Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 170: Lời Thú Tội Của Phạm Hoài

Chương trước Chương sau

Phạm Hoài bị khống chế do Barry gài b.o.m lên ta nên buộc nghe lệnh của Hàn Phong. mò đường đến căn xứ phía tây của Lưu Nhậm, sau đó l m.á.u gà đã chuẩn bị sẵn đổ lên khắp , giả vờ bị đạn b.ắ.n gục xuống gần nơi lính đánh thuê c gác.

hai tên lính tuần th lạ bèn chạy đến xem xét, vì đề phòng nên s.ú.n.g luôn chĩa vào đầu Phạm Hoài. Trời khá tối lại âm u như sắp mưa, sau một hồi xem xét cả hai cảm th này kh khả năng đe dọa nên định thả để về sớm thay ca. Nhưng khi cả hai vừa xoay , đột nhiên Phạm Hoài giơ tay bắt l chân của một tên lính, thều thào kêu lên: “Cứu ...”

Đoàng!

Lời còn chưa dứt, đột ngột tiếng s.ú.n.g nổ vang lên, một tên lính kh phòng bị liền ngã rạp xuống đất, m.á.u chảy ra lênh láng tr đáng sợ.

Lập tức tên lính còn lại lên nòng súng, quay phắt chửi tục, nã liên tiếp m phát đạn vào các bụi cây um tùm. Ngay phát đạn đầu tiên đã khoảng mười lính đánh thuê khác lộ mặt sau các thân cây lớn, bọn chúng hung hãn giẫm lên phe khác ra oai.

Phạm Hoài trợn mắt, lợi dụng tình hình rối ren định ngồi dậy bỏ chạy nhưng đột nhiên lôi lại từ đằng sau. Tên đó cùng các đồng đội x ra, chưa đầy hai phút tên lính kia bị hạ gục. Bọn chúng biết nơi này vẫn nằm trong tầm kiểm soát của Lưu Nhậm nên rút thật nh, kh quên cho áp giải Phạm Hoài theo .

Trên ta máy nghe lén và định vị do Barry gắn vào nên biết rõ tình hình hiện tại. Phạm Hoài kh làm nên trò trống gì, ngược lại kế hoạch còn bị thay đổi đột ngột. Biết tin đến phòng Hàn Phong báo lại, tưởng chừng Hàn Phong sẽ tức giận ai ngờ lại hứng thú ra lệnh.

“Tối nay tất cả lên đảo, liên hệ hải quân phong tỏa cảng biển.”

Barry hơi khó hiểu:

“Gấp vậy ? Còn chưa biết phe thứ ba là ai...”

kh cần lo, biết chắc c ta là kẻ nào.” Hàn Phong phấn khởi giơ s.ú.n.g lên, nheo mắt ngắm thẳng vào chiếc lọ thủy tinh phía trước, tiếng s.ú.n.g đột ngột vang lên, viên đạn xoáy vào chiếc lọ làm vô số mảnh vỡ thủy tinh văng ra tứ phía, “Nên trả lại mọi thứ như ban đầu .”

Ánh mắt trở nên sắc lạnh, trong bộc phát ngọn lửa đến từ tử thần. Hàn Phong trầm giọng: “Gọi Conal vào đây.” lại cửa sổ đứng đợi.

Lát sau Conal từ ngoài vào, nh nhẹn kêu một tiếng “ Phong” hỏi gì cần dặn dò .

“Ngày mai theo đến biệt thự phía Tây cứu Giang Nguyệt, cô chưa gặp qua Barry, chỉ tin tưởng. Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng đưa Nguyệt Nguyệt ra ngoài, kh cần bận tâm đến .”

Conal kinh ngạc, bước nh đến chỗ Hàn Phong: “ thể, bá tước phu nhân giao phó cô Eva...”

“Ở chỗ của nghe lệnh của .” Giọng ệu Hàn Phong cứng rắn kh cho khác từ chối: “Conal, theo Nguyệt Nguyệt thì lúc cô đến du học chắc hẳn biết tính tình cô . Lưu Nhậm đến bước đường cùng sẽ kh từ thủ đoạn nào, để đưa cô . Ân oán này chỉ thể tự tay kết thúc.”

...

Giang Nguyệt th đã đến giờ ngủ nên vào phòng vệ sinh rửa mặt, cô sợ ban đêm khó ngủ nên kêu dì Trình pha cho một ly trà thảo mộc. Lâu kh uống nên chút nhớ, bình thường mỗi tối bận rộn làm việc Hàn Phong đều pha trà bưng vào cho cô. Dần tạo thành thói quen của Giang Nguyệt, nay kh bên cạnh, chỉ đành nhờ dì Trình.

