Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 169: Cái Thai
Đến bữa ăn tối dì Trình đúng giờ mang cơm lên phòng Giang Nguyệt, lần này bà còn đem theo m loại thuốc bổ thai bác sĩ kê, dựa theo toa thuốc mà phân loại cho cô uống.
Lưu Nhậm dặn bà nấu cơm đừng cho nhiều dầu mỡ quá, cô ăn sẽ ốm nghén. Còn kêu bà dọn dẹp phòng ngủ cẩn thận một chút, đem m vật dụng sắc nhọn hay bình hoa thủy tinh , tránh làm ảnh hưởng đến sức khỏe của cô.
“Cô Nguyệt, cơm để trên bàn, cô ăn kẻo nguội.” Dì Trình dọn cơm ra bàn, sau đó qua gọi Giang Nguyệt.
Cô đang đọc sách, nghe vậy liền bu quyển sách nhỏ trên tay xuống, gật đầu rời giường dép mang trong nhà vào.
“Hôm nay nấu th đạm, Nhậm dặn dầu mỡ quá cô ăn kh ngon nên xào rau củ với thịt bò cho cô ăn, c gà hầm nữa. Thuốc bổ để kế bên, cô ăn xong nhớ uống nhé.”
Giang Nguyệt rũ mắt kh đáp, cô lặng lẽ sờ bụng , nghĩ đến con nên bắt buộc cô ăn uống cho sức, để cho con khỏe mạnh. Cô cầm đũa lên ăn chậm rãi, cố gắng kiềm nén cảm giác muốn nôn ra, nhưng Giang Nguyệt bị ốm nghén càng ngày càng nặng, hễ ăn món gì vào đều nôn ra sạch.
Dì Trình th cô nôn khan liền vội qua vỗ lưng cô, sau đó bà cầm nước ấm cho cô uống luôn miệng hỏi han cô đã đỡ hơn chưa.
“Cô Nguyệt, uống nước , từ từ thôi.”
Giang Nguyệt nôn đến mặt mũi đỏ ửng, cô xả nước rửa sạch, xong cầm l ly nước uống m ngụm lớn, cảm giác khó chịu mới tạm đỡ hơn chút.
“Em vậy? Lại nôn nữa à?”
Th âm dịu dàng kia khiến Giang Nguyệt khẽ giật .
Dì Trình quay lại th Lưu Nhậm đến liền gọi “ Nhậm” bà vội vàng nói cho biết tình trạng của Giang Nguyệt: “Cứ thế này cô Nguyệt sẽ ốm mất, cả ngày nay ăn được gì đâu.”
“ biết , dì ra ngoài làm việc . Để ở đây với cô là được.”
Nghe vậy dì Trình chào ra ngoài trước, trong phòng giờ chỉ còn Lưu Nhậm và Giang Nguyệt. Cô kh cảm giác muốn ăn nữa, uể oải dựa vào ghế, vẻ mặt buồn bã thất thần.
Cô nhớ Hàn Phong.
Cô muốn nói cho biết tin vui này, muốn ở đây lo lắng chăm sóc cho .
Lưu Nhậm đứng đó chăm chú cô, nước da Giang Nguyệt vốn trắng trẻo hồng hào, nay lại th nhợt nhạt x xao rõ rệt. Mới m ngày mà cô đã gầy tr th, Lưu Nhậm biết trước kia cô hay cười, bây giờ suốt ngày ủ rũ buồn rầu, giống như hai khác nhau vậy.
Cơm trên bàn vẫn còn nguyên, đồ ăn chỉ động m đũa nhỏ, sơ qua cũng biết cô chưa ăn được gì cả.
“Nguyệt.” Lưu Nhậm mím môi, chậm rãi bước lại gần cô.
Giang Nguyệt tránh né quay .
“Cả ngày nay em chưa ăn gì cả, nếu cứ như vậy thì cơ thể làm chịu nổi?” nhíu mày, giọng trầm xuống: “Nếu đứa bé này làm em khổ sở như vậy, chia bằng ngày mai dẫn em làm phẫu thuật.”
“Ai cho cái quyền đó?” Giang Nguyệt sợ hãi quay phắt lại, đôi mắt hiện rõ mệt mỏi và phẫn nộ: “Kh cần lo lắng cho , con , tự biết làm như thế nào.”
“Em kh muốn nuôi con em, nhưng hiện tại em thành ra như vậy, nghĩ đến sau này như thế nào kh?” Lưu Nhậm cười khẽ: “Đứa bé này kh con , em nghĩ rộng lượng đến nỗi nuôi con khác à? Em kh nghĩ đến vì em mà mới làm như thế ?”
