Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 172: Hạnh Phúc Viên Mãn
Tây Thành đã vào xuân gần một tháng nay, thời tiết dần ấm lên, khắp nơi hoa lá đ.â.m chồi nảy lộc căng tràn sức sống, kh còn những trận mưa xối xả làm khác khó chịu. chăng cũng chỉ là cơn mưa rào thoáng qua, làm những cánh hoa nở rộ tung bay theo chiều gió.
Hàn Phong dù buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nốt c việc ở Phong Hà tồn động m tuần nay. kí xong văn kiện cuối cùng âm thầm l một chiếc máy tính bảng ra, dùng bút cảm ứng chăm chú nghiên cứu m hình ảnh bà Dahlia vừa gửi đến.
Giang Nguyệt vừa tắm xong ra, cô th giờ này vẫn còn làm việc liền lại nhắc nhở. Lúc từ Italy về cô gầy tr th, Hàn Phong kh vui nên mỗi ngày đều ở bên cạnh c chừng xem cô ăn cơm đầy đủ kh. Giống như hôm nay, sẽ xuống bếp học đầu bếp Đại nấu c gà cho cô uống tẩm bổ, mỗi ngày đều học món mới nấu cho cô ăn.
“ còn bận việc hửm?” Giang Nguyệt vừa vừa lau tóc, Hàn Phong th thế vội bu máy tính bảng trong tay xuống đứng dậy để cô ngồi xuống bàn trang ểm, theo thói quen giúp cô s tóc.
“Ừm, chút việc.” cười tủm tỉm, hiếm khi nào th Hàn Phong như hôm nay nên cô thuận miệng trêu chọc: “Ông chủ Hàn vừa kí được hợp đồng lớn nào à?”
Hàn Phong cúi xuống hôn cô: “Cứ cho là vậy .”
Cô gật gù cười lớn, kh hỏi gì thêm ngoan ngoãn ngồi yên để s tóc cho . Từ sau vụ Vương thị sụp đổ cô đã bớt kh ít việc, hai hôm trước Giang thị mới ăn mừng chiến tg lớn cho bộ sưu tập lần trước ra mắt, l lại vị thế vốn của nên cô cực kì vui mừng. Cuối cùng tâm huyết của cô cũng được đền đáp, trên dưới Giang thị ai n đều nể phục kính trọng cô hơn trước, hoàn toàn c nhận nặng lực của vị chủ tịch trẻ là cô.
Giang Nghiệp biết được con gái lãnh đạo tập đoàn tốt như thế liền chính thức quyết định nhường lại quyền chủ tịch, sau khi kết thúc trị liệu ở Mỹ thì sức khỏe đã dần hồi phục lại bình thường, còn Lệ Ngân càng tin tưởng con gái bà đã trưởng thành hơn lúc trước.
Lúc từ Italy trở về Giang Nguyệt kh gặp bà do bà đến Mỹ làm trị liệu cho Giang Nghiệp. Vì thế cô và Hàn Phong mới xử lí mọi chuyện êm xuôi qua mặt được các bậc phụ lớn tuổi kia.
Bên tòa án đã ra phán quyết án tử hình cho Vương Đ, khi trên đường về Tây Thành ta tự sát nhưng kh thành, cả Trương Đình cũng bị kết tội chung thân.
Còn riêng về phần Vu Nhĩ, theo Lưu Nhậm đã lâu, biết tình cảnh của chủ như thế nào nên ở cảng biển tiễn đưa lần cuối xong quay về Nam Thành. Lưu Nhậm sống tình nghĩa với của , Vu Nhĩ nhỏ hơn ba tuổi, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lúc đến Nam Thành cả hai tình cờ gặp nhau. Vu Nhĩ bị ta đuổi đánh vì nghi trộm tiền của khách du lịch, Vu Nhĩ kh l trộm nhưng chẳng ai tin một th niên giao báo choai choai bẩn thỉu nhếch nhác cả, chỉ Lưu Nhậm sẵn sàng ra mặt giúp Vu Nhĩ. Đều là những con kh nơi nương tựa nên dễ đồng cảm thấu hiểu, sau này Vu Nhĩ theo Lưu Nhậm làm ăn, dần dần nhận là trưởng của .
Vu Nhĩ biết ơn với Lưu Nhậm nhiều nên cực kỳ kính trọng , âm thầm trở về đầu thú. Thẩm phán th thái độ hối lỗi nên khoan hồng giảm án xuống còn chung thân, nhưng đáng tiếc Vu Nhĩ kh còn thiết tha sự đời, sớm đã chuẩn bị mọi thứ, dưới ánh sáng mờ nhạt sau song sắt, Vu Nhĩ tự sát bằng thuốc độc mạnh.
Hàn Phong biết chuyện nên lựa lời nói cho Giang Nguyệt nghe, cô nghĩ gì đó chỉ bình thản nhờ đến thu xếp ổn thỏa hậu sự cho Vu Nhĩ. Xem như nể trọng trước khí khái hùng và tình nghĩa của Vu Nhĩ.
Chuyện Giang Nguyệt cùng Hàn Phong “th trừng” cáo già Vương thị đã làm giới kinh do và thời trang một phen kinh sợ, bọn họ xưa nay biết tiến biết lùi, kh ai dám dây và Giang thị và Phong Hà ở Tây Thành. Nay lại càng thêm nể nang quyền lực của Giang gia, nhất là vị chủ tịch trẻ của Giang Cửu Sơn Liễu Thị - Giang Nguyệt.
Cô đang nghĩ vu vơ về những chuyện xảy ra gần đây đột nhiên Hàn Phong gục xuống vai cô thủ thỉ, xoa nhẹ mái tóc óng mượt của cô, sau đó vòng hai tay lên eo Giang Nguyệt. “Nguyệt Nguyệt, m hôm em bị đưa . Đêm nào cũng nhớ, nhớ em.” chợt nghĩ đến những đêm thức trắng mòn mỏi đợi cô về, lo lắng sốt ruột lỡ đâu cô xảy ra chuyện gì đó.
“Kh , em về với đây mà.” Cô mỉm cười, vỗ nhẹ tay : “Nguyệt Nguyệt của thì còn chuyện gì chứ. Em vẫn còn tốt nha.”
Hàn Phong vùi đầu vào hõm cổ cô, khẽ hôn nhẹ dứt khoát bế cô lên giường. Lúc Giang Nguyệt dựa vào lòng , lặng lẽ đặt tay lên bụng cô, ánh mắt mong chờ nói khẽ: “Nơi này một mặt trăng nhỏ nữa, em biết kh? Lúc nghe th em nói đến con, suýt nữa vui mừng đến phát khóc đó.”
Cô phì cười, ngượng ngùng “Ừm” một tiếng bằng giọng mũi, sau đó kể lại cho Hàn Phong nghe chuyện ở đảo Sicilia. Dù cô chỉ nói sơ lược, cố gắng kh nhắc đến đó nhưng trong lòng Hàn Phong biết rõ ta là ai. nghe xong hơi trầm mặc, khi về lại Tây Thành Giang Nguyệt chưa nhắc đến với vì sợ Hàn Phong nghe th lại buồn bực. Bây giờ cô nói rõ ràng ra để sau này kh còn chướng ngại, hơn nữa ở Sicilia Lưu Nhậm kh bắt ép cô và đứa nhỏ, mà còn thật tâm đối đãi với hai mẹ con cô.
“Lúc nghe bác sĩ nói thai, trong lòng em lại lo sợ. Dù cũng kh ở đó, em sợ...” Giang Nguyệt ậm ừ kh nói tiếp, cô nhíu mày, cánh tay ôm chặt Hàn Phong.
“Nếu ngày đó Lưu Nhậm dám cưỡng ép em bỏ đứa bé, chắc c sẽ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ta.” Hàn Phong kh dám tưởng tượng đến những ều xui xẻo, lại sợ cô nghĩ nhiều nên vội vỗ nhẹ lưng cô trấn an: “Em đừng lo, con chúng ta vẫn khỏe mạnh. Hôm qua khám thai bác sĩ nói em ăn uống tẩm bổ tốt như vậy, chắc c sẽ sinh ra một đứa bé bụ bẫm đáng yêu.”
Nghe trêu đùa như thế cô lập tức vui lên, dù đều là những chuyện đã qua kh đáng nhắc tới. Giang Nguyệt l lại dáng vẻ hoạt bát trước kia chu môi, khẽ đ.ấ.m vào khuôn n.g.ự.c rắn chắc của Hàn Phong: “Chẳng mỗi ngày đều bắt em ăn đồ bổ, uống đồ bổ . Mỗi lần ăn cơm là c chừng em gắt gao như một học sinh tiểu học kén ăn vậy. Em sắp bị nuôi thành heo .”
