Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 157: Điềm Báo Chẳng Lành
Trên dưới Giang thị đều mong chờ kết quả của bộ sưu tập Hồ Xuân, đặc biệt trong lần ra mắt này Giang Nguyệt chỉ thị sản phẩm sẽ được chuyển đến cửa hàng bên để tăng sức ảnh hưởng và giá trị thương hiệu tại chi nhánh. Ngoài ra còn thêm năm cửa hàng tại nhiều quốc gia khác cũng bắt đầu hoạt động mạnh trên lĩnh vực mỹ phẩm, đồng hồ, mắt kính,.. Chỉ mới 7 giờ ra mắt nhưng Giang thị đã đến hàng trăm cuộc gọi đặt hàng từ các đối tác, các diễn viên nổi tiếng và đại diện thương hiệu cũng phát huy mạnh mẽ sức ảnh hưởng của , do đó các chỉ số tăng trưởng trên báo cáo đã bắt đầu khởi sắc.
Giang Nguyệt vui vẻ các giám đốc bộ phận phấn chấn trước dấu hiệu “tái sinh” sau thời gian dài ngủ đ của Giang thị. Bản thân cô đã mệt mỏi lo lắng suốt m tháng qua, bây giờ đến đây cũng xem như yên tâm được kh ít chuyện.
Cô xem xong hết tài liệu tắt máy tính, đồng hồ đã gần 7 giờ tối nên cầm túi xách đứng dậy.
Đột nhiên trước mắt Giang Nguyệt tối sầm, đầu óc cô choáng váng kh đứng vững được ngã xuống ghế. Sắc mặt cô nhợt nhạt, tay chân lạnh ngắt, hô hấp khó khăn kh thể làm gì ngoài ngồi im nghỉ ngơi.
“Làm việc quá sức .” Giang Nguyệt xoa xoa thái dương chế giễu bản thân . Cô hít sâu ều chỉnh cơ thể, cảm th đầu kh còn đau nhức như trước nên từ từ vịn thành ghế đứng dậy, chậm chạp vào thang máy xuống lầu 1.
Mặc dù kh còn nhức đầu nhưng Giang Nguyệt lại cảm giác trong khó chịu bức bối kh nói thành lời được. Cô gắng gượng xuống gara l xe, nếu là bình thường Hàn Phong sẽ đưa đón cô làm nhưng hôm nay ra mắt Hồ Xuân nên Giang Nguyệt nói muốn tự . Địa ểm tổ chức sự kiện cũng cách xa Giang thị nên cô lái xe sẽ thuận tiện hơn để đưa đón .
Bên ngoài trời nổi gió, khoảng hai ba phút sau mưa nhỏ rơi xuống tạo thành âm th rào rào đổ bên mái hiên trước cổng chính Giang thị. Cô lái xe qua cổng chạy thẳng ra đường lớn, cần gạt nước nghiêng qua nghiêng lại xóa những vệt nước mưa cản trở tầm . Giang Nguyệt cố gắng giữ tỉnh táo tập trung lái xe, nhưng cảm giác khó chịu cứ dâng lên mỗi lúc một nhiều, tay cô toát mồ hôi lạnh nắm chặt vô lăng, từ từ giảm tốc độ lại.
Mưa bắt đầu lớn lên, con đường phía trước ngày càng mờ mịt, ánh sáng từ đèn đường lập lòe bị cản trở bởi nước mưa. Giang Nguyệt cảm giác sắp kh trụ nổi nên tấp xe vào lề đường dừng lại, cô thở dốc dựa lưng vào ghế lái nghỉ mệt, lồng n.g.ự.c nặng nề phập phồng lên xuống từng đợt thất thường.
Giang Nguyệt bỗng nhiên bị kh gian trong xe làm cho bí bách, cô hạ kính hai bên đường liền th một cửa hàng tiện lợi nên định xuống mua một chai nước khoáng uống. Quay ra sau tìm kiếm một chút cô mới phát hiện kh mang theo ô.
Cô hơi thất vọng đóng cửa kính lại, bên ngoài mưa lớn nên Giang Nguyệt sợ bị tạt ướt.
