Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 167: Hy Vọng Mới

Chương trước Chương sau

Lúc Giang Nguyệt tỉnh dậy đã th nằm trong một căn phòng lạ lẫm. Cô bật dậy quan sát xung qu, muốn xuống giường thử nhưng thân thể khánh kiệt kh còn sức đành dựa vào đầu giường nghỉ ngơi.

“Nước...” Giang Nguyệt l.i.ế.m đôi môi khô khốc, khó khăn tìm kiếm qu giường.

Phía cửa phòng đột nhiên mở ra, dì Trình nhẹ nhàng bước vào, trên tay bà là cháo và c gà còn nóng hổi, khói bốc lên mang theo hương thơm dịu nhẹ.

“Cô Giang, dậy ăn chút gì đó . qua rót nước cho cô.” Bà mỉm cười đặt mâm thức ăn lên bàn, sau đó qua cửa sổ kéo rèm lại cho ánh nắng chói chang kh chiếu vào phòng.

Giang Nguyệt liếc mắt qua mâm thức ăn, nhận l ly nước từ tay bà xong vội uống m ngụm lớn. Dì Trình th thế nhắc nhở: “Cô uống từ từ thôi, kẻo bị sặc.”

Giang Nguyệt bỏ ly nước lại trên tủ đầu giường, cô dùng tay áo lau miệng xong hỏi bâng quơ: “Lưu Nhậm đâu dì?”

Dì Trình loay hoay múc cháo cho cô, bà nhớ hình như đã ra ngoài : “ Nhậm vừa ra ngoài, chắc chút nữa về đó. Cô ăn cháo trước đã.”

Cô gật đầu, sau đó kh hỏi thêm gì nữa bưng chén cháo lên múc muỗng nhỏ, thổi sơ cho bớt nóng xong chậm rãi ăn.

Dì Trình kéo một cái ghế qua ngồi cạnh giường, Lưu Nhậm dặn bà chăm sóc Giang Nguyệt cho chu đáo, chuyện gì nên nói và kh nên nói bà đã biết rõ, sau này cũng kh làm bà khó xử.

bà cũng từng giúp việc ở Hứa gia một thời gian dài, sau khi Lưu Phương gả vào thì bà theo chăm lo đủ thứ, xem Lưu Nhậm như con cháu . Bây giờ chuyện lại mời bà qua săn sóc Giang Nguyệt bà sẵn lòng. th cô suốt ngày buồn bã lo lắng như vậy bà cũng kh đành lòng, Lưu Nhậm đối xử với cô kh tệ, lúc Giang Nguyệt ngất bà th còn sốt ruột hơn ai hết, cả ngày chạy tới chạy lui thử cô đã tỉnh chưa. Ban nãy đối tác gọi đến nên mới tr thủ ra ngoài một lát.

“Cô Nguyệt này, kỳ thật biết cô chút hiểu lầm với Nhậm, nhưng cô đừng vì thế mà ghét bỏ .” Dì Trình vốn kh biết quá sâu vào chuyện giữa hai , thản nhiên nói chuyện phiếm với cô: “Thằng bé đó đ hả, ai da, lúc bà chủ còn sống hay phụ giúp săn sóc cho nó. Lưu Nhậm là đứa bé hiền lành tốt bụng, cha mẹ nó hay cãi nhau nên thành ra cuộc sống kh đủ đầy tình thương. Đứa bé này trầm lặng ít nói, vốn tuổi thơ đã kh được như khác lại biết được cha nó là gián tiếp gây ra cái c.h.ế.t của mẹ nó nên lớn lên mới hận chủ, hai bao nhiêu năm chẳng thèm mặt nhau. Ông chủ bỏ biền biệt m năm liền, nghe khác nói lại cưới vợ khác, hình như đang sống ở Nam Thành đ, còn bây giờ ở đâu thì kh rõ lắm. Sau này về quê nên những chuyện khác kh biết nữa, gần đây Lưu Nhậm mới đón lên sang Italy chăm sóc cho cô.”