Hàn Phong quả thực tẩm bổ cô nhiều, nghe ai nói ăn gì để thai phụ khỏe mạnh lập tức kêu mua về cho cô. Còn cất c chạy ngược chạy xuôi đến nhà Dương Kỳ học hỏi cách chăm sóc vợ, Diệp Vãn đã sinh một nhóc kháu khỉnh nên hâm mộ. Mỗi lần đến nhà Dương Kỳ lại ôm con trai đến khoe khoang với , lúc đó bác sĩ Dương nói như thế nào nhỉ?
“Hàn Phong này, mặc dù xuất phát sau nhưng trời vẫn ưu ái cho máy bay đ nhé. Nhưng mà Vãn Vãn nhà vẫn là sinh trước, sau này con gọi nhóc là trai đó nha.”
Hàn Phong nhớ đến vẻ mặt đắc ý của Dương Kỳ thì kh nhịn được chửi thầm trong lòng. Tự nhủ Giang Nguyệt và yêu nhau thật lòng mới tính đến chuyện cưới sinh, kh xảy ra tình một đêm mới bất đắc dĩ kết hôn như Dương Kỳ.
Nghĩ như thế Hàn Phong mới dễ chịu hơn một chút, sau đó xoa xoa bụng cô dỗ dành: “Ăn nhiều thì hai mẹ con mới khỏe mạnh được, ngày mai em thích ăn gì nào? học nấu cho em ăn.”
Giang Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ, cô thèm ăn nhiều món nên liệt kê tất tần tật ra cho nghe. M ngày nay cô được ăn ngon ngủ kỹ, lại Hàn Phong ở bên chăm sóc cho nên Giang Nguyệt kh còn cảm giác nôn nghén nữa. “Em còn thèm cả bánh mật ong nữa, làm cho em ăn nha.” Cô nằm trong lòng Hàn Phong xòe tay ra đếm, đột nhiên phát hiện m món ăn thèm còn nhiều hơn mười ngón tay của cô.
bộ dạng trẻ con của Giang Nguyệt liền cười lớn, nắm l tay cô kh cho đếm nữa. “ sẽ học nấu cho em ăn hết, được chưa chị Giang?” Hàn Phong cưng chiều cô, lặng lẽ hôn lên tay cô nói tiếp: “Cuối tuần dẫn em chỗ này nhé.”
Giang Nguyệt chợt th thích thú: “Là chỗ nào mà ra vẻ thần bí như vậy hửm?”
“Em sẽ sớm biết thôi.” Hàn Phong hôn lên má cô, “Ngủ thôi, phụ nữ mang thai kh nên thức khuya đâu.”
Cô nheo mắt, đánh trống lảng như thế chắc c đã giấu cô làm chuyện gì đó. Giang Nguyệt để ý cả tuần nay đều thức khuya tô tô vẽ vẽ, còn tìm m tài liệu liên quan đến thiết kế, ban đầu cô tưởng giống cô sẽ tham gia vào bộ sưu tập của Phong Hà nên kh nghĩ nhiều. Bây giờ Hàn Phong lại thần bí nói như thế khiến cô mong chờ muốn biết đang làm gì.
Giang Nguyệt gãi đầu, nghĩ mãi cũng kh ra nên dứt khoát nằm xuống ngủ. Hàn Phong để cô gối đầu trên tay , còn Giang Nguyệt theo thói quen dựa vào n.g.ự.c , tìm một tư thế thoải mái dễ ngủ vào mộng đẹp.
***
Ở Nam Thành thời tiết khá khắc nghiệt, Hứa Vân mưa lớn bên hiên nhà kh khỏi hụt hẫng. Hai tuần nay cô như mất hồn, buổi sáng lao đầu vào c việc kh biết nghỉ ngơi là gì, tối về đến nhà lại hờ hững ra cửa sổ. Cô thật cũng kh biết bản thân đang tìm kiếm thứ gì trong màn đêm dày đặc ngoài kia.
Lúc về tới Nam Thành cô liền tự tay sắp xếp lại mọi thứ, kể cả Hứa thị bây giờ cũng do cô làm chủ. Các hạng mục vừa triển khai đã bắt đầu khởi sắc, Hứa Vân tin chắc kh bao lâu nữa Hứa thị sẽ trở lại như mười năm trước. Hứa Tuấn đã tin tưởng giao hết trọng trách cho cô, thế nên cô dốc sức tiếp quản Hứa thị thật tốt, làm tròn trách nhiệm bổn phận của .
Hôm nay cô về sớm, muốn ra ngoài dạo mua chút gì đó vì lâu kh . Vậy mà trời lại đổ mưa to, Hứa Vân thầm nhủ đành thôi vậy, khi khác vẫn được.
Mạc Dung th con gái hôm nay về nhà sớm nên định tìm cô nói chuyện, thân thể bà ốm yếu, trời lại mưa to nên mặc thêm áo khoác len cho đỡ lạnh. Bà chậm rãi bước lên lầu, về phía phòng của Hứa Vân gõ cửa.
“Vân Vân, là mẹ đây.” Bà ho khan, sợ bên ngoài mưa lớn cô kh nghe th nên định lặp lại gọi thêm tiếng nữa. Bất ngờ cửa phòng mở ra, Hứa Vân vội đến đỡ bà, ân cần nhắc nhở: “Mẹ, mau vào phòng . Bên ngoài mưa lạnh lắm.”
“Ừm.” Mạc Dung gật đầu, nắm tay cô ngồi xuống mép giường. Hứa Vân kéo một cái ghế nhỏ lại ngồi sát bên bà, lặng lẽ xoa bóp tay Mạc Dung để bà khỏi lạnh.
Bà rũ mắt Hứa Vân, cô năm nay đã hai mươi lăm tuổi, đôi khi chút cứng đầu nhưng vẫn luôn đứng về phía bà. Mặc dù quản lý chi nhánh của Hứa thị ở Tây Thành nhưng cô vẫn thường xuyên về về giữa hai nơi để thăm bà. Mỗi cuối tuần sẽ đến tiệm bánh nổi tiếng ở Nam Thành xếp hàng đợi mua loại bánh bà thích ăn nhất mang về.
“Vân Vân, mẹ đã suy nghĩ chuyện này lâu .” Mạc Dung thở dài lên tiếng, bà chậm rãi nắm l tay Hứa Vân kh để cô đ.ấ.m bóp cho nữa, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô: “Trước kia ba con gây ra chuyện kh đáng , bây giờ , mẹ lại chút nhớ đến .”
Hứa Vân vội vã khuyên nhủ bà, cô sợ bà lại đau buồn khóc thầm như lúc Hứa Tuấn mới ra : “Mẹ đừng buồn nữa...”
“Kh , mẹ quen .” Mạc Dung chần chừ một lát, sau đó bình tĩnh nói rõ ước muốn của cho cô nghe: “Mẹ già , qu năm lại bệnh tật triền miên. Hứa Vân...” Cô nghe th bà gọi đầy đủ tên liền ngồi thẳng , mím môi nghe bà căn dặn: “Mẹ định vào chùa ở, sớm tối ăn chay niệm phật cầu nguyện cho cha con. Ông chấp nhận số phận của , xem như trong lòng cũng phần nào th thản. Nhưng còn quá khứ đáng tiếc kia, năm xưa mẹ kh biết bỏ Lưu Phương, càng kh biết số phận bà lại trớ trêu như thế.”
Bà rút khăn tay, trong lòng day dứt: “Nếu ba con kh tuyệt tình bỏ biền biệt khiến Lưu Nhậm căm hận, thì lẽ kết cục cũng kh đến nỗi tồi tệ như bây giờ.”
Hai mắt Hứa Vân ửng đỏ, cô lặng im gật đầu kh đáp, lại nhớ đến cảnh tượng thê lương bên cảng biển cũ. Môi cô mấp máy muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng kh nhịn được khuyên bà: “Mẹ, chúng ta kh biết trước được sau này thế nào, nên mẹ đừng tự trách nữa.”
Cô kh muốn xa bà, nước mắt vì thế lăn dài trên gò má, giọng nói khàn : “Con chỉ còn lại mẹ, mẹ thì làm con phụng dưỡng mẹ đây. Huống hồ trước khi , ba căn dặn con chăm sóc cho mẹ.”
