Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 166: Lời Tạm Biệt
Giang Nguyệt đang chuẩn bị chợt nghe th Lưu Nhậm gọi “Hàn tổng” cô liền tỉnh táo lại. cười khẽ đưa ện thoại qua cho cô, Giang Nguyệt vội vàng giật l, hấp tấp muốn nói cho Hàn Phong nghe nhưng sự lạnh lẽo của kim loại trên nòng s.ú.n.g lan tràn lên da thịt khiến cô chùn bước. Đầu ngón tay cô trắng toát, cảm nhận cái c.h.ế.t thể đến bất cứ lúc nào khiến cô chật vật nắm chặt thành ghế ngồi.
Lưu Nhậm cầm chắc khẩu s.ú.n.g trên tay, nhẹ nhàng tì lên trán cô.
“Bốn phút trước khi b.o.m phát nổ, em nói tạm biệt với ta .”
Giang Nguyệt run rẩy số giây cuộc gọi đang thay đổi chóng mặt trên màn hình, Hàn Phong bên kia nghe loáng thoáng được gì đó liền nói to: “Giang Nguyệt! Em mau nói gì , trả lời .”
“Em đây!” Cô hốt hoảng đáp lại, sau đó trấn tĩnh bản thân nói với : “Bom sắp nổ, rời khỏi đó ngay.”
“ nhất định sẽ đến cứu em. Đừng sợ.” Hàn Phong vội vàng bước lên xe, Barry th thế chỉ huy mọi nh chóng rút lui.
“Lưu Nhậm muốn đưa em đến Italy, 2 giờ ngày...”
Chưa kịp nói hết câu Lưu Nhậm đã nh tay l ện thoại . Giang Nguyệt vội vươn tay ra giật lại nhưng vẫn kh thành. Cô đành liều mạng hét lớn lên hi vọng Hàn Phong sẽ nghe th: “Cảng biển, Phong! Cứu em!”
“Im lặng.” Lưu Nhậm nhíu mày, dời khẩu s.ú.n.g qua nâng cằm cô lên: “Em kh muốn sống đúng kh?”
“Mày thả cô ra cho tao! Đừng để đến lúc đó đến xác tao cũng kh chừa lại cho khác chôn mày!” Hàn Phong biết Giang Nguyệt bên đó bị khống chế nên cực kỳ tức giận, lạnh lẽo nói với Lưu Nhậm, hoàn toàn kh ý định hù dọa cho qua.
“Tao cho mày và cô tạm biệt lần cuối. Hàn Phong, mày nghe cho rõ đây, sau hôm nay Giang Nguyệt sẽ sống với tao, muốn tốt cho em , khôn hồn thì tự cút .”
Lưu Nhậm ra hiệu cho thuộc hạ mở camera lên màn hình lớn, ngay lập tức hình ảnh của Hàn Phong và binh lính xuất hiện trước mắt Giang Nguyệt.
“Em biết b.o.m hẹn giờ được giấu nhiều nhất ở đâu kh?” kề sát vào tai cô, dịu dàng vuốt ve mái tóc xoăn dài của Giang Nguyệt: “Kh ở nhà cũ đâu, là tận sát bìa rừng cách nơi đó mười lăm mét .”
Cô sợ hãi đập lên màn hình, bất lực kêu gào nói Hàn Phong chạy .
“Xin , Lưu Nhậm...” Giờ phút này Giang Nguyệt chẳng còn giữ bình tĩnh nổi, cô quay sang , ánh mắt khẩn cầu đau khổ.
“Điều khiển nằm trong tay , ta sống hay c.h.ế.t là do quyết định.”
Nước mắt cô trào ra, giọng nói khàn , đôi tay trắng bệch bấu víu áo khoác ngoài của Lưu Nhậm, kh ngừng hét lớn: “Đừng mà, Hàn Phong chết, sẽ g.i.ế.c , g.i.ế.c !”
“ đã nói với em , cuộc gọi này là để hai tạm biệt, à kh, vĩnh biệt nhau.” Lưu Nhậm cong khóe môi, lạnh giọng gỡ tay cô đang nắm chặt trên áo xuống: “Sau này, sẽ chỉ còn bên cạnh em. khác đừng hòng mơ tới.”
Vừa dứt lời bên đầu dây ện thoại truyền qua tiếng nổ vang trời, Giang Nguyệt nghe th giật thót . Hai tay cô run lẩy bẩy, khuôn mặt tái nhợt kh còn sức sống, hơi thở dồn dập bất an.
“Phong...”
“Đó chỉ là b.o.m hẹn giờ nằm ngoài bìa rừng, Hàn Phong chưa c.h.ế.t được đâu.” Lưu Nhậm cười tự giễu, ép cô vào mắt , thấp thỏm hỏi cô: “Nếu sau này rơi vào hoàn cảnh sống c.h.ế.t kh rõ như thế. Liệu em lo lắng khổ sở giống như hôm nay kh?”