Giang Nguyệt cảm th thật nực cười, cô gõ gõ lên bàn gỗ: “Là do bắt ép đến đây, nếu còn ở Tây Thành, kh rơi vào hoàn cảnh như thế này. Hàn Phong ở đây, chắc c lo lắng chăm sóc cho và con, kh cần nhọc lòng đâu.”
“ muốn ở cạnh em cả đời nên mới phá bỏ tất cả để làm như thế mà.” Lưu Nhậm lại chỗ cô ngồi, khom lưng để th cô gần hơn một chút, ánh mắt kh cam tâm: “Giang Nguyệt, em biết kh? đã từng nhiều lần đứng từ xa em, muốn dang tay ôm em vào lòng giữ bên mãi mãi. muốn, cực kỳ muốn, bây giờ em ở đây , kh thể nào rời xa được. Em kh hiểu hay là do em cố tình kh muốn hiểu vậy?”
“Rốt cuộc ...” Giang Nguyệt cắn môi, cô chỉ mới quen biết Lưu Nhậm gần đây, làm để thể thương nhớ một lạ sâu đậm như thế?
“Sau này còn nhiều thời gian, em sẽ từ từ biết thôi.” Lưu Nhậm cởi áo khoác, sau đó xắn tay áo lên gắp đồ ăn cho Giang Nguyệt, vẻ mặt trở lại trạng thái tươi cười như trước, giống như khi nãy tức giận với cô kh , nhẹ nhàng bảo cô cố gắng ăn nhiều một chút.
“Em kh biết đói hửm? Nào, đồ dì Trình nấu ngon, em ăn chút .”
Giang Nguyệt bực bội nhưng kh nói gì thêm, cô cầm đũa lên tiếp tục ăn. Khó khăn lắm cô mới ăn hết chén cơm, uống thêm chút c nữa liền lắc đầu, Lưu Nhậm khuyên thế nào cô cũng kh chịu ăn thêm.
“Vậy em uống thuốc bổ .” Lưu Nhậm rút khăn gi đưa cho cô, từ trong túi áo l ra một chiếc hộp nhỏ màu x lam, hơi lúng túng đẩy về phía cô: “ sợ thuốc đắng em kh uống được, ở đây kẹo, ăn vào sẽ đỡ hơn.”
Giang Nguyệt ngỡ ngàng , sau đó thuận miệng châm chọc: “Đứa nhỏ này kh của , ai biết được cho ăn cái gì.” Cô cười khẩy: “Khi nãy còn dọa sẽ đưa bỏ nó.”
Dưới ánh mắt hoài nghi của cô Lưu Nhậm đành cười trừ, tự tay mở chiếc hộp kia ra, l một viên kẹo ăn trước mặt cô. “Kh độc đâu.” Đột nhiên cảm th kẹo chút đắng, chẳng tài nào nếm ra được vị ngọt mà chủ cửa hàng đã giới thiệu cho .
Chén thuốc kia Giang Nguyệt uống một mạch là hết sạch, cô kh cảm th đắng m nên kẹo vẫn kh đụng vào. Lưu Nhậm vẫn kiên trì nhét kẹo vào tay cô, nói khi nào th đắng thì l ra ngậm, còn kh thì buồn chán ăn một viên cũng chẳng .
...
“Bão số 4 vẫn đang đổ bộ vào Đ Nam Á, nhiều nơi mưa d gây ngập lụt và ùn tắc giao th. Mọi ra ngoài nên mang theo ô...”
Giang phu nhân đang xem dự báo thời tiết để chọn ngày ra nước ngoài chữa trị cho Giang Nghiệp, bà đã hẹn ngày gặp bác sĩ trị liệu từ Mỹ, Giang Nghiệp sẽ sớm ra nước ngoài làm một số phẫu thuật và tập trị liệu để thể hồi phục hoàn toàn.
Nhẩm tính thời gian một chút bà đột nhiên nhớ đến Giang Nguyệt, hai hôm trước Hàn Phong đến nói với bà cô c tác đột xuất. Nhưng chẳng th cô nói câu nào với bà, Giang phu nhân lắc đầu, thầm nói con bé này vẫn tinh nghịch thích làm theo ý như trước.
Ngoài cổng chính vang lên chu cửa, dì Ngô hô một tiếng ra ngay vội vàng lau tay vào tạp dề mở cổng. th đến là Diệp Vãn, bà vui vẻ hỏi thăm cô hai cùng vào nhà. Th Giang phu nhân lại cô liền chạy qua đưa m túi đồ lớn trên tay, hớn hở gọi “dì Giang”.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ôi từ từ, cái con bé này, bầu bì mà lại chạy nh như thế.”
