Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 158: Lời Thú Nhận Của Lưu Nhậm
Giang Nguyệt biết Hàn Phong kh nói giỡn bèn ngồi nghiêm túc lại. Cô xụ mặt xuống, lẩm nhẩm nói nhỏ: “Em chỉ nói đùa thôi mà.”
“Nói đùa cũng kh được nói, bây giờ đưa em về nhà trước. Cả x xao nhợt nhạt, hôm nay em ăn trưa đàng hoàng kh?” Hàn Phong khởi động xe, sau đó mặc kệ mưa lớn chạy thẳng về Phong Nguyệt. Cô th vậy vội nói: “Xe em?”
“Lát nữa gọi đến lái về.” Hàn Phong vẫn giữ vẻ mặt nhăn nhó khó tính đó, lặp lại câu hỏi trước đó của : “Trưa nay em ăn cơm đàng hoàng kh?”
“ mà.” Giang Nguyệt lập tức ngồi thẳng lưng, đảo mắt nói dối.
“Em chắc chưa?” Giọng Hàn Phong âm trầm, cô suýt nữa bị dọa khai ra sự thật. May mắn tính nết ương bướng trong Giang Nguyệt trỗi dậy cãi lại: “Chắc c hai trăm phần trăm!”
Hàn Phong cười khẩy, đưa tay mở tin n của thư ký Tô gửi từ trưa lên cho cô đọc.
[Hàn tổng, hôm nay chủ tịch Giang lại bỏ bữa trưa. Buổi chiều cuộc họp nên cô nói chuẩn bị tài liệu trước.]
liếc cô, trong mắt chứa đầy châm chọc khiến Giang Nguyệt rụt đầu kh dám mở miệng.
“Còn cãi nữa kh?”
“Kh dám.” Giang Nguyệt nói lí nhí, sợ sẽ nổi giận phạt .
Nhưng chưa đầy hai giây sau cô lại ngẩng đầu lên, chỉ vào ện thoại Hàn Phong hét lên:
“ dám mua chuộc thư ký Tô của em hả!”
“ chỉ muốn quan tâm em thôi. Nếu hỏi em thì làm gì chuyện nói thật.”
Hàn Phong gõ gõ vào ện thoại nói tiếp:
“Đếm kỹ tội trạng của em, chờ cộng dồn tính sổ một lần.”
Cô biết nói cái gì, trong tin n thư ký Tô gửi chữ “lại” vì thế Hàn Phong biết đây kh là lần đầu tiên cô bỏ bữa. Giang Nguyệt thở phì phò, đến thư ký Tô mà cũng bị Hàn Phong mua chuộc , sau này cô biết làm thế nào mới qua mặt được đây?
Từ ngày Giang thị xảy ra chuyện đến nay, bữa cơm nào cô ăn được trọn vẹn đâu chứ. Bận đến chân kh chạm đất, cơm kh kịp ăn. Ngày nào cũng vùi đầu vào một đống tài liệu báo cáo lớn nhỏ, các dự án, hạng mục của Giang thị cô cũng xem xét chỉ đạo. May mắn lúc đó Hàn Phong kh ở Giang thị, chỉ cần chỉ nghĩ đến viễn cảnh mà biết được thì bản thân cô sẽ thê thảm đ.
“Hàn tổng à.” Giang Nguyệt kéo dài âm cuối, hai mắt sáng ngời .
“Chuyện gì?”
“Xóa tội cho em , em hứa sẽ ăn uống đầy đủ. Kh nói dối nữa.”
“Để xem vui kh đã.”
Giang Nguyệt bĩu môi, nghĩ thầm chủ khó tính nhà ngày nào vui vẻ cười tươi đâu chứ. Kh nghiêm mặt như m lão già khó tính thì cũng là nhíu mày dạy dỗ uốn nắn cô.
“Kh thèm xin xỏ nữa, là cụ non xấu bụng chỉ thích thù dai!” Giang Nguyệt dứt khoát trở mặt, cô lại lôi chuyện tuổi tác ra chọc tức Hàn Phong. Cô biết hôm nay là sinh nhật nên mới cố tình nói như vậy. Vốn dĩ sẽ trở về sớm mua bánh kem cho nhưng Hàn Phong nói kh cần, các năm trước sinh nhật cũng xem như ngày bình thường. vẫn sẽ làm, chúc mừng thì cũng cảm ơn theo phép lịch sự, bởi Hàn Phong kh khái niệm tổ chức sinh nhật cho .
