Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 162: Sự Thật Phơi Bày

Chương trước Chương sau

Hứa Vân vừa về tới Nam Thành liền báo lại Lưu Vọng sớm đã trở thành cái vỏ rỗng ruột. Trong lúc thần kh hay quỷ kh biết Lưu Nhậm âm thầm bán lại cho Lý đại gia hồi tháng trước, gom hết tài sản giá trị chuyển từ lâu . Ông ta vẫn còn đang khóc ròng vì mua m tờ gi vô nghĩa kia.

Cô đau đầu đống hỗn độn trước mắt, định chạy qua Hứa thị xem ảnh hưởng gì kh nhưng vừa vào sảnh chính đã đụng bên trên xuống kiểm tra. Hứa Vân vội mời bọn họ vào phòng tiếp khách của Hứa thị, những tưởng sẽ tin tốt từ tòa án đến nhưng khi th tập hồ sơ dày cộp tháng trước của cô nộp lên bị trả về thì kh khỏi hoang mang.

“Ngài Tạ, chuyện này là chứ?”

Tạ An gượng cười đẩy gọng kính trên mũi, tránh nặng tìm nhẹ trả lời:

“Hứa tổng, sáng nay chúng nhận được lệnh trả lại đơn kiện. Sau khi xem xét kỹ lưỡng chúng nhận th hiện tại cô chưa đáp ứng đủ ều kiện khởi kiện nên kh thể thụ lý vụ án. Hứa tổng đừng thất vọng, chúng sẵn sàng tiếp nhận hồ sơ của cô sau khi đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, cô yên tâm nhé.”

Hứa Vân sửng sốt kh tin đây là sự thật, cô nhíu mày lật hồ sơ ra, nghiêm túc chỉ vào các ểm quan trọng:

“Ngài Tạ, phiền ngài xem xét kỹ lại một chút. B nhiêu đây cũng đủ chứng minh Lưu Vọng hành vi rửa tiền bất hợp pháp và trốn thuế. Hơn nữa trước đó tòa đã gửi tin thứ hai sẽ tiến hành ra quyết định, bây giờ ngài nói kh đủ ều kiện khởi kiện là như thế nào?”

Tạ An vẫn cười khách sáo như thế, lăn lộn trong ngành này bao nhiêu năm còn kh rõ m chuyện lạ thường như vậy . Ông kh tiện nói thẳng ra, chỉ đành cố ý nhắc nhở Hứa Vân:

“Bên trên nói lại do sự nhầm lẫn nên mới xảy ra chuyện như vậy. Chúng thành thật xin lỗi vì đã sơ sót trong c việc, mong Hứa tổng bỏ qua. Nhưng cô cũng nên biết mội số chuyện nhạy cảm, bản thân lòng tốt nhắc nhở cô một câu. Lưu Nhậm bên kia kh dễ đối phó đâu, cô nghĩ mười năm qua Lưu Vọng vẫn yên ổn phát triển mà kh gặp chuyện gì ? Làm gì chuyện khó tin như thế.”

Cắm rễ ở Nam Thành mười năm, kh nhiều thì cũng ít, thế lực của Lưu Nhậm chắc c uy h.i.ế.p với các lớn khác.

Hứa Vân cắn móng tay suy xét, lời của Tạ An quả thật lý. Nhưng Lưu Nhậm hành động trắng trợn như thế thì thật coi thường Hứa Vân cô. th Hứa Vân kh tập trung nên Tạ An ho khẽ một tiếng, chậm rãi đứng dậy.

“Hứa tổng, còn ều này nữa. Kh biết cô đã nghe nói chưa...” Tạ An chần chừ, cô nghe thế vội đứng dậy theo : “Ngài cứ nói.”

nghe cấp trên kể lại, hình như trụ sở chính của Lưu Vọng kh ở Nam Thành. Quyền ều hành thật sự nằm ở Italy mới là gốc rễ của Lưu Vọng.”

“Làm thể? Lưu Vọng sơ khai là ở Nam Thành từ mười năm trước, ngài nhầm lẫn...” Hứa Vân đột ngột dừng lại, cô mơ hồ nghiệm ra được một chút m mối gì đó.

“Thật ngại quá, thất lễ .” Hứa Vân trúc trắc mỉm cười, sau đó đưa tay mời Tạ An: “Vất vả cho ngài Tạ , để tiễn ngài.”

“Kh cần, Hứa tổng bận việc , tự về là được.”

Hứa Vân cũng kh gượng ép gật đầu xem như chào . Tạ An thở dài quay , m đồng nghiệp cùng cũng lần lượt chào Hứa Vân xong theo trở về.

của tòa án cô liền rút ện thoại gọi cho Hàn Phong. Chu reo hai ba hồi mới chậm chạp nhấc máy.

“Chuyện gì?”