“Đừng khóc, Vân Vân...” Mạc Dung nhắm nghiền mắt, bà đã quyết định thì kh ai thể ngăn cản được. “Sau này nhớ mẹ thì con vẫn lên thăm được mà, cái con bé này.” Bà lau nước mắt cho cô, thở dài nói nhỏ.
Cả đêm hai mẹ con tâm sự với nhau, Hứa Vân gối đầu lên vai mẹ nghe bà nói chuyện. Chủ yếu Mạc Dung kể lại chuyện lúc nhỏ cho cô nghe, Hứa Vân biết khuyên ngăn bà cũng vô ích. Miễn bà th hài lòng và vui vẻ là được, Bây giờ cô chỉ còn lại thân duy nhất là bà, Hứa Vân tự nhủ dốc sức chăm lo phụng dưỡng tuổi già cho bà, để say này cô kh tự trách như lúc Hứa Tuấn ở trên giường bệnh.
***
“Ôi trời ơi, cái thằng nhóc này. Mẹ bảo con dẫn Nguyệt Nguyệt về gặp mẹ, lại rề rà kh chịu !”
Tô Huyền vừa bước xuống xe liền lớn giọng trách móc Hàn Phong, đã quen với việc này nên ngó lơ, còn bà lười để ý biểu cảm của , vội quay sang Giang Nguyệt cười tủm tỉm: “Nguyệt Nguyệt, dì vừa biết tin con mang thai liền tức tốc chạy đến đây xem. Con th kh khỏe chỗ nào kh? Dì mang theo nhiều đồ bổ cho phụ nữ thai đó, tối nay kêu nhà bếp làm cho con ăn.”
Hàn Phong định giấu bà chuyện Giang Nguyệt mang thai, ai ngờ bà sốt ruột nên gọi thư ký riêng qua Tây Thành nghe ngóng mới biết tin. Thế là ngay trong đêm bà lập tức khởi hành đến Phong Nguyệt thăm hỏi con dâu tương lai của , chủ tịch Hàn cũng muốn theo bà đến nhưng ngặt một nỗi bị m lão già bên Hội đồng quản trị giữ lại họp thường niên vào đầu năm, muốn cũng chẳng được.
Ông sợ con dâu tương lai trách kh quan tâm nên gọi cho trợ lý mang theo quà đến Tây Thành trước, chờ phiên họp kết thúc sẽ qua gặp bà xui gia sau.
Ấy mà quà còn chưa kịp đưa cho trợ lý thì Hàn Vũ đã xung phong cầm trước. đã thi tốt nghiệp xong, tuy chỉ đủ ểm đậu nhưng Tô Huyền vui mừng vì con trai út chịu khó học hành. Bà biết kh giỏi việc kinh do bằng Hàn Phong, mà lại thiên phú trong việc nấu ăn nên hứa hẹn nếu chịu học đại học cho đàng hoàng sẽ mở nhà hàng riêng để quản lý. Hàn Vũ tất nhiên vui vẻ đồng ý ngay, còn phân đấu trau dồi kỹ năng quản lý từ ba nữa.
“Chị Nguyệt, lâu kh gặp chị em nhớ quá à.” Hàn Vũ ôm một đống quà nhảy xuống xe, hớn hở gọi Giang Nguyệt.
Cô th thế liền mỉm cười đáp lại, thuận miệng khen ngợi: “Lâu ngày kh gặp Tiểu Vũ, lại đẹp trai hơn trước .”
Hàn Vũ cười toe toét nói cảm ơn chị Nguyệt, còn Hàn Phong đứng một bên nghe th âm thầm bĩu môi. Thằng em trai út của ngoài đẹp trai ra thì chả gì tốt đẹp cả, suốt ngày lêu lổng ngoài đường, còn hay tụ tập chơi thâu đêm nữa, chẳng ra thể thống gì cả!
M hôm trước còn “học tập” theo Lục Cửu vác m chiếc xe mô tô phân khối lớn ra đường vào ban đêm cháy phố. Hàn Phong còn chưa tìm Lục Cửu tính sổ vì dạy hư em trai đâu.
“Con khỏe lắm ạ, ngày nào Hàn Phong cũng nấu đồ bổ cho con ăn đó dì.” Giang Nguyệt tươi cười nói với bà, sau đó dẫn bà vào phòng khách ngồi xuống nói chuyện. Tô Huyền lần đầu gặp trực tiếp Giang Nguyệt nên nói nhiều chuyện, bà còn tỉ mỉ hỏi thăm thai đã được bao nhiêu tuần tuổi, hay ốm nghén khó chịu chỗ nào kh.
Giang Nguyệt kiên nhẫn trả lời hết câu hỏi của bà, Hàn Phong ngồi bên cạnh cô lẳng lặng gọt trái cây cho cô ăn. nghe hai nói chuyện trong lòng thầm vui mừng, vẻ mặt mong chờ cháu nội của Tô Huyền kia kìa, chắc hẳn đã thèm bế cháu lắm đ.
Hàn Vũ ngồi kh rảnh rỗi nên bám theo Hàn Phong hỏi chuyện, bày trò ngồi sát bên cạnh , nhướng mày hỏi nhỏ: “ Phong, làm thế nào mà chị Nguyệt chịu l vậy? Em còn tưởng đã già nên kh ai thèm chứ?”
“ ngứa da kh!” Gân x trên trán Hàn Phong nổi lên, bực bội đập vào bả vai Hàn Vũ: “Lo học hành đàng hoàng , hỏi vớ vẩn thì xem đây dạy dỗ kh!”
Hàn Vũ giận dỗi “Xì” một tiếng với , lèm bèm: “Chị Nguyệt xinh đẹp lại tốt tính mới trúng , chứ nếu kh vừa già vừa xấu tính như thì chả ai thèm để ý đâu.”
“!” Hàn Phong bực tức định đá Hàn Vũ một phát, lại bị Tô Huyền chọc ghẹo: “Con chấp nhặt thằng nhóc này làm gì, sắp lên chức ba mà lại như thế.” Ngừng một chút bà nói tiếp: “ , hôm nay mẹ đến sẵn tiện gặp Giang phu nhân nói chuyện, Nguyệt Nguyệt à, mẹ con đâu ?”
Giang Nguyệt rót trà cho bà, nói lại mẹ việc nên ra ngoài một lát. Lúc biết tin cô thai Giang Nghiệp và Lệ Ngân kh khỏi bất ngờ, hai bà vừa vui vừa buồn chẳng biết nên nói gì mới . Lệ Ngân vui vì bà cháu bồng, lại kh còn lo sợ với tính tình ương bướng của Giang Nguyệt nhà thì kh ai thèm l nữa. Nói bà lật đật dọn đồ qua Phong Nguyệt để phụ giúp chăm sóc cô.
Còn Giang Nghiệp lại buồn vì bình rượu mơ ủ suốt 25, 26 năm trời bị Hàn Phong l mất, suýt nữa đã mắng một trận, dám dụ dỗ con gái cưng của .
Cô mím môi nhớ lại cảnh tượng Giang Nghiệp mếu máo nắm tay , lúc biết rõ sự tình trợ lý Lâm hồi trước chính là chủ Hàn của Phong Hà lại bực bội lườm Hàn Phong. Ông kh ngờ đến đối thủ nặng ký của Giang thị tung đòn “thâm hiểm” như vậy, thẳng tay ôm luôn đối thủ về nhà làm vợ, “chiến lược cạnh tr” này bao nhiêu năm chưa từng th ai dám liều lĩnh làm đ.
“Ôi kh , dì qua mà kh báo trước cũng làm phiền Giang phu nhân. Dù m ngày nữa dì cũng ở lại đây, nói chuyện với bà lúc nào mà chẳng được.” Tô Huyền thoải mái cười lớn, mặc dù bà đã gần 50 nhưng da dẻ vẫn hồng hào căng mọng, kh th chút dấu hiệu tuổi tác nào.
Mọi đang nói cười vui vẻ chợt bên ngoài vang lên tiếng chu cửa, dì Xuân qua camera th Lệ Ngân đã về nên báo lại với Giang Nguyệt.
Tô Huyền vội vã chỉnh sửa lại váy áo, kéo Hàn Phong qua một bên nhỏ giọng dặn dò: “Hôm nay mẹ hỏi vợ cho con, nhớ cư xử tốt một chút. Hừ, con đó, dụ dỗ thiên kim Giang gia đã đành, còn làm con bé thai nữa. Chắc c chủ tịch Giang đã dạy dỗ con một trận chứ gì?”
Hàn Phong chép miệng, nhớ lại vẻ mặt giận dữ của Giang Nghiệp liền nuốt nước bọt: “Mẹ yên tâm, con đã chọn nhiều đồ cưới , còn là loại quý hiếm khó tìm, để cho Giang gia yên tâm về con.”
