Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 161: Hy Vọng Mong Manh
Hàn Phong trên đường về Phong Nguyệt kh đợi được nên gọi cho dì Xuân trước. Nếu đúng như đoán thì lúc này Lưu Nhậm kh quay lại Nam Thành để chịu chết, Lưu Vọng ở đó bị Hứa Vân chèn ép đến ngạt thở, bây giờ nơi đó sớm đã thành cái vỏ rỗng tuếch.
Đang miên man suy nghĩ thì tiếng dì Xuân bên đầu dây vang lên kéo về thực tại.
“Hàn tổng, gọi về dặn dò gì thế?”
Hàn Phong gấp gáp hỏi bà: “Giang Nguyệt đã về nhà chưa dì?”
“Giang tiểu thư chưa về, tìm cô việc gì...” Chưa kịp nói hết câu bên kia đã ngắt máy, dì Xuân chớp mắt màn hình ện thoại đen thui, bà chép miệng nhủ thầm hôm nay Hàn tổng còn bận rộn hơn thường ngày nữa ?
sốt ruột cầm ện thoại trên tay ấn gọi Giang Nguyệt, nhưng gọi liền bốn cuộc vẫn kh ai bắt máy. Trong lòng chợt bồn chồn bất an, ăn một bữa cơm thôi mà lâu đến vậy ?
Hàng mày đậm của đã nhăn đến khó coi, hỏi thư ký Tô vẫn kh biết Giang Nguyệt hiện giờ đang ở đâu. Vốn định quay về Phong Nguyệt nhưng đổi ý kêu Tiêu Bắc lái thẳng đến chỗ của Barry.
“ đến đây làm gì vậy?” Barry th xe của Hàn Phong đến liền chạy vội xuống. Trên miệng vẫn còn ngậm ếu thuốc chưa kịp châm lửa.
“Điều tìm Giang Nguyệt. Kể cả cái tên Lưu Nhậm kia nữa.” Hàn Phong vừa lên nhà chính vừa căn dặn Barry. Khi nãy tin gửi đến Trương Đình đã chạy trốn, dù kh muốn nghi ngờ nhưng đến giờ này cô vẫn chưa về thì khả năng cao bị Lưu Nhậm đem .
mệt mỏi ngồi xuống sô pha, vô số hình ảnh khủng khiếp trong giấc mơ đêm qua tái hiện trong đầu Hàn Phong. Đột nhiên cảm th hối hận vì đã để cô gặp Lưu Nhậm, đáng lẽ khi đó ngăn cô lại. Nhưng Hàn Phong kh muốn ích kỷ để cô mất tự do, cô thích làm cái gì cũng sẽ đứng sau ủng hộ. Nếu như yêu cô mà lại bảo bọc quá khiến đôi cánh cô yếu ớt thì ều đó thật khiến bực .
“ Phong, biến ở đường Vạn Thành. Cmn hay thật, chiếc xe móp đầu lật ngang giữa đường, vệt bánh m chiếc bán tải in đậm nhưng lại kh th xe gây tai nạn đâu hết, trong xe cũng biến mất kỳ lạ.” Barry đang dò tìm vị trí của Giang Nguyệt, liếc mắt th đường đến sân bay Tây Thành nên thuận miệng nói cho Hàn Phong biết.
xoa xoa thái dương: “Kể m chuyện này làm gì, lo tập trung...” Hàn Phong nhíu mày ngừng nói, vội đứng dậy đến chỗ Barry đang cắm đầu vào màn hình máy tính thử.
“Biển số m vậy?”
Barry khó hiểu “hả” một tiếng.
“Chiếc lật ngang trên đường. Biển số m?” Tim đập thình thịch, giọng nói thâm trầm. Bàn tay Hàn Phong siết chặt lưng ghế Barry đang ngồi, thầm mong đừng như những gì đang nghĩ.