Cô rửa mặt xong ra, đang loay hoay trải ga giường thì nghe tiếng động. Giang Nguyệt kh ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nói: “Trà dì cứ để trên bàn là được.”

“Để làm cho. Em qua uống trà xong ngủ sớm .”

Lưu Nhậm ho khẽ, để trà xuống qua giúp cô.

vào đây làm gì?” Cô nhíu mày bước qua bàn trà, ý đuổi khéo Lưu Nhậm: “ chuẩn bị ngủ, định vào ác mộng ám ?”

“Ngày mai việc cả ngày, tối nay ở đây với em.”

Lưu Nhậm cởi áo khoác, nới lỏng cà vạt ngồi xuống ghế sô pha. Bộ dạng hơi lười biếng mệt mỏi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.

Cô đang cầm tách trà lên nhưng giữa chừng lại bỏ xuống, vẻ mặt kh vui.

“Yên tâm, sẽ kh động vào em.” Lưu Nhậm đột nhiên lên tiếng, biết cô đang suy nghĩ cái gì nên cười khẽ: “ kh kh nhân tính.”

Cô kh đáp lại, lặng lẽ ngồi bên bàn nhỏ vào mặt nước tĩnh lặng trong tách trà. Giang Nguyệt rũ mắt, tựa hồ như thể th nỗi cô đơn của trong .

Cô th sự khác biệt giữa bây giờ và trước đây khi uống trà. Nước trà kh còn trong veo th mát như trước đây nữa. Trong mắt cô bây giờ thứ gì cũng vẩn đục nhuốm bẩn, hoàn toàn mất dáng vẻ đơn thuần sạch sẽ ngày trước.

Giang Nguyệt lặng lẽ ở sô pha, lòng nặng trĩu ngổn ngang trăm bề.

“Lưu Nhậm, dừng lại .”

Bờ môi cô hé mở, hai tay bối rối đan chặt vào nhau. Hôm nay trăng tròn, trong phòng chỉ bật đèn ngủ nhưng ngoài cửa sổ ánh trăng sáng hắt vào, khiến mọi thứ lung linh và huyền ảo.

Giang Nguyệt kh hiểu lại bắt chuyện với như vậy. Cô bất giác qua Lưu Nhậm, từ góc độ này th rõ sườn mặt dịu dàng của chìm dưới ánh trăng. Vẻ ngoài vốn thân thiện hiền lành, lại tr cực kì nhã nhặn ển trai nên khiến khác thiện cảm. Ấn tượng ban đầu của Giang Nguyệt đối với cũng giống như vậy, chỉ ều trải qua bao nhiêu chuyện, khiến cái của cô về đã từ từ thay đổi.

Lưu Nhậm chậm rãi mở mắt, giờ phút này ánh trăng đọng lại trong đáy mắt , khiến con ngươi trở nên sáng ngời như hổ phách. Giang Nguyệt bắt gặp liền ngẩn .

Thì ra như Lưu Nhậm cũng một đôi mắt đẹp và trong trẻo đến vậy.

Cô nghĩ thầm chợt nhớ thường ngày Lưu Nhậm an tĩnh. Đôi mắt giống như chất đầy nỗi buồn, hay rũ xuống và ít khi sáng ngời. Nhưng cô biết hay cười, thích cười là đằng khác, trên môi Lưu Nhậm lúc nào cũng là những nụ cười mang nhiều ý tứ sâu xa.

“Em biết đang nói một chuyện huyễn hoặc kh?” Lưu Nhậm nghiêng đầu cô, nụ cười dịu dàng vẫn treo trên môi : “Bây giờ kh tốt ? Ngày em ở bên cạnh , từng ao ước nhiều lần. Đêm nay nó đã trở thành sự thật .”

Giang Nguyệt ngửa đầu trần nhà, cô bị chiếc đèn chùm nhiều hoa văn thu hút, giọng nói cô nhỏ xíu, từ tốn vang lên trong căn phòng lớn: “ từng nói, dì Lưu ở trên trời linh thiêng sẽ che chở cho .” Cô nhớ lại tập tài liệu đã từng đọc về Lưu Nhậm, cẩn thận lựa lời nói ra: “Cả đời bà vất vả, bao nhiêu hạnh phúc đều mong nhận l. Lưu Nhậm, từng nghĩ khi đối mặt với bà sẽ nói những gì kh?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bàn tay Lưu Nhậm khẽ run, chậm chạp vuốt mặt cho bản thân tỉnh táo, kh ngờ đến cô lại hỏi như vậy.

“Hàng năm đều về Tây Thành thăm bà , lẽ bà...”