Giang Nguyệt từ đầu đến cuối chỉ im lặng nghe bà kể và ăn cháo, khi nghe dì Trình nói sơ qua về tuổi thơ Lưu Nhậm, chẳng hiểu trong lòng cô gì đó tiếc nuối. Nếu kh nói đến m cái khác, chỉ đúng một ểm tự tay gầy dựng cơ nghiệp ở Nam Thành, lại vẻ ngoài nhã nhặn ển trai thì thật sự là tài giỏi đào hoa. Nhưng những chuyện Lưu Nhậm gây ra là sự thật kh thể chối cãi, cũng kh thể l cớ lấp l.i.ế.m được, cô cảm thán lần nữa, thật sự đáng tiếc.

Đời là chuỗi ngày đêm luân phiên thay đổi, dài ngắn chẳng rõ, ai biết được đủ thời gian để quay đầu kịp kh.

Cô ăn hết cháo xong dù Trình vội cầm l, bà qua định múc c gà cho cô uống tẩm bổ nhưng Giang Nguyệt kh muốn ăn thêm nữa. Trong cô đột nhiên khó chịu, khi nãy ăn cháo cô đã cố gắng ăn hết, bây giờ lại cảm giác như muốn nôn hết tất cả vậy.

“Dì Trình, dì rót cho ly nước là được. Đừng múc c gà nữa, hơi mệt, ăn kh hết đâu.” Giang Nguyệt một tay che miệng, tay còn lại chậm rãi vuốt n.g.ự.c cho đè xuống cảm giác bức bối.

Dì Trình nghe vậy hơi lúng túng: “Nhưng mà Nhậm bảo tẩm bổ cho cô, uống hết chén c này mới khỏe được.”

“Em nghe lời dì , mau uống c cho khỏe.” Bỗng nhiên giọng nói dịu dàng của Lưu Nhậm ngoài cửa truyền vào, hai đồng loạt về phía . Dì Trình th thế bèn đưa c cho Lưu Nhậm, bảo cho cô uống còn ra ngoài dọn dẹp một chút chuyện.

Lưu Nhậm cầm chén c lại giường cô, ánh mắt bất giác xuống chiếc bụng bằng phẳng của Giang Nguyệt, sau đó dời lên khuôn mặt tiều tụy của cô. “Bác sĩ nói em bị suy nhược, bồi bổ tịnh dưỡng mới khỏe được.” chậm rãi khu đều nước c vàng nhạt, múc muỗng nhỏ lên đưa lại gần miệng cô: “Nào, đút cho em ăn.”

Giang Nguyệt nhíu mày né tránh, cảm giác khó chịu dâng lên càng lúc càng nhiều. Rốt cuộc cô kh chịu được nữa bèn đẩy muỗng c của Lưu Nhậm ra, chân trần bước xuống giường chạy vào phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo trên bồn rửa tay.

Cô run rẩy chống tay lên thành bồn, nôn lại nôn, tất cả cháo vừa ăn khi nãy đều bị cô nôn ra sạch.

“Nguyệt, em thế?” Lưu Nhậm lo lắng theo sau cô, Giang Nguyệt vật vã ốm nghén như thế kh đành lòng. Nếu cứ như thế cô sẽ khổ sổ, mà cũng chẳng m vui vẻ gì. Chần chừ một chút mới ra ngoài gọi ện đặt lịch ở phòng khám tư nhân, nói với y tá trực quầy tiếp tân lát nữa sẽ đưa Giang Nguyệt tới đó khám.

Cô ở trong phòng vệ sinh thật lâu mới trở ra. Lúc ra sắc mặt cô tái mét, x xao khó coi hơn cả khi nãy, Lưu Nhậm th vội đứng dậy đỡ cô lại giường. vươn tay rót nước cho cô, định vỗ lưng cho cô nguôi ngoai giống như lúc nhỏ mẹ hay làm với mỗi khi bị bệnh. Nhưng Lưu Nhậm chợt nhớ cô còn né tránh nên thu lại ý định đó, chỉ lặng lẽ đặt ly nước vào tay cô ngồi lại ghế.

“Chút nữa em sửa soạn thay đồ , đưa em đến bệnh viện tư nhân kiểm tra sức khỏe.”

“Bệnh trào ngược dạ dày thôi, kh cần nghiêm trọng như vậy.” Giang Nguyệt rũ mắt mặt nước tĩnh lặng trong ly thủy tinh, lạnh nhạt đáp lại .

