Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 148: Lời Hứa Trọn Đời
Phòng ăn được trang trí đơn giản như mọi ngày, thế nhưng giờ phút này Giang Nguyệt lại cảm giác như đang ở trong một kh gian thật lãng mạn. Một bình hoa hồng, ánh đèn vàng dịu nhẹ, yêu ở trước mắt thế là đủ. Câu nói nói ra thật tự nhiên, Giang Nguyệt kh hiểu sau khi nghe xong trong lòng lại vui vẻ hào hứng như vậy. Cô chợt tò mò lần đầu gặp mặt, trong mắt Hàn Phong là thế nào nên chống cằm hỏi :
“Lần đầu gặp mặt th em như thế nào?” Giang Nguyệt chớp mắt, lém lỉnh cười Hàn Phong.
“Ừm...” Hàn Phong sờ cằm, cẩn thận nhớ lại dáng vẻ say bí tỉ của Giang Nguyệt trong quán bar. Cô lẽ kh biết lần găp gỡ tình cờ này, cũng chắc c kh nhớ đã từng đeo bám trong lúc say rượu.
“ hào phóng, chút ng cuồng quyến rũ mà xưa nay chưa th ai được.” Hàn Phong bình luận, sau đó dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Giang Nguyệt l từ trong ví ra m tờ tiền đô mệnh giá lớn cô tip cho đêm đó. “Tip nhiều tiền thế này, Giang tổng cũng thật biết cách chơi.”
“Ở đâu ra m tờ tiền này vậy?” Giang Nguyệt ngạc nhiên cầm tiền lên thử, số seri của chúng cực kì đẹp, mà cô chính là kiểu thích sài tiền số seri đẹp như thế.
“Giang tổng tip cho đ, kh nhớ à?” Hàn Phong hất cằm, sảng khoái khoe khoang: “Tiền của Giang tổng tip cho Hàn Phong, nỡ sài chứ. Lâu nay đều cất kỹ trong bóp kh động đến, chỉ những lúc nhớ thương em mới dám l ra ngắm thôi.”
“ cần khoa trương như thế kh?” Giang Nguyệt bật cười, đột nhiên nhớ đến vấn đề quan trọng: “Nhưng em nhớ là chỉ đưa thẻ cho sài thôi mà, đâu tip tiền mặt đâu.”
“Em hỏi lần đầu gặp mặt ấn tượng như thế nào đối với em mà.”
“Liên quan gì đến tiền tip chứ.”
“Em kh nhớ nhưng nhớ rõ, chúng ta gặp nhau lần đầu trong một đêm náo nhiệt ở quán bar Z99 nổi tiếng Tây Thành. Hôm đó em còn bám l kh bu, dáng vẻ si mê ta chẳng muốn về.” Hàn Phong cười cười, đôi mắt thâm sâu cô.
Cô nghe xong hoang mang tột cùng, làm gì chuyện đó chứ. Giang Nguyệt cô nhớ như in cả hai gặp nhau lần đầu là lúc Hàn Phong cầm hồ sơ đến Giang thị nhận việc, trợ lý đẹp trai ngây thơ ngày đó đến bây giờ nhắc lại vẫn làm trái tim cô thổn thức đ.
“Này nhé, lần đầu gặp mặt em vẫn còn nhớ dáng dấp ngượng ngùng của trợ lý trẻ mới vào nghề. Ai chỉ dùng nhan sắc mê hoặc em đ!”
Giang Nguyệt gõ gõ tay xuống bàn ăn, cô tiếp tục vạch tội Hàn Phong:
“Đã gần ba mươi tuổi đầu , còn bày đặt đóng giả nhân viên hai mươi m tuổi để cửa sau lừa khác. Hàn tổng, kh chỉ em biết cách chơi đâu. Hứ!”
Hàn Phong nhếch môi đứng dậy vòng qua chỗ cô. đứng đằng sau ghế Giang Nguyệt, bàn tay lành lạnh đặt lên vai cô xoa bóp, vừa xoa vừa dỗ dành cô:
“Bây giờ vẫn làm một c việc như trợ lý của em đây, ngày đầu làm mà đã bị bà chủ Giang tấn c . Sợ rằng nếu lúc ở trong bar kh quản gia đưa em về, thì kh chừng sớm đã trở thành tình nhân của em, kh đợi đến lúc vào Giang thị Giang Nguyệt em mới gạ gẫm như vậy.”