“Mỗi chuyện mà làm bà đều biết rõ.” Giang Nguyệt ngắt lời , bình tĩnh nói tiếp: “Bà kh muốn trở thành như hôm nay, trong lòng biết rõ hơn ai hết. Vậy mà càng lúc càng sa lầy, Lưu Nhậm, mẹ từng sống trong cuộc hôn nhân kh còn hạnh phúc vậy mà giờ cũng ép buộc như thế. Cả đời này bị giam cầm trong cái gọi là tình yêu sai trái của , sẽ sớm c.h.ế.t mất.” Cô chớp mắt, giọng khàn : “ nói kh làm hại , nhưng đang dần dần phá hủy .”

Tim Lưu Nhậm thắt lại, từng đợt nhói lên đau đớn. Cảm giác như từng tế bào đang giày vò trong vô thức. Những kí ức và vết thương kia bị cô khơi lên, tựa như tất cả đều vỡ ra lại trở thành hình dạng ban đầu, cứ thế bị cô nghiền nát lặp lặp lại.

từng hỏi em chúng ta gặp nhau khi nào. Em nhớ kh? Em nói kh nhớ, nhưng nhớ rõ.”

Lưu Nhậm th cổ họng khô khốc, muốn tìm nước uống nên lại chỗ Giang Nguyệt rót một ly nước ấm. vờ như kh nghe th, bắt đầu kể câu chuyện của cho cô nghe: “ nhớ hôm đó trời mưa lớn, một thiếu niên bị đánh đập tàn nhẫn nằm dưới đường nhỏ sau trường học, cả lem luốc dơ bẩn. nhớ một cô gái mặc đồng phục sạch sẽ, đội mưa lớn x ra dìu vào mái hiên nhỏ, cho đồ ăn và một cái băng keo cá nhân. Trên cô gái đó bao nhiêu thứ thể cứu đều l ra đưa cho , bên trái ba lô của cô chai nước lọc, cô cũng đổ ra rửa sạch cát bụi dính trên . Mưa dần tạnh, lúc đã đỡ hơn đôi chút thì cô gái đó liền rời .”

ghé sát lại gần cô.

“Cô gái đó xinh đẹp, đơn thuần, lương thiện.”

Giang Nguyệt thảng thốt , miền ký ức xa xôi đột ngột trôi dạt về tâm trí cô.

Lưu Nhậm hít một hơi thật sâu, lặng lẽ l ví tiền của ra, tìm đến nơi quen thuộc đưa vật luôn mang theo bên cho cô:

“Cái băng keo cá nhân kia thật ra chẳng cầm được bao nhiêu m.á.u cả, nhất quyết kh chịu dán vào vết thương, luôn giữ lại bên suốt mười năm nay. Bây giờ nó đã sờn cũ, sợ là cũng hết tác dụng từ lâu .”

Cô đưa mắt chiếc băng cá nhân cũ, bàn tay khẽ run cầm l.

“Mười năm nay, em luôn hiện hữu trong tâm trí , trong trái tim , trong con . Nguyệt, em là thần nữ chữa lành tâm bệnh của .”

Lưu Nhậm trầm giọng, ánh sáng trong mắt càng trở nên mãnh liệt. Kh hiểu đêm nay muốn nói ra tất cả, đêm nay dài, ánh trăng sáng, thích hợp để thổ lộ những ều sâu kín trong lòng mà cất giữ b lâu nay kh dám nói ra. Dù rằng hiện tại Giang Nguyệt đang sát gần bên , nhưng cảm giác như sắp mất thứ gì đó quan trọng.

say .” Giang Nguyệt bật dậy đối diện với Lưu Nhậm, cô bấu vào góc váy đến nhàu nát, bờ môi nhạt màu thốt lên.

“Kh! kh say, tỉnh táo, Nguyệt, em .” Lưu Nhậm vươn tay ôm l Giang Nguyệt, sợ cô bỏ nên ôm cô thật chặt, gục xuống vai cô thì thầm: “ cố gắng đến ngày hôm nay chỉ vì muốn xứng đáng với em hơn một chút.”

Hai tay Giang Nguyệt bu thõng, cô kh giãy giụa cũng kh đáp trả. Lưu Nhậm phút chốc trở nên thảm hại, thống khổ than thở: “ hèn mọn nhưng yêu em.”

...

Ở ngoại ô phía Tây, trong căn phòng tràn ngập khói thuốc từ xì gà lớn vương vãi khắp gạt tàn, Vương Đ nhếch nhác ngồi trên ghế bành. Ông ta cười nham hiểm, gõ gõ bàn tay đầy thịt lên bàn gỗ.

“Ba giờ sáng ngày mai sẽ hành động, tụi bây tập trung đủ lính đánh thuê hết chưa?”