“Ôi con trai mẹ đã lớn , biết chọn đồ cưới vợ nữa cơ.” Tô Huyền cười tủm tỉm: “Biết như vậy là tốt, bây giờ sắp vợ con đề huề , mẹ cũng kh lo con già đầu mà chẳng ai thèm l.”
Hai mẹ con nhỏ tiếng thì thầm với nhau, sau đó Tô Huyền ra cổng đón Lệ Ngân về.
“Hàn phu nhân, bà từ Bắc Thành xa xôi đến kh ở trong nhà nghỉ ngơi?” Lệ Ngân mỉm cười, tay bắt mặt mừng với bà.
“Nghe tin Nguyệt Nguyệt mang thai là lật đật chạy đến thăm con bé. Bà đừng cười chê mạo .”
“Thật là, bà đến còn vui kh hết đ. Nào nào, vào nhà nói chuyện.”
Giang Nguyệt cũng chậm rãi ra cổng đón mẹ , Lệ Ngân th thế liền nhắc cô: “Con ra đây làm gì? Mang thai đứng cẩn thận một chút, mau vào trong .”
“Mẹ, con mang thai chứ bị gì đâu. Bác sĩ nói lại nhiều một chút thai nhi mới khỏe mạnh được.”
Lệ Ngân kh thèm so đo với cô, bà lại ôm cánh tay Giang Nguyệt đỡ cô vào nhà. Tô Huyền th thế cũng lại bên cạnh cô, hai cứ thế dìu Giang Nguyệt, vừa vừa nói cười vui vẻ.
Hàn Phong bĩu môi mẹ l lòng con dâu tương lai, sợ cô chạy mất thì lại ế vợ chắc? Hàn Vũ th ủ rũ vì bị bỏ rơi liền chạy lại ôm cánh tay , giả vờ quan tâm hỏi han:
“Ây da Phong, sắp làm cha chạy ra đây đón gió lớn làm gì? Để em đỡ vào nhà nha.”
“Cút, lo về học hành đàng hoàng !”
“ ta quan tâm mà.”
“Kh cần! Một chị dâu quan tâm là được .”
Hàn Vũ: “...”
Tô Huyền ngồi nói chuyện với Lệ Ngân nửa ngày trời kh biết mệt. Bà than thở muốn Hàn Phong l vợ sinh con lâu lắm , nay đã ba mươi mới chịu cưới làm bà mới hết lo lắng.
“Cuối tuần là ba Hàn Phong về Tây Thành, chúng ta sắp xếp ăn bữa cơm chính thức nhé Giang phu nhân?”
Lệ Ngân cười rộ lên, dáng vẻ bà cũng trẻ trung kh kém Tô Huyền, thậm chí phần sắc sảo tài hoa. Bà gật đầu: “ cũng dự định cuối tuần sẽ mời bà sui gia đến. Nếu Hàn phu nhân đã nói vậy thì để cho chuẩn bị nhà hàng.”
“Làm phiền Giang phu nhân quá. Giang Nguyệt xinh đẹp tài giỏi, Hàn gia được cô con dâu này là phúc phần của chúng . Lúc trước Hàn Phong và Nguyệt Nguyệt xảy ra chút chuyện hiểu lầm cũng đã biết, chỉ mong Giang phu nhân th cảm cho nó.”
Tô Huyền lựa lời nói giúp Hàn Phong, bà biết Giang thị lúc trước gặp khó khăn. Lại bị ngoài nhúng tay vào nên một số chuyện kh tiện nói ra, hôm nay bà ra mặt hòa giải, để sau này hai bên gia đình kh còn khó xử, mối quan hệ giữa Giang – Hàn tiếp tục vững chắc ở Tây Thành và Bắc Thành.
Lệ Ngân nghe vậy liền hiểu ý bà: “Chuyện cũng đã qua, Giang thị và Phong Hà tương lai chắc c sẽ là cầu nối tốt đẹp cho hai đứa trẻ. Cảm ơn Hàn phu nhân đã chu đáo quan tâm nhé!”
“Ôi trời ơi, cái thằng nhóc này. Mẹ bảo con dẫn Nguyệt Nguyệt về gặp mẹ, lại rề rà kh chịu !”
Tô Huyền vừa bước xuống xe liền lớn giọng trách móc Hàn Phong, đã quen với việc này nên ngó lơ, còn bà lười để ý biểu cảm của , vội quay sang Giang Nguyệt cười tủm tỉm: “Nguyệt Nguyệt, dì vừa biết tin con mang thai liền tức tốc chạy đến đây xem. Con th kh khỏe chỗ nào kh? Dì mang theo nhiều đồ bổ cho phụ nữ thai đó, tối nay kêu nhà bếp làm cho con ăn.”
Hàn Phong định giấu bà chuyện Giang Nguyệt mang thai, ai ngờ bà sốt ruột nên gọi thư ký riêng qua Tây Thành nghe ngóng mới biết tin. Thế là ngay trong đêm bà lập tức khởi hành đến Phong Nguyệt thăm hỏi con dâu tương lai của , chủ tịch Hàn cũng muốn theo bà đến nhưng ngặt một nỗi bị m lão già bên Hội đồng quản trị giữ lại họp thường niên vào đầu năm, muốn cũng chẳng được.
Ông sợ con dâu tương lai trách kh quan tâm nên gọi cho trợ lý mang theo quà đến Tây Thành trước, chờ phiên họp kết thúc sẽ qua gặp bà xui gia sau.
Ấy mà quà còn chưa kịp đưa cho trợ lý thì Hàn Vũ đã xung phong cầm trước. đã thi tốt nghiệp xong, tuy chỉ đủ ểm đậu nhưng Tô Huyền vui mừng vì con trai út chịu khó học hành. Bà biết kh giỏi việc kinh do bằng Hàn Phong, mà lại thiên phú trong việc nấu ăn nên hứa hẹn nếu chịu học đại học cho đàng hoàng sẽ mở nhà hàng riêng để quản lý. Hàn Vũ tất nhiên vui vẻ đồng ý ngay, còn phân đấu trau dồi kỹ năng quản lý từ ba nữa.
“Chị Nguyệt, lâu kh gặp chị em nhớ quá à.” Hàn Vũ ôm một đống quà nhảy xuống xe, hớn hở gọi Giang Nguyệt.
Cô th thế liền mỉm cười đáp lại, thuận miệng khen ngợi: “Lâu ngày kh gặp Tiểu Vũ, lại đẹp trai hơn trước .”
Hàn Vũ cười toe toét nói cảm ơn chị Nguyệt, còn Hàn Phong đứng một bên nghe th âm thầm bĩu môi. Thằng em trai út của ngoài đẹp trai ra thì chả gì tốt đẹp cả, suốt ngày lêu lổng ngoài đường, còn hay tụ tập chơi thâu đêm nữa, chẳng ra thể thống gì cả!
M hôm trước còn “học tập” theo Lục Cửu vác m chiếc xe mô tô phân khối lớn ra đường vào ban đêm cháy phố. Hàn Phong còn chưa tìm Lục Cửu tính sổ vì dạy hư em trai đâu.
“Con khỏe lắm ạ, ngày nào Hàn Phong cũng nấu đồ bổ cho con ăn đó dì.” Giang Nguyệt tươi cười nói với bà, sau đó dẫn bà vào phòng khách ngồi xuống nói chuyện. Tô Huyền lần đầu gặp trực tiếp Giang Nguyệt nên nói nhiều chuyện, bà còn tỉ mỉ hỏi thăm thai đã được bao nhiêu tuần tuổi, hay ốm nghén khó chịu chỗ nào kh.
Giang Nguyệt kiên nhẫn trả lời hết câu hỏi của bà, Hàn Phong ngồi bên cạnh cô lẳng lặng gọt trái cây cho cô ăn. nghe hai nói chuyện trong lòng thầm vui mừng, vẻ mặt mong chờ cháu nội của Tô Huyền kia kìa, chắc hẳn đã thèm bế cháu lắm đ.
Hàn Vũ ngồi kh rảnh rỗi nên bám theo Hàn Phong hỏi chuyện, bày trò ngồi sát bên cạnh , nhướng mày hỏi nhỏ: “ Phong, làm thế nào mà chị Nguyệt chịu l vậy? Em còn tưởng đã già nên kh ai thèm chứ?”