“Còn về chuyện em nói lừa em chỉ là hiểu lầm thôi.”
“Làm như em là đồ háo sắc kh bằng!” Giang Nguyệt giận dỗi nhéo vào tay , Hàn Phong th vậy cười lớn. Cô càng bực kéo xuống ngồi lên đùi .
Giang Nguyệt nâng cằm lên, ánh mắt phong tình lang thang trên khuôn mặt ển trai của .
Hàn Phong để yên cho cô ngắm , ánh mắt rũ xuống đầu ngón tay màu bạch kim được sơn vẽ tỉ mỉ của cô. Cảm th hứng thú nên đưa tay lên mân mê.
“Bà chủ Giang đủ chưa?”
“Chưa đủ.” Giang Nguyệt ôm eo Hàn Phong để dựa vào , ghế ở bàn ăn lớn, thiết kế theo phong cách hoàng gia nên hai ngồi kh vấn đề gì. Cô chút kiêu ngạo hôn lên má , in xuống dấu son đỏ rực như đóa hồng nở rộ trên nền tuyết lạnh giá.
“Ngoan một chút, sau này cho thêm m tờ tiền lớn nữa.”
Hàn Phong sảng khoái hôn lên khóe môi cô, giọng ệu tình tứ: “ như vậy chưa đủ ngoan hửm?”
“Chưa.”
“Kh ngoan chỗ nào nói nghe, nếu đúng thì sẽ sửa.” Hàn Phong đứng dậy ôm cô ngồi xuống, sửa lại tư thế một chút vì sợ cô đau chân. Như thế này Giang Nguyệt sẽ thoải mái hơn, thuận tiện cho cô dựa vào lúc nói chuyện.
“Dám lén lút ều tra em, như thế là kh ngoan đâu.”
nhướng mày vuốt ve mái tóc xoăn dài sau lưng cô, chậm rãi giải thích: “Chẳng lẽ kh quyền tìm hiểu một chút về đối thủ cạnh tr của hửm?”
Cô bĩu môi dí tay vào trán Hàn Phong, “đứng tưởng em ngốc, nhưng mà em cũng từng ều tra . Chúng ta huề, bây giờ đến cái kh ngoan thứ hai của .”
Hàn Phong vén tóc lại cho cô, sau đó một tay giữ Giang Nguyệt, tay còn lại gắp thịt đút cho cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ăn cho sức vạch tội .”
Giang Nguyệt ngoan ngoãn há miệng ra, đang lúc cầm khăn gi lau miệng Hàn Phong lại đưa ly rượu của tới, “uống một chút .”
Cô lại nghe theo nhấp một ngụm, rượu còn lại trong ly được Hàn Phong cầm trên tay nhâm nhi, vừa uống vừa nghe cô nói.
“ báo lại với em, Lưu Vọng bên Nam Thành mới gặp rắc rối.”
“Bị cáo buộc sản xuất hàng giả.” Giang Nguyệt Hàn Phong, “ biết kh?”
Hàn Phong nheo mắt dõi theo chất lỏng sóng sánh trong ly thủy tinh, lười biếng trả lời: “ kh biết.” Sau đó đưa lên miệng uống một ngụm, “tự dưng em hỏi chuyện này làm gì?”
“Lô hàng này là Lưu Nhậm hợp tác với Vương Đ xuất khẩu ra nước ngoài. Đang trên đường vận chuyển thì đột nhiên bốc cháy hơn nửa kho hàng, ều tra mới biết toàn bộ là hàng giả da cao cấp cực kì tinh vi.” Giang Nguyệt gác tay lên vai , “với tính cách của Vương Đ, ta bỏ qua dễ dàng vậy à?”
Hàn Phong cười khẩy, “lão già đó kết thù với nhiều , nhân cơ hội Vương thị đang rối ren đánh úp thì gì mà lạ.”
“Trả thù à?”
Hàn Phong cười trào phúng: “Bị một thằng nhãi dắt mũi, ta đúng thật lớn mà kh khôn.”