Đang băn khoăn kh biết làm thế nào đột nhiên bên tai vang lên âm th lại gõ cửa ghế lái. Giang Nguyệt quay đầu sang liền th thân hình cao gầy khá giống Lưu Nhậm, đó mặc áo măng tô dáng dài, tay ta cầm một chiếc ô màu đen, hơi cúi xuống gõ vào cửa kính.
Giang Nguyệt vội vàng hạ kính xe, sau khi rõ mặt bên ngoài cô liền chắc c đây là Lưu Nhậm.
“Chủ tịch Giang.” Lưu Nhậm gọi cô, giọng nói nhẹ nhàng: “Thật xin lỗi đã làm phiền, th xe cô đậu ở đây nên mới qua chào hỏi thử.”
“Lưu tổng, trời mưa nên dừng tạm ở đây một lát. Kh cản đường của chứ?” Giang Nguyệt áy náy gương chiếu hậu, nhận th ánh mắt của cô vội xua tay: “Xe ở tận bên kia đường, kh cản đường đâu.”
Giang Nguyệt gật đầu tỏ ý đã biết, vốn dĩ muốn nói thêm m câu nhưng sức khỏe cô hiện tại kh tốt lắm nên lười mở miệng. Trong phút chốc hai chìm vào im lặng, chỉ tiếng mưa rơi nặng hạt bao vây l khoảng trống . Lưu Nhậm đứng bên ngoài xe, ánh đèn đường dịu nhẹ tỏa sáng trên càng tr an tĩnh như kh trong cơn mưa lớn. Vẻ mặt bình thản chẳng gợn sóng, khác kh ra cảm xúc hiện tại của là gì, Giang Nguyệt cũng kh ra. Từ sau khi cô biết Phạm Hoài và tên sát thủ kia là của thì đã định sẵn hai họ kh thể cùng chung đường, gặp gỡ nhiều cũng kh tốt, chỉ thể cố gắng giữ khoảng cách hết sức thể.
Giang Nguyệt sợ đứng lâu dính mưa nên hướng ra ngoài cửa nói lớn: “Lưu tổng, về xe . Đứng đây lâu sẽ ướt hết đồ đó.”
“Cô kh hỏi đến Tây Thành làm gì ?” Lưu Nhậm đột nhiên trả lời cô bằng câu hỏi kh đầu kh đuôi. nói ra mới hối hận, nhưng cũng chút mong chờ.
“Chuyện của Lưu tổng Giang Nguyệt kh dám thăm dò.” Giang Nguyệt dời mắt nơi khác, lạnh nhạt trả lời.
mím môi, vẫn cảm th kh nên hỏi ra mới là tốt nhất.
Thế nhưng tâm trí Lưu Nhậm giờ phút này giống như bị nước mưa xối ướt kh tỉnh táo. rũ mắt, các ngón tay siết chặt cán ô.
“Ngày mai cô rảnh kh? muốn mời cô ăn cơm trưa, dù hôm nay đã gặp mặt ở Tây Thành cũng xem như chúng ta duyên phận .” Lúc nói lời này Lưu Nhậm kh được tự nhiên lắm, chút nóng lòng chằm chằm cô.
“Xin lỗi nhưng mà...” Giang Nguyệt khẽ nhíu mày, đầu hơi đau nhức: “Gần đây hơi bận, kh dám chắc thể sắp xếp thời gian rảnh được.”
Lưu Nhậm thoáng sửng sốt, th âm phát ra buồn bã:
“Ngày mai là giỗ của mẹ , mộ bà ở Tây Thành. Chủ tịch Giang cứ xem như ăn một bữa cơm với đàn là . Chỗ này kh quen biết ai cả, ăn một cô đơn.”
Cô mím môi, kh nghĩ đến ngày mai là giỗ mẹ Lưu Nhậm nên do dự một lát gật đầu: “Vậy gửi địa chỉ , ngày mai sẽ đến.”
Ánh mắt Lưu Nhậm tràn ngập ý cười cô: “Làm phiền chủ tịch Giang .”