“ ngứa da kh!” Gân x trên trán Hàn Phong nổi lên, bực bội đập vào bả vai Hàn Vũ: “Lo học hành đàng hoàng , hỏi vớ vẩn thì xem đây dạy dỗ kh!”
Hàn Vũ giận dỗi “Xì” một tiếng với , lèm bèm: “Chị Nguyệt xinh đẹp lại tốt tính mới trúng , chứ nếu kh vừa già vừa xấu tính như thì chả ai thèm để ý đâu.”
“!” Hàn Phong bực tức định đá Hàn Vũ một phát, lại bị Tô Huyền chọc ghẹo: “Con chấp nhặt thằng nhóc này làm gì, sắp lên chức ba mà lại như thế.” Ngừng một chút bà nói tiếp: “ , hôm nay mẹ đến sẵn tiện gặp Giang phu nhân nói chuyện, Nguyệt Nguyệt à, mẹ con đâu ?”
Giang Nguyệt rót trà cho bà, nói lại mẹ việc nên ra ngoài một lát. Lúc biết tin cô thai Giang Nghiệp và Lệ Ngân kh khỏi bất ngờ, hai bà vừa vui vừa buồn chẳng biết nên nói gì mới . Lệ Ngân vui vì bà cháu bồng, lại kh còn lo sợ với tính tình ương bướng của Giang Nguyệt nhà thì kh ai thèm l nữa. Nói bà lật đật dọn đồ qua Phong Nguyệt để phụ giúp chăm sóc cô.
Còn Giang Nghiệp lại buồn vì bình rượu mơ ủ suốt 25, 26 năm trời bị Hàn Phong l mất, suýt nữa đã mắng một trận, dám dụ dỗ con gái cưng của .
Cô mím môi nhớ lại cảnh tượng Giang Nghiệp mếu máo nắm tay , lúc biết rõ sự tình trợ lý Lâm hồi trước chính là chủ Hàn của Phong Hà lại bực bội lườm Hàn Phong. Ông kh ngờ đến đối thủ nặng ký của Giang thị tung đòn “thâm hiểm” như vậy, thẳng tay ôm luôn đối thủ về nhà làm vợ, “chiến lược cạnh tr” này bao nhiêu năm chưa từng th ai dám liều lĩnh làm đ.
“Ôi kh , dì qua mà kh báo trước cũng làm phiền Giang phu nhân. Dù m ngày nữa dì cũng ở lại đây, nói chuyện với bà lúc nào mà chẳng được.” Tô Huyền thoải mái cười lớn, mặc dù bà đã gần 50 nhưng da dẻ vẫn hồng hào căng mọng, kh th chút dấu hiệu tuổi tác nào.
Mọi đang nói cười vui vẻ chợt bên ngoài vang lên tiếng chu cửa, dì Xuân qua camera th Lệ Ngân đã về nên báo lại với Giang Nguyệt.
Tô Huyền vội vã chỉnh sửa lại váy áo, kéo Hàn Phong qua một bên nhỏ giọng dặn dò: “Hôm nay mẹ hỏi vợ cho con, nhớ cư xử tốt một chút. Hừ, con đó, dụ dỗ thiên kim Giang gia đã đành, còn làm con bé thai nữa. Chắc c chủ tịch Giang đã dạy dỗ con một trận chứ gì?”
Hàn Phong chép miệng, nhớ lại vẻ mặt giận dữ của Giang Nghiệp liền nuốt nước bọt: “Mẹ yên tâm, con đã chọn nhiều đồ cưới , còn là loại quý hiếm khó tìm, để cho Giang gia yên tâm về con.”
“Ôi con trai mẹ đã lớn , biết chọn đồ cưới vợ nữa cơ.” Tô Huyền cười tủm tỉm: “Biết như vậy là tốt, bây giờ sắp vợ con đề huề , mẹ cũng kh lo con già đầu mà chẳng ai thèm l.”
Hai mẹ con nhỏ tiếng thì thầm với nhau, sau đó Tô Huyền ra cổng đón Lệ Ngân về.
“Hàn phu nhân, bà từ Bắc Thành xa xôi đến kh ở trong nhà nghỉ ngơi?” Lệ Ngân mỉm cười, tay bắt mặt mừng với bà.
“Nghe tin Nguyệt Nguyệt mang thai là lật đật chạy đến thăm con bé. Bà đừng cười chê mạo .”
“Thật là, bà đến còn vui kh hết đ. Nào nào, vào nhà nói chuyện.”
Giang Nguyệt cũng chậm rãi ra cổng đón mẹ , Lệ Ngân th thế liền nhắc cô: “Con ra đây làm gì? Mang thai đứng cẩn thận một chút, mau vào trong .”
“Mẹ, con mang thai chứ bị gì đâu. Bác sĩ nói lại nhiều một chút thai nhi mới khỏe mạnh được.”
Lệ Ngân kh thèm so đo với cô, bà lại ôm cánh tay Giang Nguyệt đỡ cô vào nhà. Tô Huyền th thế cũng lại bên cạnh cô, hai cứ thế dìu Giang Nguyệt, vừa vừa nói cười vui vẻ.
Hàn Phong bĩu môi mẹ l lòng con dâu tương lai, sợ cô chạy mất thì lại ế vợ chắc? Hàn Vũ th ủ rũ vì bị bỏ rơi liền chạy lại ôm cánh tay , giả vờ quan tâm hỏi han:
“Ây da Phong, sắp làm cha chạy ra đây đón gió lớn làm gì? Để em đỡ vào nhà nha.”
“Cút, lo về học hành đàng hoàng !”
“ ta quan tâm mà.”
“Kh cần! Một chị dâu quan tâm là được .”
Hàn Vũ: “...”
Tô Huyền ngồi nói chuyện với Lệ Ngân nửa ngày trời kh biết mệt. Bà than thở muốn Hàn Phong l vợ sinh con lâu lắm , nay đã ba mươi mới chịu cưới làm bà mới hết lo lắng.
“Cuối tuần là ba Hàn Phong về Tây Thành, chúng ta sắp xếp ăn bữa cơm chính thức nhé Giang phu nhân?”
Lệ Ngân cười rộ lên, dáng vẻ bà cũng trẻ trung kh kém Tô Huyền, thậm chí phần sắc sảo tài hoa. Bà gật đầu: “ cũng dự định cuối tuần sẽ mời bà sui gia đến. Nếu Hàn phu nhân đã nói vậy thì để cho chuẩn bị nhà hàng.”
“Làm phiền Giang phu nhân quá. Giang Nguyệt xinh đẹp tài giỏi, Hàn gia được cô con dâu này là phúc phần của chúng . Lúc trước Hàn Phong và Nguyệt Nguyệt xảy ra chút chuyện hiểu lầm cũng đã biết, chỉ mong Giang phu nhân th cảm cho nó.”
Tô Huyền lựa lời nói giúp Hàn Phong, bà biết Giang thị lúc trước gặp khó khăn. Lại bị ngoài nhúng tay vào nên một số chuyện kh tiện nói ra, hôm nay bà ra mặt hòa giải, để sau này hai bên gia đình kh còn khó xử, mối quan hệ giữa Giang – Hàn tiếp tục vững chắc ở Tây Thành và Bắc Thành.
Lệ Ngân nghe vậy liền hiểu ý bà: “Chuyện cũng đã qua, Giang thị và Phong Hà tương lai chắc c sẽ là cầu nối tốt đẹp cho hai đứa trẻ. Cảm ơn Hàn phu nhân đã chu đáo quan tâm nhé!”
***
“Phong, dẫn em đậu vậy?” Giang Nguyệt háo hức qua kính xe, hôm nay là cuối tuần, tiệc gặp mặt của hai gia đình sẽ diễn ra vào buổi trưa nên Hàn Phong tr thủ đưa cô đến một nơi mà đã chuẩn bị sẵn trước đó.
còn đặc biệt dặn cô ăn mặc sửa soạn đẹp một chút.
“Em đừng nôn nóng, chút nữa tới nơi sẽ biết thôi.”
Hàn Phong nhếch môi, thong thả lái xe đến địa ểm Phong Hà c bố bộ sưu tập mới.
Lần này triệu tập tất cả nhân viên Phong Hà, kể cả Giang thị cũng vậy. Thư ký Tô nghe theo Hàn Phong dặn dò mời ban lãnh đạo của Giang thị đến, tất cả đều làm theo kế hoạch của mà sự chuẩn bị trước.
Đến nơi vòng qua ghế phụ mở cửa đón cô xuống xe. Giang Nguyệt ngỡ ngàng xung qu, nơi đây trang trí sang trọng bắt mắt, thậm chí lãnh đạo của Phong Hà cũng ra tới cổng chính chờ đón bọn họ.