Giọng kh m thiện cảm khiến Hứa Vân kh dám lòng vòng. Hiện tại cô biết được gì đều nói hết lại cho : “ bị trúng kế Lưu Nhậm , sở dĩ ta khiêu khích để bận rộn lo lắng chuyện kiện tụng kh để ý đến nội bộ của Lưu Vọng. Bây giờ thì hay ...” Cô cười khẩy: “ ta dùng quyền lực ở Nam Thành khống chế một số , chiều nay tòa án trực tiếp trả lại đơn kiện cho , Lưu Vọng chỉ còn là cái vỏ rỗng để Lý Nhân làm bù . Lưu Nhậm sớm đã tính trước hết , nói làm đây?”

Cô lại vội vàng bổ sung thêm:

“Lưu Nhậm tính kế lâu dài, chắc c đã tính trước mọi chuyện nên chuyển trụ sở chính của Lưu Vọng ra nước ngoài chờ thời cơ. Chết tiệt, vậy mà kh nhận ra sớm hơn.”

nhíu mày: “Đã cho cô một con đường cô còn kh biết tận dụng. Nhưng kh , vừa lúc cũng muốn tìm tên đó tính sổ. Cô biết hiện tại Lưu Vọng bị chuyển đâu kh?”

“Italy. Th tin chưa xác thực nhưng tin cậy cung cấp, ngày mai sẽ bay qua đó một chuyến.”

Hàn Phong bước tiếp đến chỗ Tiêu Bắc đang chờ , vừa đến Giang gia nói m lời với Giang phu nhân. Tạm thời nói dối bà Giang Nguyệt c tác đột xuất nên thời gian này sẽ kh về nhà. Nếu để bà biết được kh chăm sóc tốt cho cô, để cô bị Lưu Nhậm bắt thì thành kiến của bà đối với sẽ ngày một nghiêm trọng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hàn Phong thất vọng vì kh làm tốt trách nhiệm của , suốt đường đến Giang gia kh ngừng tự trách bản thân. cũng lo lắng sốt ruột cô hiện tại thế nào, đang sợ hãi kh?

“Trước mắt cô lo tìm Trương Đình , đừng để đến lúc cần thì chỉ còn cái xác lạnh lẽo.” xoa xoa thái dương phiền não, khó chịu nói: “Giang Nguyệt bị Lưu Nhậm đem mất, vẫn còn đang tìm kiếm tung tích cô . Cô ở Nam Thành chờ sắp xếp , sáng mai cho qua Italy trước.”

“Giang Nguyệt bị bắt c hả?” Hứa Vân ngạc nhiên hỏi lại, bình thường kh th cô gái nào ở gần Lưu Nhậm, cô còn tưởng đã vợ, chỉ là kh sống ở Nam Thành. Nói cũng nói lại, ở tuổi 28 ngoài kia đầy đã vợ con đề huề, thế mà bao năm nay vẫn một thân một cô độc kh dây dưa với ai, Hứa Vân nghĩ thầm này cũng thật kì lạ. Bây giờ nghe tin Giang Nguyệt bị bắt cô mới mờ mịt nhận ra Lưu Nhậm sớm là đã lún sâu vào chuyện tình cảm.

Sau đó cô lại liếc màn hình ện thoại hiển thị số máy của Hàn Phong, nhớ ra năm nay cũng đã ba mươi.

tai nạn ở đường Vạn Thành, xe của Giang Nguyệt lật ngang ở đó kh th . Đoán chắc bị ta đưa .” Hàn Phong siết chặt ện thoại trong tay, th âm lạnh lẽo đến mức khiến Hứa Vân bên kia nghe xong liền kiêng dè: “ hỏi cô lần cuối, đuổi cùng g.i.ế.c tận Lưu Nhậm, cô chắc c kh hối hận?”

Trên đời này vô số chuyện khiến khác phiền não luyến tiếc. Thế nên hai chữ “giá như” mới từ đó mà ra đời, nhưng kh bao giờ trở thành hiện thực được. Nó giày vò và vùng vẫy trong tâm trí khác, đến một giới hạn nào đó, sẽ là đau khổ khôn nguôi. Đời thật ra ngắn ngủi, chắc c kh thể chịu đựng được những chuyện tàn nhẫn như thế lâu dài. Hôm nay hỏi Hứa Vân một câu, là đã gom hết tất cả nhân từ còn sót lại cho Lưu Nhậm lần cuối, quyết định nằm trong tay cô, kh quyền can dự vào.

“Hối hận? Thừa thãi thật, còn muốn tự tay tống cổ ta vào tù, Lưu Nhậm gì để sau này hối hận?” Hứa Vân cười tự giễu, cảm th bản thân lâu nay vẫn còn nhu nhược chưa dám giải quyết triệt để chuyện gì: “Ngay lúc mất phương hướng trước đầu sóng lớn của Nam Thành, tệp tài liệu cho là vị cứu tinh duy nhất để đến được ngày hôm nay. Nguyên tắc của là kh bao giờ phản bội từng cứu giúp , kh chỉ mà Hàn gia còn ơn giúp đỡ với Hứa thị, cực kỳ cảm kích. Lần này, sẽ kh phụ lòng kỳ vọng của .”