Giang Nguyệt xua tay nói kh , cô vốn tưởng Lưu Nhậm sẽ quay về xe nhưng cứ đứng mãi bên ngoài. Giang Nguyệt mưa càng lúc càng lớn nên nhắc nhở : “Mưa lớn hơn , Lưu tổng về xe .”
“ đứng đây chờ cô trước.” Lưu Nhậm nói nhỏ, chẳng để ý Giang Nguyệt nghe hay kh. Ai ngờ Giang Nguyệt mở cửa xe bước xuống, vội vàng nghiêng ô qua che cho cô, vai áo vì thế bị nước mưa xối ướt đẫm.
Đường phố bây giờ vắng t kh một bóng , phần lớn đều tìm chỗ trú mưa. Ngoài đường lớn chỉ xe chạy vội vã và tiếng còi vang lên inh ỏi. Lưu Nhậm dịu dàng cô, khoảng cách hai gần trong gang tấc nên thể ngắm cô thật kỹ càng, để khắc sâu hình ảnh đẹp đẽ này vào tâm khảm. Trong lồng n.g.ự.c dâng lên loại cảm xúc vui mừng khó tả, đây là lần đầu tiên và cô đứng chung dưới một chiếc ô, là lần thứ hai gặp gỡ mà kh dày c sắp xếp để đổi l m phút ngắn ngủi lặng lẽ cô từ xa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giữa màn mưa lạnh lẽo, giữa lúc buồn bã và cô đơn nhất may mắn lại gặp được cô.
Lưu Nhậm th vài sợi tóc mai rũ trên trán Giang Nguyệt, muốn đưa tay ra vén lại gọn gàng cho cô. Kh những thế, còn muốn nắm chặt l bàn tay cô sưởi ấm để kh bị lạnh. Thế nhưng Lưu Nhậm kh dám vươn tay ra, vì kh đủ tư cách để làm ều đó.
“Mưa lớn quá, kh cần chờ đâu. dừng tạm ở đây một lát, đợi mưa nhỏ hơn mới về nhà.” Giang Nguyệt lên tiếng đánh vỡ sự im lặng này, tự giác vạch rõ r giới giữa hai .
Lưu Nhậm cô khách sáo như thế liền ý thức được hơi thất thố. Giữa và cô chẳng quan hệ gì đặc biệt, chỉ đơn giản là cùng học chung một trường phổ th hồi cấp ba, cứ vịn mãi vào cái cớ này để lừa giữa hai còn chút liên quan đến nhau, nhưng thật ra chẳng liên quan gì cả.
Đáng lẽ bây giờ quay về xe , nói một câu tạm biệt khách sáo. Thế nhưng Lưu Nhậm chẳng muốn làm như vậy, kh nỡ rời trước, kh nỡ xa cô, kh nỡ để cô một trong cơn mưa lạnh lẽo này.
“Chủ tịch...”
“Kh cần Lưu tổng bận tâm, cô ở đây chăm sóc.” Kh biết từ lúc nào Hàn Phong đã đứng bên cạnh Giang Nguyệt, vừa nói vừa che ô qua cho cô, đẩy chiếc ô của Lưu Nhậm về chỗ cũ, cô ngạc nhiên ngước . Ánh mắt Hàn Phong sâu thẳm, xuyên qua màn mưa thẳng Lưu Nhậm.
“Hàn tổng, thật trùng hợp.” Lưu Nhậm cười gượng cầm chặt ô thu lại m lời muốn nói với cô, khẽ gật đầu xem như chào hỏi .
“Lưu tổng, mưa lớn như thế đứng lại đây làm gì? Đường về Nam Thành còn xa đó.” Hàn Phong đứng đối mặt với Lưu Nhậm, nghe vẻ như đang tốt bụng nhắc nhở Lưu Nhậm nhưng ai tinh tế cũng thể nghe ra đang đuổi khéo .
Giang Nguyệt cười khó xử, Lưu Nhậm biết ý tứ trong lời nói của Hàn Phong nên chậm rãi đứng cách xa cô một chút: “Cảm ơn Hàn tổng đã quan tâm, ở lại đây một đêm, chiều mai mới về.” nâng tay đồng hồ: “Cũng đã trễ , vậy xin phép trước đây.”