Hà Nghiêm biết hôm nay họ tổ chức sự kiện lớn để rước vợ về nhà nên hủy hết lịch diễn chạy đến khích lệ Hàn Phong. gương mặt đẹp trai trẻ trung, lại còn là ảnh để ngành giải trí quốc dân nên kh khí càng náo nhiệt sôi động.
“Nguyệt, chúng ta vào trong thôi.” Hàn Phong ôm eo cô, Giang Nguyệt mím môi ngượng ngùng gật đầu. Cô chào hỏi các vị lãnh đạo cấp cao của Phong Hà xong theo Hàn Phong vào.
dẫn cô lên vị trí trung tâm để thưởng thức toàn cảnh trình diễn bộ sưu tập. Giang Nguyệt bận bịu cách bài trí xa hoa xung qu, đột nhiên trước mắt xuất hiện hàng dài lãnh đạo của Giang thị đến ngồi ở bên cánh trái.
Cô ngạc nhiên quay sang Hàn Phong, ánh mắt tò mò hỏi : “Ông chủ Hàn định làm gì đây?”
“Giang tổng, em đừng vội mà.” Hàn Phong cúi xuống hôn lên trán cô, Giang Nguyệt lặng lẽ nhéo vào lòng bàn tay xong mỉm cười chào lãnh đạo Giang thị của .
Thư ký Tô cũng ngồi xuống, cô cười tủm tỉm nháy mắt với Giang Nguyệt: “Chủ tịch Giang đừng căng thẳng, đây là kế hoạch hợp tác mới đó.”
Giang Nguyệt cắn răng nói bằng khẩu hình miệng: “Mọi kh ai nói gì hết vậy? Kế hoạch hợp tác gì mà chủ tịch Giang thị như còn kh biết hả??”
Thư ký Tô liếc mắt Hàn Phong, che miệng cười xong quay . Cô kh dám nói nhiều, mọi ai n đều giả vờ kh nghe th lời Giang Nguyệt.
Cô kh th ai đáp lời bèn ngồi ngay ngắn lại chờ xem Hàn Phong định làm gì. nh đèn trên sàn diễn bật sáng, bà Dahlia tinh ý thiết kế một kh gian hoàn hảo cho sếp tỏ bày tâm ý. Chính giữa sàn diễn được tạo hình trái tim lót đá pha lê tinh xảo, hai bên trải dài bằng thảm l để model trình diễn.
Hàn Phong chậm rãi đứng dậy, mỉm cười đưa tay ra: “Nguyệt, theo .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giang Nguyệt ngơ ngẩn một chút liền hiểu ý của , cô mỉm cười theo Hàn Phong ra giữa sàn diễn. Tà váy đỏ rượu của cô nhẹ nhàng uốn lượn mỗi khi cô nhấc bước, gót giày cao ngất của cô giẫm lên sàn nhà pha lê, tạo ra âm th trong trẻo động lòng .
Dàn nhạc giao hưởng phía sau vang lên những giai ệu du dương lãng mạn. Hàn Phong nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, hơi nghiêng mặt Giang Nguyệt, đáy mắt phảng phất ánh sáng dịu nhẹ ngập tràn hình bóng của cô.
“Nguyệt, chúng ta kí kết một hợp đồng .”
“Hợp đồng gì thế?” Giang Nguyệt ngỡ ngàng, cô chớp mắt chờ đợi câu trả lời của .
“Hợp đồng hôn nhân.” Hàn Phong vươn tay sờ lên sườn mặt mềm mại của cô, dịu dàng nói: “Phong Hà và Giang thị hợp tác, l đó là mối liên kết đời đời.”
“Em đồng ý l kh?”
chậm rãi quỳ một chân xuống, từ túi áo vest l ra chiếc hộp được chạm khắc tinh xảo. Nắp hộp hé mở, chiếc nhẫn đá quý màu trắng bạc lấp lánh dưới ánh sáng huyền diệu, Hàn Phong ngước mắt lên, giọng nói chân thành:
“Nguyệt, gả cho .”
Giang Nguyệt chứng kiến hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, cô xúc động che miệng, trong mắt lặng lẽ dâng lên tầng sương mỏng. Nhưng dáng vẻ kiên nhẫn thâm tình kia của cô kh đành lòng để Hàn Phong quỳ lâu, Giang Nguyệt cố gắng trấn an bản thân, ánh mắt trở nên ngập tràn hạnh phúc cong lên như vầng trăng non, trái tim theo đó thổn thức loạn nhịp. Giang Nguyệt nhẹ nhàng vươn tay ra, giọng nói ngọt ngào đáp lời :
“Được, em đồng ý.”
Tức khắc Hàn Phong thở phào nhẹ nhõm, sung sướng l nhẫn ra, cẩn thận đeo lên ngón áp út của Giang Nguyệt. Cưng chiều nâng niu cô như bảo bối, sau đó khẽ hôn xuống tay cô:
“Cảm ơn em.” Giọng Hàn Phong khàn khàn, vẫn nắm chặt bàn tay mềm mại của cô đứng dậy. Giang Nguyệt chủ động vòng tay qua ôm , sau đó hôn lên má Hàn Phong.
Tất cả mọi đều chứng kiển màn cầu hôn đầy chân tình này của sếp nên đồng loạt đứng dậy hô vang chúc mừng: “Chúc mừng Hàn tổng, chúc mừng chủ tịch Giang. Mong hai sau này vui vẻ hạnh phúc, trăm năm hòa hợp, Phong – Giang vững kết lâu dài!”
Hai mỉm cười nói cảm ơn, sau đó dẫn cô ngồi lại chỗ cũ. Bắt đầu màn trình diễn độc nhất vô nhị của Phong Hà từ khi thành lập cho đến nay, Hàn Phong khẽ kề sát vào cô: “Đồng ý gả cho thì chọn luôn váy cưới nào.”
“Chọn váy cưới?” Giang Nguyệt mấp máy môi, trước mắt lại xuất hiện các model mặc váy cưới bước ra từ cánh gà. Cô kh dám rời mắt giây nào, mỗi chiếc váy cưới đều được thiết kế tỉ mỉ ưu tú. Bà Dahlia mỉm cười nói qua micro: “Lần này Phong Hà chúng ra mắt bộ sưu tập váy cưới, chủ đề chính là Giang Nguyệt!”
Cô nghe th liền quay đầu Hàn Phong, vuốt ve chiếc nhẫn vừa đeo lên tay cô khi nãy, thành kính trước mắt : “Tâm ý của , mong Giang tổng đừng chê cười.”
“Em kh dám đâu, Hàn tổng chẳng cho ta cơ hội trở tay, gấp gáp vậy hửm?” Giang Nguyệt mím môi, trong lòng nở hoa ấm áp.
“Đúng vậy, lo được lo mất, mau mau rước vợ nhỏ về nhà thôi.” Hàn Phong thủ thỉ vào tai cô, khiến Giang Nguyệt len lén nhéo vào eo một cái: “Ai là vợ nhỏ của chứ!”
“Mỗi chiếc váy cưới đều được CEO Phong Hà – chủ của chúng tự tay thiết kế. Tất cả chứa đựng tâm ý và tình yêu to lớn của cho phu nhân tương lai, sản phẩm sau khi trình diễn sẽ được giữ lại cho Giang tiểu thư chọn lựa trong ngày thành hôn. Chúng lần nữa vui mừng th báo với các vị khách quý, sắp tới Phong Hà sẽ một ‘bản hợp đồng' vững chắc và lâu dài!” Dahlia dứt lời, tràng vỗ tay nồng nhiệt dưới khán đài lại vang lên.
Hà Nghiêm cười toe toét hàng loạt mẫu váy cưới đẹp mắt, vừa vỗ tay vừa luôn miệng tán thưởng với đồng nghiệp bên cạnh. Nói rằng CEO bọn họ một chuyến ở Giang thị thôi đã thành c l được vợ về, quả thực kh hổ d chủ Hàn trí dũng song toàn, thao lược hơn !
***
“Chủ tịch Giang, hân hạnh hân hạnh!” Hàn Dương cười đến hai mắt nhắm tít lại, vừa th Giang Nghiệp đến liền tiến lên chào hỏi. Bình thường ít nói ít cười, sợ là buổi gặp mặt hôm nay của hai gia đình đã l hết một đống chữ trong miệng mà dày c tích góp từ trước tới giờ ra nói chuyện.