“Kh!” Giang Nguyệt liếc một cái thật sắc, trừng mắt: “Đó là ều muốn, nằm mơ !”
Câu trả lời nằm trong dự tính của Lưu Nhậm, gật gù xem như đã nghe rõ. Những thứ mà được xưa nay đều là tr giành l, thật sự đạt được nhưng kh thể nắm giữ được trong tay.
Chỉ vẫn kh thể chấp nhận câu trả lời này. Bao năm qua thế giới này đủ tàn nhẫn với , vậy mà Giang Nguyệt cũng thế. thương yêu ngày đêm nhớ đến, lại là muốn c.h.ế.t trong đau khổ nhất.
Điện thoại vẫn chưa ngắt kết nối, Hàn Phong siết chặt l cho rời nh hết sức thể. Hàng chục chiếc xe ên cuồng lao ra khỏi vùng nguy hiểm, nhưng kh ngờ rằng Lưu Nhậm gài b.o.m dọc theo đường mòn trải dài đến bìa rừng bên ngoài, bây giờ nơi này trở thành tử địa, sa sẩy một chút là thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào.
Bom nổ làm xung qu trở nên mù mịt cát bụi, mảnh vỡ ghim vào thân xe Hàn Phong. May mắn loại xe này được bọc thép, chống đạn nên vẫn mạnh mẽ lao mà kh hề hấn gì. Hàn Phong cho chia ra nhằm giảm tỉ lệ sát thương, hết quả này đến quả khác phát nổ khiến cây cối trong rừng ngã rạp, thuốc nổ văng vào nhà cũ trúng vật bén lửa liền bốc cháy. Cả căn nhà nh chìm vào biển lửa, Lưu Nhậm nheo mắt một mọi thứ dần dần bị thiêu thành tro bụi, cảm xúc trong lòng lẫn lộn kh thể nói thành lời.
“Giang Nguyệt, sẽ đến tìm em. Đừng sợ, chúng ta sẽ vượt qua được.”
Hàn Phong vội nói hai câu ngắn gọn buộc lòng ngắt máy, Giang Nguyệt chỉ thể dõi theo qua camera trên màn hình. Cô liên tục cầu nguyện trong lòng, thầm mong đừng bao giờ chuyện bất trắc xảy ra.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ dừng lại , chúng ta nói chuyện rõ ràng nào.” Giang Nguyệt nuốt nước bọt, quay sang kéo dài thời gian cho Hàn Phong. Cô lau nước mắt trên mặt, khóe mi ươn ướt nhưng ẩn chứa sự kiên cường: “Lưu Nhậm, bây giờ ngồi yên ở đây kh đâu cả. Hàn Phong kh biết chính xác chỗ muốn đưa đến, số phận của bị định đoạt, như thế còn chưa đủ với ?”
Lưu Nhậm vờ như kh nghe th, lẳng lặng l một khẩu s.ú.n.g khác ra thay đạn.
“Lưu Nhậm!” Cô nhíu mày, th trên màn hình phát ra tiếng nổ liên hồi liền gấp gáp: “ và lập giao ước , để Hàn Phong an toàn rời khỏi đó, sẽ chấp nhận theo .”
“Em tự nguyện à?” Lưu Nhậm nghe th lời này kh khỏi bật cười, thả khẩu s.ú.n.g lên bàn xếp, nhướng mày hỏi cô.
“Là ép mà.” Giang Nguyệt cười khổ: “Bây giờ còn lựa chọn khác ?”
Lưu Nhậm lắc đầu, nói theo lẽ đương nhiên: “Mọi chuyện đã được định sẵn , em kh thể thay đổi gì cả. Nguyệt, em nhớ cho kỹ, Lưu Nhậm mới là kết thúc trò chơi này. Trước sau gì em cũng trở thành của , đừng bàn bạc chuyện này như hợp đồng kinh do. làm ăn như chúng ta đều kh bao giờ muốn chịu thiệt, em biết mà?”
Giang Nguyệt liếc mắt th đoàn của Hàn Phong vẫn chưa rời hết, trống n.g.ự.c cô đập liên hồi, do dự một chút kh nói kh rằng nhào tới cầm l khẩu s.ú.n.g Lưu Nhậm mới thay đạn. Tay cô ứa mồ hôi lạnh, nắm chặt khẩu s.ú.n.g như lá bùa hộ mệnh linh thiêng:
“Súng đạn kh mắt, còn cho nổ b.o.m nữa thì sẽ bóp cò. Hàn Phong chết, kh muốn sống nữa, giỏi thì ra tay . Lưu Nhậm, cả đời này đừng hòng được , sau này, nếu còn thương tiếc cho thì nên xây một ngôi mộ thật hoành tráng để tưởng nhớ . nghe rõ chưa?” Giang Nguyệt thở dốc nói năng loạn xạ, đầu óc cô trống rỗng kh nghĩ được gì. Cô chỉ biết nói thật nhiều lời đả kích Lưu Nhậm, nghe th ít nhiều gì cũng bị tác động, sau đó lung lay dừng tay.