Sinh ra vào ngày nào kh quan trọng, quan trọng là sống như thế nào cho xứng đáng với đặc ân được sống.
Trước giờ luôn quan niệm như thế. Nên khi cô nói sẽ tổ chức sinh nhật liền nói kh cần thiết lắm.
“Hôm nay là sinh nhật em cũng kh bu tha nữa. Nguyệt Nguyệt em là đồ nhẫn tâm.” Hàn Phong cười bất đắc dĩ, giọng ệu nu chiều hoàn toàn kh nghe ra chút tức giận nào.
“Em chỉ nói sự thật thôi. Chúc chủ Hàn sinh nhật tuổi ba mươi vui vẻ.”
Còn đặc biệt nhấn mạnh “tuổi ba mươi”.
Hàn Phong: “…” Kh biết là nên vui hay nên buồn.
Cô đắc ý , hất cằm: “ ngoan ngoãn một chút, còn kh em tìm m tên trai trẻ chọc tức .”
“Vâng vâng vâng, già kh quản nổi em. Em nên thương xót già neo đơn như một chút .”
Hàn Phong cưng chiều hùa theo cô, còn tỏ ra tội nghiệp cần che chở.
Giang Nguyệt bật cười xoa đầu : “Ngoan quá.”
“Sắp về nhà , em ngồi yên một chút.”
Hàn Phong rốt cuộc kh đùa nữa mà tập trung lái xe, chẳng m chốc đã đến cổng chính Phong Nguyệt. làm th xe về nên cầm ô ra mở cửa đón hai , di Xuân cầm thêm một chiếc ô cho Hàn Phong đưa Giang Nguyệt vào nhà trước.
Nãy giờ Giang Nguyệt nói chuyện với nhưng cơ thể vẫn còn hơi khó chịu. Cô nói với lên lầu tắm rửa thay đồ trước xuống ăn cơm sau.
Hàn Phong cũng xoay tắm, lúc tắm xong Giang Nguyệt vẫn chưa ra nên ngồi bên bàn trà xem ện thoại chờ cô. th trên ện thoại hiển thị th báo tin n mới từ mười phút trước nên ấn vào xem.
[Ngày mai đến Tây Thành chuyện đột xuất, Hàn tổng, thời gian kh? mời bữa trưa.]
gửi tới là Hứa Vân. Tin n lần trước vẫn còn trên lịch sử trò chuyện nên đoán cô tìm là muốn bàn chuyện c việc.
Hàn Phong vô thức về phía cửa phòng tắm, nhớ tới Lưu Nhậm cũng mời Giang Nguyệt ăn trưa nên ngẫm nghĩ một chút, sau đó gõ chữ trả lời.
[Được, làm phiền Hứa tổng.]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tin n vừa gửi bên kia đã nh chóng trả lời lại:
[Kh đâu, là làm phiền Hàn tổng mới đúng. Ngày mai mang đến cho một tin tức thú vị, địa chỉ là ở nhà hàng Kim Mã nhé.]
Hàn Phong kh trả lời lại mà gửi địa chỉ cho trợ lý Tiêu sắp xếp, sau đó tắt ện thoại để lại chỗ cũ. Đúng lúc Giang Nguyệt tắm xong ra, cô vừa vừa lau tóc, th vậy bèn bước lại cầm l khăn lau giúp cô.
“Để .” Hàn Phong xoa xoa khăn lên mái tóc ướt sũng của Giang Nguyệt, động tác nhẹ nhàng sợ làm rối tóc cô. Sau đó l máy s, cẩn thận s khô tóc cho cô.
“Cuối cùng cũng một bửa rảnh rỗi .” Giang Nguyệt ngồi xuống bàn trang ểm, cả dựa vào ghế hưởng thụ s tóc giúp .