“Vẫn nên thăm khám kỹ càng thì hơn, em nghe lời , đừng bướng bỉnh.”

Lưu Nhậm thở dài đứng dậy, cố ý nhắc nhở cô: “ đã thực hiện đúng theo giao ước em đặt ra, bây giờ em theo , sau này chúng ta sẽ sống ở đây. Bất luận chuyện gì cũng đều do quyết định, em kh quyền ý kiến hay chống đối.”

Giang Nguyệt nghe xong bật cười giòn giã, kể cả sắc mặt kh tốt chăng nữa nhưng tiếng cười của cô nhất định kiêu hãnh lảnh lót. Cô ngẩng mặt lên, bởi vì đang đứng nên chiều cao hai chênh lệch lớn, cô gắng sức ngẩng thật cao đầu, khóe môi đắc ý cong cong: “ cứ thích ý kiến chống đối thì ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Em kh cơ hội đó đâu.” Lưu Nhậm mỉm cười, nhẹ nhàng vén lại m lọn tóc rơi loạn xạ bên tai cô: “Nghe lời , chút nữa đưa em khám.”

...

của Hàn Phong hiện tại đã đóng quân sát bên đảo Sicilia đợi lệnh hành động. Lúc nhận được tin chủ đến thì mọi đều phấn khởi, toán lính đánh thuê từ Macao do Chu Quân Ngọc đưa qua hỗ trợ cũng phục tùng vị hai này của chủ nhân .

Hàn Phong sau khi rời khỏi chỗ nhà cũ liền gấp rút sang đảo ngay trong ngày. nhớ cô nhắc đến “cảng biển” nên cho bao vây dày đặc các cảng biển lớn nhỏ xung qu đảo. Trước đó Hàn Phong đã đánh tiếng với bố già nơi này, ta nể mặt d tiếng của Nikolai nên đồng ý tạm thời tránh mặt kh xen vào chuyện giữa và Lưu Nhậm. Hàn Phong còn chu đáo nói sẽ kh ảnh hưởng đến việc làm ăn của , chỉ cần ra lệnh cho hải quân nơi này đồng hợp tác với lính của bọn họ kiểm soát cảng biển trong vài hôm thì mối làm ăn ở Hồng K sắp tới sẽ nhượng lại toàn bộ cho ta.

Nghĩ đến lợi ích và mối quan hệ lâu dài nên bố già khét tiếng Corleone gật đầu đồng ý vụ này.

Ở căn cứ riêng trên đảo tư nhân do sở hữu, Hàn Phong cho tất cả tập họp dặn dò một vài chuyện. “Trước mắt kh được kinh động đến trên đảo, đặt biệt là tai mắt của Lưu Nhậm, nếu đánh hơi th chúng ta đang ở đây thì Giang Nguyệt sẽ bị đưa nơi khác. Tối nay cử một tiểu đội tuần tra, thám thính chính xác nơi ta ở, rõ chưa?”

Barry dẫn đầu hô lớn hai chữ “đã rõ” sau đó đồng loạt các binh sĩ khác cũng hô theo tiếng mẹ đẻ của .

Hàn Phong nghĩ đến cảnh tượng Giang Nguyệt đang ở chung với Lưu Nhậm thì kh thể kh tức giận. cực kỳ lo sợ Lưu Nhậm phát ên làm hại đến cô, hoặc thể với tính cách của Giang Nguyệt, liều mạng cứng đầu với Lưu Nhậm là chuyện thường.

Ngày đó Lưu Nhậm dễ dàng bu bỏ mặc dù đã gần như đạt được mục đích của vẫn cảm th vô cùng kì lạ. Trên đường đến đây Hàn Phong đã từng nghĩ nghĩ lại nhiều lần, rốt cuộc là tại ta kh tiếp tục đánh b.o.m nữa. Lưu Nhậm chẳng dễ dàng thay đổi kế hoạch của , gì đó bất ngờ xảy ra mới khiến ta dừng tay như thế.

Hàn Phong lại rút khăn tay lau chùi khẩu s.ú.n.g vẫn luôn mang theo bên . chợt nghĩ đến một khả năng.

Giang Nguyệt?