Giang Nguyệt lại càng khó hiểu hơn, cô cúi xuống ghé sát lại gần , “ nói gì cơ?”
“Lô hàng đó là Lưu Nhậm đốt đ.” Hàn Phong thở dài, nghĩ đến những gì trước đó nghi ngờ đang dần trở thành sự thật lại càng bực bội. kh muốn nhắc đến cái tên này chút nào cả, hiện tại kh bằng chứng rõ ràng nên Hàn Phong kh thể gán tội Lưu Nhậm. Barry vẫn đang nghỉ ngơi ở khách sạn, nói khoảng 6 giờ sáng mai mới đưa về được.
Hàn Phong nhíu mày, đáng lẽ ra thăm Nam Thành sớm một chút.
Đối với mà nói, kh an phận thủ thường cực kì chướng mắt. Làm biết nên tiến tới đâu, nên dừng ở đâu, như vậy cuộc sống mới tốt hơn nhiều.
“Lưu Nhậm đốt kho hàng đó? Chẳng ta và Vương Đ hợp tác..?” Giang Nguyệt dừng lại một chút, vẻ mặt đ.â.m chiêu: “Kh lẽ ta bất chấp như thế để làm cái gì đó?”
“Chính xác!” Hàn Phong chỉ chỉ vào m món ăn trên bàn, “em muốn ăn thêm kh?”
“Em kh.” Giang Nguyệt lắc lắc cánh tay , sốt ruột muốn nghe Hàn Phong kể tiếp, “ nói gì , rốt cuộc Lưu Nhậm muốn làm gì hả?”
“Từ từ đã, lên phòng làm việc của .” Nói Hàn Phong đứng dậy bảo dì Xuân gọi dọn dẹp, còn kéo cô lên phòng làm việc tìm tài liệu.
...
“Chủ tịch Hứa, đã lâu kh gặp.”
Hứa Tuấn ềm tĩnh ngồi xuống bàn trà, kh Lưu Nhậm mà nhàn nhã xoay xoay chiếc nhẫn trên tay. Chậm rãi chào hỏi : “Kh biết Lưu tổng ghé thăm nên gì chưa ổn thỏa, mong bỏ qua cho.”
Lưu Nhậm cười nhạt ngồi xuống bàn, giọng ệu nhẹ nhàng vào thẳng vấn đề.
“Ngài đừng trách Lưu Nhậm đến trước mà kh th báo, chỉ là chuyện quan trọng cần bàn bạc với ngài.” Ánh mắt qua trợ lý Vu, Vu Nhĩ biết ý liền mở tập tài liệu l ra một xấp gi tờ đặt lên bàn trà.
“Lưu tổng xem ra là chuẩn bị mà tới.” Ông châm chọc một câu, sau đó cầm l ấm trà rót cho hai .
Hứa Tuấn ra hiệu cho thư ký nhận l đánh giá trước, chờ thư ký đọc xong nói lại trọng tâm cho mới chính thức cầm lên xác nhận lại.
“Toàn bộ gi tờ pháp lý cáo buộc Lưu Vọng đang ở đây. Chủ tịch Hứa à, ngài th quen mắt kh?”
Lưu Nhậm tai mắt khắp nơi, đối với l m tờ gi này chẳng gì khó cả. Hứa Tuấn nghe tới đây cực kì kh vui nhíu mày, nhưng Lưu Nhậm là loại thích sắc mặt khác thay đổi vì . để ý th mép gi đã xuất hiện vết nhăn nhỏ, là do căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Trong lúc rảnh rỗi đánh giá xung qu phòng làm việc của Hứa Tuấn, lại nghe th giọng nói thâm sâu kia:
“ như vậy là ý gì?”
“Cũng kh gì cả, mục đích Lưu Nhậm đến đây là muốn hóa giải một số hiểu lầm. Mong ngài và Hứa tổng niệm tình mà suy xét.” Lưu Nhậm nhếch môi, dáng vẻ bình tĩnh nhưng cứng rắn, lời nói ra cũng chỉ là dạo đầu khách sáo theo lẽ thường tình.
Chưa có bình luận nào cho chương này.