“Thứ bảy này em bận kh?” Hàn Phong đột nhiên hỏi Giang Nguyệt, trên tay cầm một chiếc lược gỗ chải tóc cho cô.
“Tuần này lịch trình kh nhiều, thứ 7 em được nghỉ.”
Hàn Phong vuốt ve mái tóc mềm mượt trên tay , khom xuống đặt một nụ hôn trên trán cô:
“Thứ bảy em theo về Bắc Thành một chuyến nhé? Mẹ bà nói muốn gặp em.”
Giang Nguyệt chợt ngồi thẳng lưng, bối rối quay lại:
“Gấp vậy ?”
bật cười: “Hôm trước về Giang gia em còn kh th báo cho đ nhé.”
Giang Nguyệt bĩu môi, biết ngay là Hàn Phong hờn mát nên trừng mắt nhéo vào eo :
“Về thì về, cũng đâu hứa sẽ gả cho .”
“Em nói thế kh sợ buồn hửm?” Hàn Phong giận dỗi kề sát vào cô, thừa lúc Giang Nguyệt kh chú ý trộm hôn cô.
“Đàng hoàng một chút.” Giang Nguyệt đánh vào vai , sau đó nghiêng đầu suy nghĩ: “Em chưa gặp Hàn phu nhân lần nào, kh biết bà thích cái gì để tặng hết.”
“Bà thích nhất dẫn bạn gái về ra mắt, em đến là được . Kh cần chuẩn bị quà đâu.”
“Vậy được, để mai mốt em chọn quà cho bà .”
Hàn Phong biết khuyên cô kh được nên nói tùy em, dì Xuân đã dọn cơm sẵn nên hai xuống lầu ăn cơm tối.
…
Ngày mai Hứa Tuấn sẽ quay trở lại Los Angeles nên đêm nay ở Hứa gia ăn tối cùng mọi . Nói là ăn bữa cơm gia đình nhưng mỗi lại tâm sự riêng kh tiện nói ra, hai hôm trước Hứa Vân cãi nhau với , tình cảm cha con trước giờ kh tốt do ít khi về Nam Thành, nay lại vì thế càng xa cách.
Hứa phu nhân chẳng biết khuyên ngăn thế nào đành im lặng, chuyện ở Hứa thị bà biết nhưng kh tiện xen vào. Sau khi sinh Hứa Vân thì sức khỏe bà suy kiệt yếu ớt, lúc đó Hứa Tuấn còn bận lo chuyện xây dựng Hứa thị nên chẳng thời gian quan tâm đến bà, tình cảm hai dần dần lạnh nhạt. Chuyện Lưu Nhậm cũng giấu kh cho bà biết, đến lúc bà biết được con của vợ cũ chồng gây khó dễ Hứa gia thì hai cãi nhau nhiều. Hứa Tuấn kh chịu nổi giao toàn bộ Hứa thị cho Hứa Vân quản lý bay qua Los Angeles sống, dứt khoát thờ ơ với mọi thứ.
Bà ngày càng khổ tâm buồn lòng, lúc nào cũng uống thuốc ều dưỡng thân thể. Nay biết Hứa Vân muốn chèn ép Lưu Vọng nên bà chỉ khuyên cô làm gì cũng nên suy xét cẩn thận, đừng quá càn rỡ, ngộ nhỡ kh làm được gì mà lại bị đối phương phục thù thì chịu thiệt chính là .
Bầu kh khí im lặng đến ngột ngạt, ai cũng cúi đầu ăn hết cơm trong chén . Hứa Tuấn th vậy thở dài đặt đũa xuống, ánh mắt buồn bã Hứa Vân, cố gắng khuyên can cô:
“Vân Vân, Lưu Vọng kh đáng để chúng ta đuổi cùng g.i.ế.c tận. Cho khác một con đường sống cũng là cho chúng ta một con đường sống. Hà tất gì làm như thế?”
Ý tứ trong lời nói rõ ràng, Hứa Tuấn muốn cô rút lại đơn kiện.
Sắc mặt Hứa Vân vẫn cứng rắn như cũ đặt đũa xuống bàn, ánh mắt cô kiên quyết :
“Ba à, kh thể được!”