Sắc mặt Hàn Phong kh m vui vẻ đ lại, đột nhiên hối hận ngày xưa kh tiêu diệu cỏ tận gốc. Đáng lẽ bốn phím X kia đã nhắc nhở kỹ lưỡng, nhưng vì lúc đó Giang Nguyệt đang nghi ngờ , nếu còn hành động liều lĩnh thì kh chừng cô sẽ quay lưng với mãi mãi, chẳng còn gì thể xóa bỏ hiểu lầm giữa hai .

...

Giằng co qua lại cuối cùng dì Trình mang đồ vào cô vẫn miễn cưỡng thay. Xe dưới lầu đã chờ sẵn, kh một chiếc mà đến tận năm chiếc màu đen giống hệt nhau thay phiên theo sát xe của bọn họ. Cô th Lưu Nhậm màu mè, bèn quay qua châm chọc :

“Kh ngờ cũng nhát gan như vậy, đã chạy trốn đến đây mà vẫn sợ Hàn Phong tóm được ?”

“Đề phòng vẫn hơn, muốn tốt cho em thôi.” Lưu Nhậm ngồi kế bên hờ hững trả lời, ánh mắt ra cửa sổ, phong cảnh đẹp nhưng chẳng tâm trạng thưởng thức.

Nét đẹp của Sicilia chính là tàn tích thời Trung Cổ để lại cho đến ngày nay, cổ kính, thơ mộng, lãng mạn. Đó là tất cả những vốn từ được miêu tả nhiều nhất về nơi này, đến Sicilia, ta dường như cảm th đang ở trong bức tr sơn dầu đẹp đẽ, sống động và mơ ảo.

Xe chạy thẳng một đường vào thị trấn cổ, vòng qua hai ngã rẽ liền đến bệnh viện. Đừng tưởng đảo này hẻo lánh xa xôi, thực ra nơi này chính là ểm du lịch hàng đầu Italy, đ đảo du khách đổ xô đến tham quan du lịch nên cực kỳ phát triển hiện đại. Kể cả bệnh viện cũng được xây theo phong cách riêng, cực kỳ sang trọng.

Lưu Nhậm đã đặt lịch trước nên thể vào khám ngay, y tá tận tình hướng dẫn cho cô, bọn họ dùng tiếng giao tiếp với nhau, Lưu Nhậm làm cho cô một chứng minh thư giả, nên mới kh bị khác nghi ngờ.

Giang Nguyệt kh tình nguyện bước vào phòng khám tổng quát, đứng bên ngoài chờ cô, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô đến khi khuất sau cánh cửa mới thôi.

Một lát sau y tá th báo đã kết quả khám bệnh, ra ngoài gọi nhà bệnh nhân vào cùng nghe bác sĩ dặn dò.

Lúc vào th Giang Nguyệt vẫn lạnh nhạt như vậy ngồi trên ghế bệnh, cả ủ rũ mệt mỏi.

Lưu Nhậm thoáng qua cô ngồi xuống bên cạnh. Bác sĩ bắt đầu th báo kết quả, bà ho nhẹ đẩy kính mắt, vui vẻ nói với hai : “Chúc mừng Lưu tổng, quý phu nhân đã thai được hơn sáu tuần tuổi .”

Giang Nguyệt đang thất thần chợt tỉnh táo lại, cô tưởng nghe nhầm bèn vội hỏi: “Thật xin lỗi, bác sĩ vừa nói ?”

Bà biết được tâm lý trẻ mới biết chuẩn bị lên chức cha mẹ đều như vậy nên vui vẻ nhắc lại: “Phu nhân, cô thai được hơn sáu tuần tuổi, chúc mừng gia đình nhé!”

Lời nói này trực tiếp đánh mạnh vào tâm trí của hai .

Tim Lưu Nhậm thắt lại, mặc dù đã biết trước nhưng kh cách nào chấp nhận nổi. Giờ đây là nỗi đau kh tên dày vò , đau đớn đến thống khổ nhắm nghiền mắt.

Giang Nguyệt chẳng buồn để ý tâm trạng của như thế nào, cô như c.h.ế.t lặng tại chỗ, cả cứng đờ lạnh lẽo, hoàn toàn kh muốn tin đây là sự thật.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...