Giang phu nhân nh tới đỡ cô, Diệp Vãn đã mang thai gần năm tháng, bụng đã lớn nên lại khá vất vả. Nhưng cô cực thích chơi khắp nơi, Dương Kỳ cản cũng kh cản được.
“Nguyệt Nguyệt c tác nên con qua bầu bạn với dì đây.”
Cô đỡ bụng, chậm rãi ngồi xuống ghế nói chuyện phiếm. Hàn Phong kh cho Dương Kỳ nói với Diệp Vãn biết Giang Nguyệt bị bắt c vì sợ cô ảnh hưởng đến sức khỏe. Căn dặn để cô qua Giang gia bầu bạn với Giang phu nhân để bà kh buồn chán.
“Bác sĩ Dương đâu? kh với con ?” Giang phu nhân đem bánh ngọt lên cho Diệp Vãn, mỉm cười cô hỏi.
“Dương Kỳ làm dì, bệnh viện để nghỉ ở nhà một tháng sau cưới nhưng bảo làm kiếm tiền nuôi hai mẹ con, nên mới nghỉ được hai tuần rưỡi đã nhớ nghề .”
Diệp Vãn nhớ đến chuyện đó liền cười tủm tỉm, theo thói quen vuốt ve chiếc bụng lớn của : “Dương Kỳ suốt ngày nói Hàn tổng tham c tiếc việc, bản thân cũng vậy đó thôi.”
Giang phu nhân nghe th cười khẽ:
“Dì th bác sĩ Dương là tốt đó, Vãn Vãn, con kết hôn sớm hơn Nguyệt Nguyệt, con cũng đã luôn . Gia đình ba hạnh phúc, chi Nguyệt Nguyệt nhà dì cũng được như vậy, dì mừng còn kh kịp nữa là.” Bà vỗ vỗ mu bàn tay Diệp Vãn tâm sự: “Hàn Phong đối với con bé như thế nào bà biết rõ, chỉ mong sau này nó yêu thương chăm sóc cho Nguyệt Nguyệt. Giang thị và Phong Hà trở thành đối tác thân thiết, hai bên cùng nhau phát triển là dì yên tâm .”
Nghe vậy cô liền phụ họa thêm:
“Hàn tổng cực kỳ yêu thương Nguyệt Nguyệt luôn đó dì.” Diệp Vãn là bạn thân của Giang Nguyệt, gì hai cũng nói cho nhau nghe nên cô biết rõ lúc trước hiểu lầm Hàn Phong vài chuyện. Sau này mọi chuyện đã rõ nên cô ngưỡng mộ tình cảm của hai , vượt qua bao nhiêu khó khăn mới được ngày hôm nay nên cô nói thêm cho Giang phu nhân kh lo lắng.
“Lúc Giang thị gặp khó khăn, Hàn tổng âm thầm giúp đỡ Nguyệt Nguyệt nhiều đó dì. Chi nhánh mới ở là l d nghĩa nhà đầu tư trung gian rót vốn đầu tư vào. Chưa hết đâu, Vương Đ âm thầm cho phá hoại Giang thị cũng bị Hàn Phong làm chèn ép kh ít, tháng trước lô hàng của ta gặp vấn đề, hành vi rửa tiền và bán hàng giả của ta bị bại lộ chính là cho ều tra khởi tố. Đáng lẽ Vương Đ bị truy nã do dấu hiệu trốn tội chạy thoát ra nước ngoài, nhưng do gặp sự cố ở biệt thự riêng nên c.h.ế.t cháy cảnh sát mới tạm dừng việc ều tra lại.”
Diệp Vãn một hơi nói nhiều, mặc dù m tháng này cô ở nhà dưỡng thai nhưng tình hình kinh tế tài chính ở Tây Thành cô cũng biết đôi chút. Lần này liên quan đến Giang thị nên cô để tâm tìm hiểu nên mới biết được Hàn Phong đã sớm cho ều tra tất cả.
Giang phu nhân thở dài, vẻ mặt hơi buồn bã:
“M chuyện này dì cũng nghe qua. A Nghiệp vẫn còn nằm trên giường bệnh, nếu kh Vương Đ c.h.ế.t cháy thì dì đã cho khởi kiện .”
Diệp Vãn vội khuyên bà:
“Dì đừng buồn mà, bác Giang sẽ sớm khỏe thôi. Chờ vài tháng nữa Nguyệt Nguyệt về, gia đình sẽ lại sum vầy thôi ạ.”
Giang phu nhân lại nắm l tay cô, nhẹ nhàng nói:
“Ừm, dì cảm ơn con.”