Trương Đình đứng bên cạnh, bộ dạng cũng chẳng khá hơn là bao báo cáo lại sáng nay đã về đủ. Ông ta trốn sang biên giới, chật vật thoát khỏi truy đuổi của cảnh sát được của Vương Đ yểm trợ đưa về đảo Sicilia mới tạm giữ lại cái mạng già này.

“Tốt!” Vương Đ cười lớn, sảng khoái đập vào mặt bàn: “Đêm nay sẽ là đêm cuối mày th được ánh trăng này.”

Lính đánh thuê theo chỉ thị của ta tập trung lực lượng thẳng tiến vào địa bàn Lưu Nhậm. Bọn chúng là những kẻ khát máu, hoang dã man rợ được tuyển chọn đặc biệt nên cực kì thiện chiến. Trường Đình cho tất cả đánh úp vào chỗ nghỉ ngơi của phe Lưu Nhậm, náo loạn bành trướng thế lực.

...

Hứa Vân suy sụp ngồi bên giường bệnh, cả đêm kh ngủ nên gương mặt chẳng còn sức sống. Bác sĩ nói Hứa Tuấn bị chấn thương khá nặng, hiện tại chỉ mong phép màu xảy ra. Lúc cô nghe được lời này như c.h.ế.t lặng tại chỗ, Hứa phu nhân nhận cú sốc quá lớn nên sức khỏe càng trở nên tệ hơn.

Đang thất thần đột nhiên Hứa Vân nghe th ai gọi , cô tưởng nghe lầm. Giọng nói đó càng trở nên chân thật, khiến nước mắt cô vô thức rơi ra.

“Vân Vân.” Hứa Tuấn gọi khẽ, bàn tay run run đưa lên, Hứa Vân kịp thời nắm l áp lên mặt , cô gật đầu: “Con đây, Vân Vân đây.”

“Ừm.” Ông yếu ớt, khuôn mặt già nua hốc hác tiều tụy. “Ba đáng bị như vậy, đừng khóc.”

Hứa Vân chợt nhíu mày, trên mặt lẫn lộn cảm xúc hô lên: “Kh, nhưng ba à, ta...”

“Ba đến ngày hôm nay là để đền tội với hai mẹ con bà .” Hứa Tuấn đau buồn, những kí ức xưa cũ kia dần lấp đầy tâm trí , “Vân Vân, hứa với ba, đừng trả thù Lưu Nhậm, hãy để mọi chuyện kết thúc tại đây, là ba lỗi với thằng bé trước.”

Căn phòng rộng lớn giờ trở nên bí bách và lạnh lẽo, Hứa Vân cảm th đang lạc đường, mờ mịt kh hiểu lời nói của Hứa Tuấn.

Ông nhắm nghiền mắt.

“Lưu Nhậm là con, hứa với ba...” Hứa Tuấn đột ngột ho sặc sụa, tay siết chặt l tay Hứa Vân, lồng n.g.ự.c nặng nề phun ra một ngụm máu.

“Ba!” Hứa Vân sợ hãi la lên, cả như rơi vào vực thẳm, kh cách nào nghe nổi nữa. “Kh, làm thể. ta thể là con?”

“Ba lỗi với Lưu Phương, là ba hại c.h.ế.t bà . Lưu Nhậm là đứa trẻ đáng thương bị ba nhẫn tâm bỏ rơi, hôm nay đã đến lúc món nợ này kết thúc .” Hứa Tuấn thở dồn dập, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng nói ra tất cả. “Lưu Nhậm là con ba, là trai của con, Vân Vân, đừng mang thù hận nối tiếp đời đời. Cứ đổ lên ba, ba mới là gánh chịu sai lầm của thế hệ trước...”

Âm th dồn dập từ thiết bị y tế vang lên, sắc mặt Hứa Vân trắng bệch, giờ phút này cô như mất trí ngồi đờ đẫn, cổ họng nghẹn ứ chẳng biết nói gì. Hứa Tuấn càng lúc càng yếu , sợ cô kh nghe th nói nên lặp lại lần nữa, thời gian kh còn nhiều nên thúc giục cô: “Vân Vân, hứa với ba, hứa với ba.”

Nước mắt Hứa Vân giàn giụa, cô khóc òa lên thảm thiết như đứa trẻ kh tìm th đường về nhà, bất lực cảm nhận tay Hứa Tuấn dần trở nên lạnh ngắt.

Cô kh còn gì cả, giây phút bàn tay Hứa Tuấn từ từ trượt khỏi tay cô như mất tất cả. Hứa Vân hét lên thống khổ, hai tiếng “Bác sĩ” khàn đục vang vọng nhưng cuối cùng cũng chẳng thoát khỏi được sự an bài của trời.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...