Nhưng trời thích trêu đùa khác, khoảng khắc con số “6762” phát ra từ miệng Barry dường như cảm nhận được sự sợ hãi mà lâu nay chưa xuất hiện.
Nó giày vò đến đau đớn.
“ Phong?” Barry mơ hồ th tơ m.á.u trong mắt liền hô lớn lên. Hàn Phong chợt tỉnh táo, cảm th hơi ngột ngạt liền cởi hai nút áo trên cùng. Barry nuốt nước bọt định nói gì đó nhưng bị dáng vẻ lạnh lẽo này của làm chùng bước. Cả Hàn Phong toát ra sự tức giận nặng nề, kh nói kh rằng rút khẩu s.ú.n.g sau lưng Barry b.ắ.n liền hai phát chói tai xuống sàn nhà, mùi thuốc s.ú.n.g nồng nặc lập tức lan tràn trong kh khí. Xả tức xong mới quăng lại cho Barry bắt l.
Hàn Phong thở hổn hển gầm lên: “Gọi hết về đây, lật cả Tây Thành này lên cũng tìm ra Giang Nguyệt!”
Barry cả kinh, lần đầu th mất kiểm soát rút s.ú.n.g b.ắ.n cho hả giận như thế. Lại còn ều hết về Tây Thành thì đây là chuyện lớn . lật đật cho gửi tin ngay trong ngày, sau đó cầm theo thư giới thiệu của Hàn Phong sửa soạn bay về Nga.
“ qua đó nói ra lệnh ều 200 về. Tất cả l lính tinh nhuệ hết nghe rõ chưa?”
“Em biết , chậm nhất là ngày mốt mới về kịp.” Barry vừa kéo vali vừa n tin trên ện thoại, gấp gáp trả lời .
“L phi cơ riêng . Sáng mai muốn th đủ trình diện ở Tây Thành.”
“Vậy chờ tin em.” Barry gật đầu tỏ ý đã biết, sau đó vội vàng phóng lên mô tô riêng rời .
Cả Hàn Phong đằng đằng sát khí ngồi trong phòng l khăn lụa lau sạch khẩu s.ú.n.g mà lâu nay cất trong két sắt. Bình thường đều bỏ nó ở đây, khẩu s.ú.n.g này mạ vàng và được chạm khắc cực kỳ tinh xảo, là quà gặp mặt mà cựu Thượng tướng Mikhail đặc biệt gửi tặng nhân dịp Hàn Phong đến Nga c tác.
Tiêu Bắc đứng một bên th như thế cũng kh dám hỏi chuyện, dựa theo những gì đang xảy ra thì Giang Nguyệt đã gặp chuyện .
“Tiêu Bắc.” Hàn Phong đột nhiên gọi tên nên bị dọa sợ. Tiêu Bắc hớt hải chạy lại: “Hàn tổng gì cần dặn dò?”
qua cầm áo khoác ngoài lên, trong đầu đã sắp xếp kế hoạch tỉ mỉ: “Đi Giang gia một chuyến. Trước mắt giấu Giang phu nhân đã.”
...
Tây Thành một căn biệt thự cũ kh ở từ mười m năm trước. Xung qu dây leo quấn sát bờ tường, đến nỗi đá lát đường cũng mọc rêu x cổ kính. thường ít qua lại chỗ này, nơi đây còn nằm phía ngoại ô nên càng kh ai chú ý đến.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhà cũ này là của Lưu Phương mua lại lúc bà và Hứa Tuấn li thân. Lưu Nhậm sống ở đây với mẹ từ nhỏ, nên quen thuộc nơi đây. Căn nhà cũ kể hay về ăn cơm khi đến giỗ bà, chính là căn nhà này.
Trời chập tối Giang Nguyệt mới mơ màng tỉnh dậy, cựa quậy một lát ở sau gáy truyền đến cơn đau nhức mới làm cô nhớ lại những chuyện đã xảy ra. Lúc đó một gã đàn thô bạo lôi cô ra cửa ghế lái, chỗ kính vỡ cứa vào tay cô đau rát. Cật lực giãy giụa muốn thoát khỏi bàn tay ghê rợn đó nhưng trước mắt chợt tối đen, sau đó xảy ra chuyện gì nữa cô đều kh hề hay biết.