Bầu trời đêm hôm nay tĩnh mịch, chỉ lác đác vài ngôi nhỏ tỏa sáng yếu ớt. Hàn Phong hướng mắt lên trời, thầm nghĩ đêm nay kh ánh trăng sáng nào cả, trong lòng vì thế trống trải thiếu vắng khó chịu.

“Sau này nên làm cái gì thì cô kh cần đợi nhắc nữa. Ngày mai thể sẽ rời khỏi Tây Thành, chuyện gì cứ gọi ện thoại là được.”

...

Barry kh màng ăn uống bay vội suốt đêm về Nga sau đó hạ cánh ở Moscow, cho th báo trước cầm theo thư giới thiệu thẳng đến c ty quân sự tư nhân WS.7. Nơi đây c phòng kỹ lưỡng nên trước khi vào qua đội kiểm tra nhưng Barry là của Nikolai nên thể tự do ra vào mà kh cần th qua kiểm tra.

tiếp đón hiện đang là tổng tư lệnh quân đội riêng 001 – Andrey Belousov. Khi th Barry, vội vàng lại bắt tay , dùng giọng ệu thân mật chào hỏi: “Thằng nhóc này, lâu mới trở về đây. Nikolai đến kh?”

kh đến cùng ạ. Nhưng Nikolai chuyện quan trọng cần xử lý nên cử cháu qua đây ều 200 lính tinh nhuệ, ba trực thăng chuyên dụng và l thêm một số thiết bị khác.”

“Thằng nhãi đó định du lịch tam giác vàng à?” Ông Belousov nhướng mày cảm th th hứng thú. Ít khi hoặc kh bao giờ Hàn Phong ều lính gấp như vậy, mặc dù nắm hơn một phần ba cổ phần ở WS.7 nhưng bình thường đều do quản, thậm chí các cuộc hợp lớn cũng kh tham dự m.

“Chị dâu bị ta bắt c, Phong còn đang tức giận ở Tây Thành kìa.” Barry nhún vai, định kể tiếp thì Belousov đột nhiên đập vai một phát đau ếng, lớn tiếng gầm lên: “Cái gì? Cháu dâu bị bắt c, kh được kh được. Gọi thêm 600 nữa, nh lên! Điều gấp 7 trực thăng về luôn!”

Barry ngớ , còn chưa nói chị dâu là ai mà đã quýnh quáng lên như thế. Belousov nóng vội chỉ huy , Barry nhỏ giọng nói với : “Cháu còn chưa nói chị dâu là ai mà.”

Belousov cười sảng khoái: “Cần gì nói, Nikolai từ xưa đến nay đều vùi đầu làm việc, đã ba mươi mà bạn gái còn chưa . Ông già này còn lo kh chờ nổi để kịp ăn cưới nó, bây giờ Nikolai bạn gái nhưng lại bị khác bắt c. Ôi Chúa ơi! Với tính khí của nó, 200 mà đủ săn lùng gã kia.”

Ông Belousov ều hành c ty quân sự tư nhân hợp pháp nên đủ ều kiện ều số lượng lớn quân nhân làm nhiệm vụ. Hàn Phong tuy kh quân hàm, nhưng ban lãnh đạo cấp cao đều nể trọng . Ngoài mặt ều 200 , nhưng nói ra là Belousov liền hiểu ngay trên dưới một ngàn mới đủ hài lòng .

Lệnh khẩn ều và trực thăng truyền , hàng trăm lính tinh nhuệ cấp bách chuẩn bị quân trang để kịp giờ khởi hành. Barry ở lại ăn vội bữa cơm trưa sau đó tạm biệt Belousov trở về.

chuyển sang mặc quân phục rằn ri, sau lưng đeo s.ú.n.g chỉnh tề, cả đứng thẳng nghiêm túc đưa tay chào theo đúng tiêu chuẩn của quân nhân.

“Ngài Belousov, xin phép trước.”

“Ai da, kh cần nghiêm túc như vậy. Thằng nhóc thường xuyên về thăm già này là được, cả Nikolai nữa. Sau này thiếu cái gì, gọi cho một cuộc, lập tức sẽ đến chi viện.” Belousov vỗ vỗ vai Barry: “Đi sớm một chút, đoán chừng thằng nhãi kia ở nhà đang sốt ruột cháu dâu đ.”

“Vậy cháu đây.” Barry cúi ôm Belousov, lưu luyến kề sát má : “Trời lạnh , nhớ mặc ấm một chút.”

“Ừ.” Belousov gật đầu, lại vỗ vào tấm lưng cứng rắn của Barry.

Nói m câu tạm biệt đơn giản xong Barry liền chỉ huy tiểu đoàn bay về Tây Thành gấp. Binh lính chia thành hai đường, khoảng 600 bộ binh lái xe chuyên dụng, còn lại theo Barry lái trực thăng về. Sợ khác chú ý nên Barry cho đường tắt, sau đó trở về căn cứ riêng tư do Hàn Phong quản lý.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...