lại sẽ quay về Los Angeles. Hôm thứ năm tuần trước Hứa thị tổ chức họp đại hội cổ đ bất thường nên Hứa Tuấn mới sắp xếp bay về, sau bốn ngày tất cả sẽ bàn giao cho Hứa Vân lo liệu. Chính vì thế Lưu Nhậm mới tự đến đây “thăm hỏi” một chuyến, đã lâu, lâu mới dịp gặp lại trong hoàn cảnh như thế này.
Nghe tin đến đây Hứa Tuấn đã sớm biết rõ, gì mà hóa giải hiểu lầm, gì mà thương lượng giải quyết đều là giả cả. Gặp mới hối hận, thà là kh gặp còn hơn.
Lưu Vọng bị cáo buộc liên tiếp hai mươi bảy đơn kiện, chỉ trong vỏn vẹn ba ngày cổ phiếu của Lưu Vọng đã tuột dốc kh ph. Đáng lẽ kể từ khi kho hàng hợp tác với Vương Đ cháy thì Lưu Nhậm đã sắp xếp kế hoạch thật hoàn hảo đối phó mọi thứ. Nhưng cái kh ngờ đến lại xảy ra ngay lúc này.
“ kh? cha đáng kính của !” Lưu Nhậm ném cho ánh mắt chế giễu, lời nói nhẹ tựa mây bay.
Hứa Tuấn nắm chặt tay, ánh mắt giận dữ như muốn xuyên thủng Lưu Nhậm. Ông ta hoàn toàn mất kiểm soát đứng bật dậy, đè nén giọng nói chỉ vào mặt Lưu Nhậm:
“Tao cấm mày!”
“Ông càng muốn cấm càng muốn nói.” Lưu Nhậm cười khẩy, ít khi tỏ ra ghét bỏ một nhưng hôm nay lại hoàn toàn trái ngược với thường ngày. Lưu Nhậm nhíu mày, th âm nặng nề: “Cái gì là cấm đoán? Cái gì là kh thể nói và thể nói? Hứa Tuấn, nghe cho rõ đây mười năm trước tay trắng đến đây gầy dựng Lưu Vọng, kh để mười năm sau trở về giẫm đạp nó thành tro bụi.”
“Câm ngay!” Phòng làm việc cách âm nên Hứa Tuấn kh sợ khác nghe lén. Ông chằm chằm trai vẻ ngoài nho nhã ềm tĩnh nhưng thể thốt ra những lời xoáy sâu vào tận đáy lòng khác kia. Cánh tay đang nâng lên bởi vì mất sức mà run nhẹ, cũng bởi vì những chuyện tàn nhẫn trong quá khứ xoẹt qua trước mắt mà sợ hãi.
Ông dường như th rõ bộ dạng thê thảm của Lưu Nhậm mười năm trước đến Nam Thành. Th rõ tất cả mọi chuyện làm trong mười năm nay. Mười năm, ta nói mười năm kh dài kh ngắn, nhưng đủ để thay đổi một .
“Lưu Nhậm.” Hứa Tuấn kêu , lặng lẽ thu hồi ánh mắt, giọng nói cũng hòa hoãn hơn, “mười năm qua Hứa thị đã nhường con một bước, lần này...”
“Ông nói sai .” Lưu Nhậm nhướng mày cắt lời Hứa Tuấn. “Tất cả những gì mười năm qua được đều là tự giành l, Hứa thị chẳng qua là yếu ớt hèn nhát lùi về sau. Đừng l ra làm cái cớ nữa, nghe đủ .”
Lịch sử hoạt động của Hứa thị kh tính là trong sạch, chỉ là một phần nổi một phần chìm. Năm xưa Lưu Nhậm thể khiến nó cúi đầu thu móng vuốt lại cũng do Hứa Tuấn kh ngay thẳng, mặc dù hiện tại Hứa thị tốt đẹp vững chắc nhưng cũng biết tiến biết lùi đúng chỗ. Lưu Nhậm mới tạm chấp nhận để hai bên bình yên phát triển cho đến ngày hôm nay.
Bảy năm trước Hứa Tuấn kh trực tiếp ều hành Hứa thị nữa mà giao quyền lại cho Hứa Vân. Cô th minh tài giỏi nên yên tâm, mọi thứ đều diễn ra thuận lợi theo kế hoạch. Thế nhưng tính cách Hứa Vân chút bốc đồng thẳng t, Lưu Vọng tồn tại được đến bây giờ vẫn là cái gai trong mắt Hứa Vân, cô tuyệt đối kh thể nhắm mắt ngó lơ giống Hứa Tuấn. Bất cứ ai đe dọa đến lợi ích sau này của Hứa thị đều bị diệt trừ.
Sóng ngầm cuồn cuộn chảy trong Nam Thành đã lâu, nay vì thế phá nát giới hạn lao ra tung hoành dữ dội.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hứa Tuấn bất lực bu thõng tay xuống, giọng nói mệt mỏi: “Tha cho Hứa Vân , nó là em gái con.”
“ mang họ Lưu.” Lưu Nhậm hời hợt trả lời, đồng hồ chậm rãi đứng dậy: “ trời kh còn sớm nữa, lời nên nói cũng đã nói hết. Nãy giờ làm phiền chủ tịch Hứa đã lâu. Lưu Nhậm xin phép.”
Trước khi rời để lại một câu, Hứa Tuấn dù kh muốn nghe nhưng vẫn cam chịu để lời nói của đ.â.m vào tim .
“Đời này của dù cũng bị hủy hoại trong tay , m ngày nữa là giỗ thứ mười chín của mẹ . Đừng để Lưu Nhậm l Hứa gia tế bà.”