Hai phu nhân đứng kế bên lặng lẽ liếc nhau che miệng cười tủm tỉm. Hàn Dương đã được Tô Huyền dặn dò cẩn thận, nói là con trai dụ dỗ con gái nhà ta, chủ tịch Giang còn hậm hực trong lòng đó.
Thế nên hôm nay Hàn Dương dốc sức tâm sự với Giang Nghiệp, hai bạn già này vừa gặp như đã quen từ lâu. Chỉ mới nói hai ba câu về trà đạo, Giang Nghiệp đã vui vẻ lên nhiều, kh để bụng Hàn Phong l mất bình rượu mơ quý nữa.
“Ăn bữa cơm này xong, xem như hai gia đình chúng ta kết th gia. Hẹn ngày tổ chức đám cưới cho hai đứa nhỏ.”
Hàn Dương mỉm cười bắt tay với Giang Nghiệp, lặng lẽ liếc Hàn Phong một cái, ra hiệu mau nói gì đó với cha vợ tương lai .
“Chú Giang, con nhất định sẽ chăm sóc Nguyệt Nguyệt thật tốt, sẽ kh bao giờ làm chú và dì thất vọng ạ!” Hàn Phong nghiêm túc Giang Nghiệp, nói nhũng lời giản dị từ tận đáy lòng.
“Ừm, Nguyệt Nguyệt sau này nhờ cả vào . Đừng làm con bé buồn là được, mà dám ức h.i.ế.p nó, Phong Hà kh xong với đâu!” Giang Nghiệp nhẹ nhàng nhắc nhở Hàn Phong, con gái nhỏ l chồng , ôi cái thân già của sau này sẽ chẳng còn ai nhớ đến mất.
Giang Nguyệt mỉm cười, chạy đến ôm cánh tay ba : “Thật là, chỉ con gái ba ức h.i.ế.p ta, chứ Phong làm gì dám ức h.i.ế.p con chứ.” Cô nháy mắt với Hàn Phong: “Đúng kh ?”
Hàn Phong: “…” Coi bộ là thật .
Cô th kh (dám) trả lời liền giơ chiếc nhẫn bạch kim lấp lánh trên tay ra, vui vẻ khoe với Giang Nghiệp: “Ba xem, mới cầu hôn con sáng nay, Phong Hà còn tổ chức ra mắt một bộ sưu tập váy cưới để con chọn lựa đó.”
Mọi đồng loạt qua chiếc nhẫn ra tay cô, trên đó còn một viên đá quý với độ tinh khiết cực kỳ cao, đoán chừng giá trị cũng bằng hai ba căn biệt thự cộng lại.
Tô Huyền thầm khen ngợi con trai khen ngợi , quả thực kh làm mất mặt Hàn gia chúng ta.
“Được , con còn chưa l chồng đã nh miệng nói giúp Hàn Phong. Hai đứa chọn được ngày tốt chưa?” Giang Nghiệp ho nhẹ, hỏi tới vấn đề ngày tổ chức đám cưới.
“Con để Nguyệt Nguyệt chọn ạ, cô nói ngày nào thì chính là ngày đó.”
Giang Nguyệt nhẩm tính thời gian, sau đó nói: “Vậy cuối tháng này .”
Giang Nghiệp nhướng mày, vẫn chưa muốn xa con gái yêu sớm như vậy đâu.
Hàn Dương và Tô Huyền ngược lại ủng hộ, luôn miệng nói: “Được được, tháng này thời tiết tốt, trời x mây trắng nắng vàng. Hai đứa chuẩn bị từ từ là vừa nha, còn cháu nội của chúng ta nữa, ôi ôi, mau mau mua quà mừng bé con chào đời...”
Giang Nghiệp và Lệ Ngân: “…”
Ông bà xui gia à, biểu hiện muốn tr thủ thời gian đem con dâu về nhà đã viết đầy lên mặt kìa.
***
M ngày liền Hàn Phong đều kh đến Phong Hà làm việc, bận rộn chạy tới chạy lui chuẩn bị cho đám cưới. sợ Giang Nguyệt mang thai lại lo chuyện này chuyện kia nên dứt khoát giành làm với cô, Giang Nguyệt chỉ cần ăn no ngủ kỹ, tới ngày đám cưới diễn ra thì trở thành cô dâu xinh đẹp thôi.
Hàn Phong đặc biệt mời nhà trang trí nổi tiếng thế giới đến thiết kế toàn cảnh tiệc cưới của . đưa cho cô chọn, cuối cùng chọn được một concept chủ đề Dạ Nguyệt.
“Cái này đẹp quá , em muốn làm chủ đề này!” Giang Nguyệt vừa ăn vặt vừa chỉ chỉ vào máy tính bảng trên tay Hàn Phong. mỉm cười sờ đầu cô, “Vậy chúng ta làm chủ đề này, em thích thêm thứ gì nữa cứ nói cho nghe. chắc c cho làm theo đúng ý vợ yêu!”
Lễ cưới chính thức diễn ra vào ngày 22/2, hôm bầu trời trong vắt, nắng vàng ươm rực rỡ như muốn chúc phúc cho đôi bạn trẻ này.
Giang Nguyệt khoác lên chiếc váy cưới kiêu sa được chính Hàn Phong thiết kế, trên đầu cô đội vương miện chế tác từ vàng rồng và nạm ngọc quý. Đến khi thợ trang ểm phủ một chiếc khăn voan mỏng lên mọi thứ gần như đã hoàn thiện, cô mỉm cười ngồi trong phòng, lặng lẽ ngắm bản thân trong gương.
Cùng lúc đó Diệp Vãn, Phó Hi và Tĩnh Dao vào, cả ba đều mặc lễ phục tối giản làm phù dâu cho Giang Nguyệt. Phó Hi hăng hái chạy đến ôm cô, chút kh nỡ thút thít: “Nguyệt Nguyệt, tới mà cũng bỏ l chồng, Vãn Vãn và đều l chồng hết , làm đây!”
“ l chồng chứ đâu đâu. Các muốn thể tới Phong Nguyệt chơi mà.” Giang Nguyệt mân mê đóa hoa cưới đính ngọc trai, dở khóc dở cười Phó Hi.
“Tụi này kh dám tìm chơi đâu, nhỡ đâu mà Hàn tổng bắt được thì nhất định sống kh yên ổn với ta.”
Cả đám cười rộ, sau đó ngoài cửa tiếng ồn ào. Lệ Ngân bận rộn từ sáng sớm, bà vào phòng Giang Nguyệt cô thêm chút nữa nhắc nhở đoàn rước dâu đã đến, còn tận tâm chỉnh sửa váy áo cho cô một lượt nữa.
Lúc sáng thay đồ là bà tự tay chải tóc cho cô, hi vọng cô sau này hạnh phúc viên mãn, làm mẹ như bà mới yên lòng được.
Giang Nghiệp hôm nay gả con gái rượu nên tặng quà cưới cho cô nhiều, biết bình thường cô thích siêu xe, mặc dù hay la mắng cô sưu tầm nhiều lãng phí tiền nhưng vẫn chiều theo cô. Hôm nay cô l chồng, còn đặc biệt dặn dò quen trong giới tìm hai mẫu xe của hãng Rolls-Royce cặp màu đen và trắng, trần xe là chòm sử tặng Giang Nguyệt xem như là của hồi môn tặng kèm với các món quà quý giá khác.
Hàn gia nôn nóng đến nỗi chuẩn bị quà cáp lễ bánh các thứ trước hẳn một tháng. Hôm nay mới chính thức diễn ra lễ cưới, trên dưới Hàn gia đặc biệt đến chúc mừng thái tử gia của bọn họ l được vợ. Hàn Phong dậy từ một giờ sáng, tới lui chọn lựa nên mặc bộ vest nào cho thật đẹp trong ngày trọng đại. Cuối cùng l một bộ vest trắng được may đo cao cấp mặc vào.
“Ôi cuối cùng Hàn tổng cũng chịu l vợ à?” Dương Kỳ một tay ôm con trai một tay vỗ vỗ vai Hàn Phong khích lệ.
“Chứ , cảm ơn bác sĩ Dương quan tâm nhé. Lễ cưới tất bật chuẩn bị cả tháng ròng rã, kh làm gọn lẹ nh nhẹn như bác sĩ Dương được.”
“!” Dương Kỳ bĩu môi hôn con trai, kh dám ở lại phòng thay đồ nữa mà ra ngoài chuẩn bị quà cưới. Ở đây thêm một giây thôi thì kh khéo lại bị Hàn Phong mỉa mai.