Miễn là Hàn Phong rời an toàn, cô sẽ liều mạng làm tất cả.
Cô rũ mắt, nghĩ thầm nếu sau này tới cứu cô, coi như là hai huề nhau.
“Nguyệt, trong mắt em là như thế hả? Bỏ xuống cho !” Lưu Nhậm tức giận quát lớn, kh ngờ Giang Nguyệt lại chống đối đến mức này. Chứng kiến đôi nam nữ tình thâm đòi sống c.h.ế.t nhau, trời trêu đùa Lưu Nhậm đúng kh?
“ kích nổ b.o.m nữa . Tại kh làm nữa vậy?” Giang Nguyệt vụng về lên nòng súng, cô biết được kĩ thuật này do lúc trường b.ắ.n học qua, bây giờ cũng lúc dùng đến.
Dáng vẻ kích động thể liều mạng bất cứ lúc nào của Giang Nguyệt làm dọa sợ, sắc mặt Lưu Nhậm thoáng biến đổi, đưa tay nắm giữ cổ tay cô: “Dừng lại, kêu em dừng lại nghe kh!!”
Giang Nguyệt cắn môi, vẻ mặt thách thức kề sát nòng s.ú.n.g lên đầu : “Chỗ này nhiều máu, tin kh? Lát nữa cả chiếc máy bay này sẽ bị m.á.u nhuốm đỏ.”
Lưu Nhậm cố nén giận ra hiệu cho thuộc hạ kh được kích nổ b.o.m nữa. Trên màn hình thoáng chốc yên bình, đường mòn rộng mở cho tất cả xe qua, bỏ lại căn nhà cũ bị khói lửa nuốt chửng.
“Vừa lòng em chưa?” Lưu Nhậm bạnh mặt, giọng nói lạnh lẽo: “Sẽ kh lần thứ hai đâu.”
Giang Nguyệt lại gần màn hình kỹ lại lần nữa, cô xác nhận tất cả của Hàn Phong đều rút lui an toàn mới yên tâm. Sau đó chút dũng khí cô tích góp được dần biết mất, cảm th khẩu s.ú.n.g trên tay nặng như chì, hai tay Giang Nguyệt mềm nhũn bu s.ú.n.g xuống, mặt mũi trắng bệch ngất .
...
Mọi cũng cần thời gian nghỉ ngơi nên Lưu Nhậm cho máy bay đáp xuống một khách sạn ven biển, nh chóng bế cô vào phòng ngủ để bác sĩ tư nhân đến khám.
Bác sĩ Tưởng xách hòm thuốc vào, ở trong phòng nửa tiếng đồng hồ, lúc trở ra vẻ mặt hơi trầm tư do dự.
“Bác sĩ Tưởng, cô kh?” th ra liền chạy lại hỏi han, sốt ruột đưa mắt trong phòng.
“Cô Nguyệt bị suy nhược cơ thể, lại kích động quá mức nên mới ngất như vậy. Tạm thời kh cả, bồi bổ ều dưỡng thân thể tốt một chút là được, chỉ là...” Ông chần chừ, thở dài chắp tay sau lưng: “Kh biết ều này Lưu tổng muốn nghe kh?”
Lưu Nhậm gật đầu: “Bác sĩ Tưởng, cứ nói.”
Tưởng Xuân quay lại Giang Nguyệt đang ngủ trên giường, ho khan một tiếng: “Cô Nguyệt thai .”
Sắc mặt Lưu Nhậm đột nhiên sa sầm, hấp tấp giữ tay Tưởng Xuân, vội hỏi: “Ông nói ? Giang Nguyệt thai?”
Tưởng Xuân bị dáng vẻ này của Lưu Nhậm dọa sợ, bình thường hay vui vẻ nói cười kh ngờ đến hôm nay lại mất bình tĩnh như thế, đành thành thật gật đầu xác nhận với : “Theo biết là vậy, đưa cô đến bệnh viện chẩn đoán mới biết chính xác là bao nhiêu tuần tuổi, chỉ mới dựa theo mạch đập nên kh rõ cụ thể lắm.”
Lời này làm hoàn toàn c.h.ế.t lặng, Giang Nguyệt mang thai, cái thai đó chắc c của Hàn Phong, bây giờ nên làm thế nào đây?
Vu Nhĩ đứng bên cạnh th Lưu Nhậm kh muốn tiếp chuyện nữa nên thay tiễn bác sĩ Tưởng về. Trên hành lang khách sạn chỉ còn lại một Lưu Nhậm, suy sụp chống đỡ vào tường, cả nặng nề mệt mỏi.
“Nguyệt...” Lưu Nhậm buồn bã ghé mắt vào phòng, dáng vẻ an tĩnh trên giường ngủ của cô càng khiến khổ tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.