Mở mắt ra đã th bản thân nằm trên giường gỗ, cô lật đật ngồi dậy qu phòng. Bên ngoài cửa sổ thì tối đen như mực khiến Giang Nguyệt cảm th thật gò bó. Cô chậm rãi bước xuống giường, tò mò lại gần cửa sổ thử đây là đâu. Nhưng cô chưa kịp quan sát đã bị tiếng bước chân làm cho căng thẳng.
Giang Nguyệt cảnh giác quay đầu lại, cả ngây dại vẻ mặt tươi cười của Lưu Nhậm đang đến gần .
“Tránh ra!” Cô khó chịu lớn tiếng xé tan màn đêm yên tĩnh, theo bản năng lùi về sau một bước.
Lưu Nhậm thoáng chốc khựng lại, sau đó dường như kh để ý lời của Giang Nguyệt, tiếp tục về phía trước. Cô th vậy càng sợ hãi lùi lại, nhưng đằng sau là bức tường lạnh lẽo, hoàn toàn kh đường lui.
Giang Nguyệt cắn môi, ném cho một ánh mắt chứa đầy căm ghét và khinh bỉ.
Bởi vì hành động và ánh mắt đó, Lưu Nhậm buồn rầu than thở: “Em hận ?”
“Đúng vậy. Lưu Nhậm, nói cho biết, những chuyện mà đã làm chắc c sẽ khiến trả cái giá thật đắt!” Giang Nguyệt nghiến răng, trên chiếc cổ trắng nõn nổi lên gân x: “ là tên khốn nạn, đáng lẽ cho tống vào tù ngay chứ chẳng đợi ngày tìm được lô hàng bị cháy kia.”
Lưu Nhậm nhíu mày, đã đến nước này thì chẳng cần đóng kịch làm gì cho phí c. lại gần bóp miệng Giang Nguyệt, đè cô dựa lưng lên tường gạch. Giọng nói thâm trầm dồn dập: “Bây giờ chẳng vẫn đứng sờ sờ trước mặt em hay ? Nguyệt, em mắng chửi cũng được, căm thù cũng kh . Sau ngày hôm nay chúng ta sẽ rời khỏi đây, sẽ một cuộc sống mới. Những chuyện trước kia chả còn ý nghĩa gì nữa, tên Hàn Phong kia chắc c kh tìm được nơi này, sớm muộn gì cũng từ bỏ thôi.”
“ ên .” Giang Nguyệt vùng vẫy đẩy Lưu Nhậm ra, cô trừng mắt : “Hàn Phong chắc c sẽ đón về, đừng ảo tưởng sẽ theo .”
Gió lớn bên ngoài cửa thổi vào khiến môi cô tái nhợt. Cả lạnh run nhưng cô vẫn cố chịu, ánh mắt vẫn kiên cường lăng trì Lưu Nhậm đứng đối diện .
“Kh kịp đâu.” Lưu Nhậm cười khẩy, cảm th ánh mắt này đối với quá cay nghiệt. bực bội ấn tay cô lên đỉnh đầu, mặc kệ cô giãy giụa muốn thoát ra. Lúc này tâm trí chẳng còn tỉnh táo, những gì muốn nói đều kh đợi được tuôn trào lộn xộn, mang theo sự chân thành đằm thắm vụng về:
“Nguyệt, em kh biết đâu. Từ trước đến giờ, mỗi chuyện mà từng làm đều vì em. Đôi tay này sớm đã kh còn sạch sẽ, hèn mọn như vậy như em đều kh biết, cũng sợ em biết được. kh thể trơ mắt em yêu khác...” bất lực rũ mắt, giọng khàn khàn: “Mười một năm nay, Nguyệt, lúc nào em cũng xuất hiện trong tâm trí . kh nỡ.”