“Tại lại kh thể? Rút đơn kiện, Hứa thị vẫn sẽ an ổn như ngày trước, chúng ta cũng sẽ kh thấp thỏm lo lắng như bây giờ.” Hứa Tuấn khổ sở gõ gõ bàn ăn, khiến cho chén dĩa rung lên từng đợt.
“Vậy tại lại rút đơn kiện?” Hứa Vân cau mày đứng dậy, tay cô chỉ vào khoảng kh vô định nhắc lại từng chuyện một: “Ba kh nhớ những chuyện Lưu Nhậm làm trước đây nhưng con vẫn nhớ. ta ép chúng ta nhượng lại hai nhà xưởng đóng giày chuẩn bị thu mua, khiến chúng ta mất bao nhiêu tiền bạc c sức. Hứa thị triển khai hạng mục mới, ta lại nẫng tay trên kh nể mặt. Mười sáu lô hàng xuất khẩu bị kẹt lại cửa khẩu do nghi ngờ chứa hàng cấm, hại Hứa thị thua lỗ hàng tỷ đồng là do ai đứng sau? Cổ phiếu tuột dốc, nợ ngân hàng lên đến mười m con số, Lưu Nhậm dồn Hứa thị vào bước đường cùng thì ai thương xót cho chúng ta? Bảy năm trước chính tay con viết tờ đơn bảo hộ phá sản ba cũng kh ngăn cản, thế nhưng tại bây giờ ba lại ngăn cản con? Tại vậy ba?” Hứa Vân mất kiểm soát hét ầm lên, hốc mắt cô đỏ lên. Cô hận kh thể tống Lưu Nhậm vào tù, hận kh thể nghiền nát Lưu Vọng thành tro bụi.
“Con im !” Hứa Tuấn nghe kh lọt tai m lời cô nói ra, đập mạnh lên mặt bàn: “Chuyện cũng đã qua , bây giờ con nhắc lại thì được gì hả?”
Hứa phu nhân th thế ôm cánh tay khuyên ngăn nhưng vô ích, bà chỉ đành quay qua Hứa Vân dỗ dành:
“Con ăn nói kiểu gì thế hả? Mau xin lỗi ba con .”
“Con kh nói sai. Dì Hạnh, dì đỡ mẹ con lên lầu , sức khỏe bà kh tốt.” Hứa Vân kêu đỡ Hứa phu nhân , bà còn định nói thêm m câu nhưng lồng n.g.ự.c lại đau nhói như kim đâm: “Con cứ như thế làm mẹ yên tâm đây?”
“Mẹ lên nghỉ trước , sẽ kh chuyện gì đâu.”
Đợi dì Hạnh đỡ bà Hứa Vân lại quay qua thẳng vào Hứa Tuấn, tiếp tục nói rõ lập trường của :
“Con nhắc lại để cho ba nhớ Lưu Nhậm đã hại chúng ta thê thảm như thế nào. Nếu kh chủ tịch Hàn đồng ý đưa tay giúp đỡ, nếu kh con liều mạng bám vào tia hy vọng cuối cùng thì Hứa thị ngày hôm nay kh?”
Cô mệt mỏi con vốn quen thuộc đột nhiên trở nên xa lạ trước mắt, nhíu mày kh thể hiểu nổi:
“Năm xưa ba quyết định nhân nhượng để Lưu Nhậm lấn tới, bây giờ ba muốn con hóa giải hiểu lầm rút lại đơn kiện. Ba cố chấp muốn con bỏ qua cho Lưu Nhậm hết lần này đến lần khác, để ta được như ý . ta cái gì để ba làm nhiều như vậy?”
Hứa Tuấn chua xót nhắm nghiền mắt, biết bản thân nợ Lưu Nhậm nhiều. Nhiều đến nỗi dùng nửa đời sau bù đắp lại cũng chẳng đủ, thể làm gì cũng đều làm cả . Bây giờ Hứa Vân sắp kh mặt nữa, đây lẽ là thứ nhận l cho những chuyện đã gây ra.
“Ba xin lỗi.” Ông rũ mắt, giọng nói khàn cả .
Chưa có bình luận nào cho chương này.