Cửa phòng mở ra Lưu Nhậm vô tình chạm ánh mắt sắc bén của Hứa Vân. chẳng bất ngờ gì lướt qua cô, Hứa Vân lạnh nhạt gật đầu với , sau đó vào phòng liền bắt gặp bóng lưng lặng lẽ của Hứa Tuấn nâng đỡ những ánh nắng yếu ớt cuối cùng trước khi bị mây đen che phủ.
Cô nôn nóng bước vào phòng gọi một tiếng “ba”, Lưu Nhậm rũ mắt chậm rãi bước ra, thoạt kh thuận đường nhưng chỉ mới biết. Cả hai thực ra đích đến gần giống nhau.
Cô muốn đánh bại Lưu Vọng bất chính, vừa lúc ngứa mắt Hứa thị cản đường.
...
Hôm nay là Giáng Sinh nên kh khí lễ hội náo nhiệt đâu đâu cũng . dân đổ xô ra đường chơi lễ, khắp nơi đều đỏ rực bởi những già Noel mang túi lớn phát quà, ánh đèn đủ màu sắc phát ra từ cây th hấp dẫn bao nhiêu trẻ em vây qu chơi đùa.
Lưu Nhậm ngồi trong xe hướng mắt ra ngoài cửa sổ, thử muốn tận hưởng chút kh khí náo nhiệt này. Hôm nay đường phố đ đúc hơn thường ngày nên xảy ra tình trạng tắc đường, xe cộ đỗ sát gần nhau. Đột nhiên xe bên cạnh xuất hiện một bé chừng bốn năm tuổi, th kính xe đang mở nên thò tay qua, đôi mắt cong lên như vầng trăng non Lưu Nhậm gọi nhỏ.
“Chú ơi, chúc chú giáng sinh vui vẻ. Đây là kẹo cháu tặng chú này, hình như già Noel kh còn kẹo phát cho lớn đâu.”
là trẻ con nên lời nói hơi vụng về, mang theo vẻ non nớt trong sáng. Lưu Nhậm mỉm cười hai viên kẹo đặt ngay ngắn trên bàn tay nhỏ của bé trước mặt , nhẹ nhàng nói với : “Chú là lớn, kh cần kẹo đâu. Cháu giữ lại ăn .”
“Cháu còn nhiều lắm, đây là kẹo cháu tặng chú mà. Chú nhận .” bé lắc lắc bàn tay nhỏ, ý bảo Lưu Nhậm mau nhận l.
hết cách đành nhận hai viên kẹo từ bé, Lưu Nhậm ôn hòa vẫy tay với , “cảm ơn cháu nhé, giáng sinh vui vẻ.”
bé vui vẻ cười tít mắt, định l thêm hai viên kẹo nữa cho Lưu Nhậm nhưng mẹ nhắc nhở xe sắp chạy nên bảo ngồi ngay ngắn lại nên chỉ đành tiếc nuối vẫy tay lại với . Kính xe nâng lên ngăn cách bọn họ, đèn đỏ chuyển x, xe bắt đầu lăn bánh hòa vào làn đường nhộn nhịp.
Lưu Nhậm hai viên kẹo trong tay đột nhiên cảm th ấm áp. Từ trước đến nay tặng quà một là xu nịnh l lòng, hai là nhờ vả giúp đỡ, hai viên kẹo này tuy nhỏ bé nhưng tấm lòng bé đó tốt đẹp và thuần khiết biết bao. Những thứ tốt đẹp như vậy ít khi được, lẽ đối mặt với dối trá và lừa lọc đã lâu nên Lưu Nhậm sớm đã quên mất cũng từng sạch sẽ như thế nào.
đột nhiên nhớ đến Giang Nguyệt, mùa Giáng Sinh đến cô thích nhất là ăn bánh kem socola. Nghĩ như vậy liền gọi Vu Nhĩ dừng trước tiệm bánh một chút, tự xuống xe mua bánh.
Tiệm bánh này nằm ở trung tâm thành phố, nổi tiếng lâu đời với hương vị đặc trưng. Muốn mua bánh đặt trước, tiệm nằm ở Nam Thành nhưng khách hàng bên Bắc Thành và Tây Thành cũng gọi đến đặt bánh. Lúc Lưu Nhậm vào mua thì nhân viên áy náy nói với : “Xin lỗi quý khách, bánh của tiệm hôm nay đã được đặt trước hết. Hiện tại chỉ còn kẹo socola hạnh nhân thôi ạ.”
hơi thất vọng đáp một tiếng quay trở ra. Dù bây giờ cũng đã sáu, bảy giờ tối, hết bánh cũng kh gì lạ.
Xe Lưu Nhậm chuyển hướng trở về nhà, cùng lúc đó nhân viên trong tiệm bắt đầu giao đơn hàng cuối cùng.
“Tất cả là cùng một địa ểm hả? Oa, vị đại gia nào mà mua hết vậy?” Một nhân viên nữ hâm mộ reo lên. Quản lý th thế liền tiếp lời: “Sáng nay trợ lý Tiêu gọi đến, đoán chừng là Hàn tổng mua đó.”
“Là Hàn tổng của Phong Hà á?”
“Đúng , cô sắp xếp trang trí đẹp mắt một chút. Đi nh , sắp trễ giờ .”
Mọi kh chậm chạp nữa mà bắt đầu đẩy nh tiến độ. Hàn Phong yêu cầu mười hai chiếc bánh kem đặt riêng được đóng góp cẩn thận giao đến Phong Nguyệt trước tám giờ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.