“Kh nỡ?” Giang Nguyệt mấp máy môi, những lời muốn mắng chửi như bị nghẹn ở cuốn họng kh cách nào thốt ra. Cô bần thần quay mặt , thì ra trên đời cũng loại đáp án khó tin như thế.
Lưu Nhậm trăm phương ngàn kế làm vô số chuyện xấu xa, chung quy lại là vì cô?
“Em nghỉ ngơi . Ngày mai chúng ta xuất phát sớm.” Lưu Nhậm nhẹ nhàng bu tay cô ra, yết hầu lăn lộn lên xuống khó chịu. cảm th hối hận vì mất kiểm soát nói nhiều dọa cô sợ, thế nhưng bản thân lại kh thể kiềm chế khi đứng trước cô.
Giang Nguyệt luôn luôn làm mất kiểm soát như vậy.
Trong phòng chỉ bật đèn ngủ nên mọi thứ đều mờ ảo. Giang Nguyệt kh sợ lạnh ngồi sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm đầu gối vùi mặt vào đó. Cả cô run rẩy kh yên, thế nhưng cô kh khóc, cũng chẳng thiết tha được giải tỏa bằng nước mắt.
Lưu Nhậm chẳng đành lòng cô như vậy bèn khụy chân xuống đối diện cô. nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại mà lâu nay kh cơ hội chạm vào, khẽ khàng an ủi cô: “Đừng sợ, kh làm hại em.”
Giang Nguyệt phớt lờ kh đáp.
Lưu Nhậm mím môi rút tay lại, thở dài đứng dậy. Ánh mắt lạnh lẽo liếc cô co ngồi dưới đất: “Em suy nghĩ cho kỹ, bây giờ kh còn đường quay đầu nữa. Nếu em cứ chống đối như thế thì chỉ chịu thiệt, theo , sẽ cho em cuộc sống mới còn tốt hơn tên Hàn Phong vô dụng kia.”
Nói liền rời .
Giang Nguyệt nghe th tiếng đóng cửa mới dè dặt ngẩng đầu lên. Cô vội vã chạy lại cửa phòng áp sát tai lên nghe ngóng, ở đây kh cách âm nên cô dễ dàng nghe được Lưu Nhậm nói với vệ sĩ c gác nơi này cẩn thận, sau đó tiếng bước chân dần xa.
Cô yên tâm quay về giường ngồi, ên cuồng nghĩ cách làm liên lạc với Hàn Phong.
Nơi này chẳng gì khác ngoài m vật trang trí bình thường, cô suy tính cẩn thận liền đè lại cảm xúc bồng bột nhất thời. Bây giờ nhẫn nhịn lùi một bước, chờ sáng mai cơ hội mới nghĩ tiếp được.
Giang Nguyệt chẳng biết hiện tại là m giờ, nhưng bên ngoài cửa sổ thì đoán chừng cũng quá khuya . Vì thế để giữ sức khỏe cô nằm xuống giường, nhắm mắt nghỉ ngơi l lại tinh thần trước.
Những lời Lưu Nhậm nói ban nãy cô kh dám tin hết, nhưng một câu cô chắc c sẽ kh bao giờ làm trái chính là: “ kh làm hại em”.
Lưu Nhậm vô số cơ hội giày vò cô, vô số cơ hội hại c.h.ế.t Giang Nghiệp nhưng kh làm như vậy. Cô nghĩ, đây lẽ là chút lương tâm cuối cùng của , sẽ kh bao giờ dám phá bỏ nó. Bởi vì qua những chuyện trước đây xâu chuỗi lại, còn mong một tương lai khác, lúc ăn cơm cũng nói bản thân chưa gia đình thật sự nào.
“Chút nhân đức cuối cùng này là ểm yếu của ...” Giang Nguyệt cười khẩy: “Miễn chó kh tha mất là được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.