...
Hứa Vân đứng bật dậy, đầu óc choáng váng hỏi lại:
“Cái gì? Ba , ba làm cơ?”
“Hứa tổng, chủ tịch Hứa gặp tai nạn máy bay trong lúc trở về Los Angeles. May mắn đội cứu hộ tìm th kịp bị nạn, hiện tại ngài đang cấp cứu ở bệnh viện trung ương.”
báo tin là quản gia Lý, theo Hứa Tuấn đến Los Angeles. Lúc đến sân bay đón kh th ai cả liền cho hỏi thăm mới biết chuyến bay Hứa Tuấn gặp nạn, nguyên nhân do động cơ máy bay gặp trục trặc cộng với mưa lớn nên mới xảy ra chuyện kh may này.
Ông biết tin lập tức tức trở về về Nam Thành gặp Hứa Vân báo tin. Cô nghe xong như thất thần, sắc mặt trắng bệch siết chặt tay.
“Hứa tổng.” Quản gia Lý thở dài, gọi cô một tiếng.
“À ừ.” Hứa Vân xoa xoa thái dương, cố gắng ều chỉnh tâm trạng: “Chiều nay sẽ lái xe đến bệnh viện, chú về nghỉ ngơi trước .”
Nói cô buồn bã cầm l ện thoại nội bộ gọi cho thư ký riêng đẩy tất cả lịch trình hai ngày tiếp theo xuống. Kể cả c tác chuẩn bị hồ sơ khởi kiện cũng bị tạm hoãn lại.
Hứa Vân mệt mỏi lại cửa sổ sát đất ngắm dòng xe tấp nập bên dưới tòa nhà, đột nhiên cô mềm lòng muốn khóc. Cứ thế nước mắt rơi xuống, cô kh kiềm chế được, bàn tay áp sát vào mặt kính run lên, chẳng thể rõ cảnh vật bên ngoài.
Trong lồng n.g.ự.c Hứa Vân d lên cảm xúc khó chịu, cô đau lòng ngồi gục xuống, liên tục nói khẽ lỗi.
Bản thân cô đối đầu với Hứa Tuấn bao nhiêu năm nay, kể từ lúc Lưu Nhậm đến Nam Thành khi Hứa thị xảy ra chuyện. Cô chẳng bao giờ gần gũi tâm sự với Hứa Tuấn như lúc trước, tình cảm cha con đã sớm nguội lạnh. Ông qua Los Angeles sống cô cũng kh thèm quan tâm l một câu, còn lúc về thì cô chỉ nói chuyện c việc, qua loa vài câu thôi.
Thời khắc nghe tin gặp tai nạn cô mới biết vẫn còn quan tâm đến . Nhưng cái hai quá cao, chẳng nào chịu nhún nhường, ngày Hứa Tuấn quyết lùi bước nhường Nam Thành Hứa Vân phản đối dữ dội, thậm chí cô còn định rời Hứa thị phát triển con đường riêng của . Nhưng Hứa phu nhân sống c.h.ế.t kh cho, bà l sức khỏe ra uy h.i.ế.p cô mới miễn cưỡng ở lại cứu sống Hứa thị, vượt bao gian khổ mới được như bây giờ.
Hứa Vân rút khăn tay lặng lẽ lau nước mắt , cô chợt nghĩ đến nếu bản thân gục ngã thì ai sẽ dẫn dắt Hứa thị.
Mọi thứ dần vào quỹ đạo, thế mà ngay lúc này Hứa Tuấn gặp chuyện.
Điều này làm cô thật sự lo sợ, Hứa Vân chợt nghĩ đến nếu gục xuống thì ai sẽ dẫn dắt Hứa thị? Vì thế cô gắng gượng đứng dậy, lặng lẽ rút khăn tay ra lau nước mắt. Cô vẫn còn nhiều việc dang dở, hồ sơ khởi kiện vẫn đang gấp rút bổ sung, hôm trước Hàn Phong gọi đến nói đã tìm th lô hàng kia. Ngày Lưu Nhậm vào tù kh còn xa, mọi thứ cô đã đủ nên càng dốc sức nỗ lực để kh phụ lòng Hàn Phong đã vươn tay giúp đỡ.
“Cố lên! Hứa Vân mày làm được.” Cô lảo đảo lại bàn làm việc, cầm ện thoại gọi cho của .
Tai nạn này trùng hợp như vậy, món quà này Hứa Vân cô kh nhận nổi đâu.
“Lưu Nhậm, chờ ngày tóm được , tự tay tống vào tù. Đến lúc đó mới yên tâm kê gối cao đầu mà ngủ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.