“Khoan đã.” Hàn Phong th Lưu Nhậm định xoay liền gọi lại.
“Hàn tổng còn chuyện gì ?”
Ánh mắt Hàn Phong sâu thẳm: “Ở Tây Thành đường đ phố chật, Lưu tổng đừng nên dừng lại lung tung.” Khóe môi nhếch lên, giọng nói sắc bén: “Đặc biệt là trong những lúc mưa lớn thế này, nhầm đường thì dễ bị trượt chân té ngã.”
Lưu Nhậm nở nụ cười lạnh lẽo đáp lại: “Hàn tổng chu đáo quá, cảm ơn đã nhắc nhở .”
“Kh gì.” Hàn Phong xua tay: “Lưu tổng đường cẩn thận nhé.”
Giang Nguyệt đứng im kh lên tiếng, cô thầm cảm nhận được dáng vẻ giương cung bạt kiếm của hai họ qua từng ánh mắt, qua từng câu nói. Cô cũng kh thích xen vào chuyện giữa đàn với nhau, nên im lặng là cách tốt nhất.
Lưu Nhậm cười cười gật đầu, lại cô nói tạm biệt chủ tịch Giang sau đó mới xoay rời .
Hàn Phong liếc bóng lưng của Lưu Nhậm, chờ khuất liền ghé sát vào cô nhắc nhở: “ này tâm tư qu co khó lường, em đừng nên qua lại quá nhiều.”
“Em biết .” Giang Nguyệt thở dài: “ biết mà đến đây vậy? Mưa lớn quá nên em định tấp vào lề đường chờ tạnh một chút mới về.”
kh vội trả lời cô mà nắm tay Giang Nguyệt đến xe , Hàn Phong mở cửa ghế phụ ra bảo cô ngồi vào. Sau đó vòng qua xe mở cửa ghế lái ngồi, gấp ô lại dựng ở hàng ghế đằng sau xong chỉnh nhiệt độ trên xe lại.
“Ấm hơn kh? Bên ngoài lạnh như thế em lại ra đó? Lại còn đứng nói chuyện với ta, Lưu Nhậm xảo quyệt như thế, lỡ em bị ta lừa mất thì biết làm đây?” Hàn Phong nhíu mày kh vui, hai chữ “Lưu Nhậm” nói ra chướng tai đ.
“ hỏi nhiều như thế làm em trả lời kịp hửm. Dù em cũng kh dễ bị lừa như vậy.”
“Trả lời từng câu một.” Hàn Phong nghiêm túc qua cô: “Mưa lớn kh về được mà lại kh gọi đến đón, bản thân làm việc quá sức còn kh biết giữ gìn sức khỏe mà đứng dưới mưa nói chuyện. Này nhé, mà một quyển sổ ghi chép tội trạng của em thì mà liệt kê dài như sớ.”
Giang Nguyệt cười tủm tỉm, cô biết lo cho nên mới chạy đến đây. Bèn nũng nịu l lòng Hàn Phong bù tội: “Hàn tổng à em biết sai . Khi nãy Lưu Nhậm th em nên bước qua chào hỏi thôi, đừng để bụng.”
Hàn Phong mặc kệ cô kéo tay làm nũng, nheo mắt thấu cô: “Tên đó qua chào hỏi em cũng chẳng tốt lành gì. ta hẹn em đâu đúng kh?”
“Á, biết.” Giang Nguyệt bị nói trúng tim đen giật thốt lên, sau đó muốn trả đũa nên cô cố tình nói thật: “Đàn Lưu mời em ăn cơm trưa đó.”
“Kh cho em gọi ta là đàn Lưu!” Hàn Phong gầm lên, trước đó đã biết cô và Lưu Nhậm học chung trường cấp ba nhưng kh ngờ Giang Nguyệt lại kêu thân thiết như thế. Cả Hàn Phong buồn bực khó chịu, ánh mắt thẳng vào màn mưa mờ đục phía trước, lựa chọn từ ngữ thích hợp: “Tên đó làm kh ít chuyện xấu, tốt nhất là em nên tránh xa ra.”
Sau đó quay qua Giang Nguyệt răn đe:
“Kh nghe lời sẽ phạt em!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.