“ đừng để ý Dương Kỳ, sắp tới giờ lành , ra ngoài với dì Hàn xem xem cần chuẩn bị gì nữa kh.” Chu Quân Ngọc nhẹ nhàng nói, thân thể yếu ớt từ nhỏ nên hay ngồi xe lăn. Từ Yến Thành xa xôi bay qua đây làm phù rể cho đám cưới Hàn Phong nên vợ sắp cưới theo chăm sóc , sẵn tiện cho cô làm quen với các em của .
Tống Cẩm Hy gật đầu chào mọi đẩy xe lăn ra bên ngoài, còn Lục Cửu ở trong phòng, bị hai em tốt này kéo làm phù rể. Lần trước ở đám cưới Dương Kỳ đã uống kh ít rượu, hôm nay kh biết làm m thức thách quái dị gì đây.
“Hai các l vợ, lão đại cũng vợ, lão tam cũng sắp l vợ, chỉ còn là bơ vơ một . Ông trời thật kh c bằng mà!” Lục Cửu lười biếng dựa vào tường, ai oán lên tiếng.
“M ngày trước khoe khoang trong nhóm chat đang theo đuổi cô gái nào mà, bây giờ lại sầu thảm như thế?” Hàn Phong bận rộn ngắm nghía dáng vẻ đẹp trai của trong gương lần nữa, cẩn thận cài lại hoa trên lên n.g.ự.c trả lời Lục Cửu.
“Kh dễ dàng như vậy đâu.” Lục Cửu nghĩ đến Quý Lam, thầm nhủ cố gắng hơn chút nữa, sớm ngày rước vợ về dinh!
Đã sắp đến giờ nên nhà trai bắt đầu di chuyển tới Giang gia, xe cưới của Hàn Phong dẫn đầu. đặc biệt l chiếc Maybach biển tam hoa chín được Giang Nguyệt yêu thích rước dâu, cả đoạn đường đều bồn chồn sốt ruột sửa tới sửa lui chiếc nơ trên cổ áo.
Hôm qua lão Cố n với c việc bận rộn nên đến trễ một chút. Hàn Phong kh dám làm phiền nên nói Cố Xích La góp mặt chung vui là được, c việc bận rộn thì cứ làm trước.
Nhưng Cố Xích La nể mặt Hàn Phong nên vội vàng thu xếp lịch trình, dẫn theo vợ con về Tây Thành dự tiệc cưới của em . biết lão nhị khó tính, bao lâu nay vẫn chưa ưng ý cô gái nào nên đặc biệt gọi thêm nhiều lớn sừng sỏ gấp rút bay về trong đêm xem mặt em dâu. Từ Berlin đến Tây Thành bằng trực thăng tư nhân nên chỉ mất ba tiếng, vừa kịp tới cổng chính Giang gia góp vui.
Đúng lúc xe rước dâu của Hàn Phong cũng tới, xuống xe đã th xe và vệ sĩ của Cố Xích La đằng xa. Hàn Phong nhếch môi, nh về phía đó đích thân đón tiếp Cố Xích La.
“Lão Cố!” Hàn Phong vui mừng gọi lớn, mọi xung qu biết “lão Cố” trong lời Hàn Phong là ai nên vội vàng qua chào hỏi. Hàn Dương và Tô Huyền cũng nể mặt gọi một tiếng “ Cố!”. Cố Xích La mặc âu phục đen, cả khí thế áp bách xuống xe vỗ vỗ vai Hàn Phong xong vòng qua bên kia mở cửa xe cho vợ .
“Chị cả Chu!” Hàn Phong gật đầu với Chu Thường Hi, kính trọng gọi họ riêng của cô.
“Ừ, Xích La nói hôm nay là ngày vui của Phong, vợ chồng chúc tân hôn hạnh phúc, bách niên hảo hợp, vĩnh kết đồng tâm nhé!” Chu Thường Hi mỉm cười, trên má lúm đồng tiền nhỏ xinh đẹp. Sau đó tiểu thiếu gia cũng được Cố Xích La ôm xuống xe, nhóc nh nhẹn, mồm mép l lợi chạy đến gọi Hàn Phong: “Chú Phong!”
“Giỏi quá, Tiểu Cố lại cao hơn lần trước chú gặp .”
Cố Xích La tự hào con trai , chỉ một đứa nên cưng chiều nó, sau đó để nhóc chạy theo Hàn Vũ chơi, còn đứng sát bên Thường Hi ôm eo cô, hất cằm với Hàn Phong: “Lời chị dâu cũng là của , sau này nhất định sống hạnh phúc đ nhé.”
Xong ra hiệu cho đàn em đem quà lên, “Ông đây năm mỏ dầu lớn ở Trung Đ, hôm nay l vợ nên tặng một cái. Gi tờ đã chuẩn bị đủ, khi nào rảnh rỗi tới đó thử một chút.” Cố Xích La hào hứng xoa tay, nể trọng Hàn Phong nên đặc biệt dặn dò cấp dưới gấp rút làm gi tờ, còn đem thêm nhiều thứ quý giá khác đến làm quà nữa.
Hàn Phong cầm tập tài liệu đưa cho Tiêu Bắc, mỏ dầu cũng nhưng kh lớn bằng Cố Xích La, đây xem như quà quý nên nhếch môi nói cảm ơn.
Chu Quân Ngọc và Lục Cửu cũng lại chào hỏi, Cố Xích La th ngồi trên xe lăn vẫn như ngày nào liền nhếch môi: “Lão tam cũng sắp l vợ, cả này đúng thật chuẩn bị quà đến mỏi tay.”
“Kh dám phiền cả, bọn em đăng ký kết hôn trước, chưa tổ chức đám cưới liền đâu.”
“Vậy à, thế cũng được, khi nào tổ chức thì kêu nói với .” Cố Xích La liếc Tống Cẩm Hy đứng sau lão tam, cảm th này chút quen mắt nhưng kh nhớ đã gặp qua ở đâu.
Cẩm Hy th thế lặng lẽ gật đầu, xem như chào hỏi .
Hàn Phong th đã đến đ đủ nên dẫn tất cả vào Giang gia, chuẩn bị nghênh đón thử thách của nhà gái.
Lục Cửu, Dương Kỳ, Hàn Vũ và Chu Quân Ngọc làm phù rể nên theo sau Hàn Phong chịu thử thách. Còn tai to mặt lớn như Cố Xích La nhàn nhã đứng một bên cùng vợ xem trò vui, nhếch môi trêu chọc Hàn Phong một câu: “Năm xưa đây kh cần làm m thử thách này vẫn rước vợ về được nhé. Chú em còn thua xa!”
“Là do may mắn thôi, đừng suốt ngày tự hào như tài giỏi lắm vậy.” Chu Thường Hi hừ nhẹ, liếc Cố Xích La một cái khiến biết ều ngậm miệng lại.
Mọi trong phòng khách cười lớn, nhao nhao nói: “Cố đại gia vẫn sợ vợ như ngày nào!”
Giang Nghiệp và Lệ Ngân nhịn cười ổn định đám đ, bà th Tĩnh Dao đến liền nhắc nhở mọi im lặng lại.
Tĩnh Dao phấn chấn ra phòng khách, bắt đầu ra đề bài.
“Chú rể và phù rể, mỗi vẽ một bức tr, kh được phép mở mắt!”
Lục Cửu trợn mắt: “Đi học thấp ểm nhất là môn mỹ thuật đ!”
“ môn nào học giỏi à?” Hàn Phong cười khẩy châm chọc Lục Cửu, hai học chung từ tiểu học, đương nhiên xếp thứ nhất, còn Lục Cửu đội sổ!
Lục Cửu: “…” Được , im lặng là cách tốt nhất, nói ra chỉ sợ ta cười vào mặt.
Chu Quân Ngọc ngồi trên xe lăn cười tủm tỉm, gọi một tiếng “Cẩm Hy” để cô đeo khăn che mắt lại.
Hàn Phong tự đeo khăn cho , tay cầm một chiếc bút l, bắt đầu tô tô vẽ vẽ theo cảm nhận của bản thân.
Thử thách này cần sự kiên nhẫn, qua nửa tiếng Hàn Phong chậm rãi đặt bút xuống, ra hiệu đã vẽ xong.
Chu Quân Ngọc vẽ nét cuối cùng, sau đó ềm đạm để bút lại chỗ cũ.
Hàn Vũ thích thú vẽ mỹ thực, xong cũng thong thả dừng bút.
Lục Cửu nguệch ngoạc vẽ m nét kh rõ hình dạng, hì hục mãi mới thả bút lại.
Tĩnh Dao lại xem tr của từng , Chu Quân Ngọc vẽ một bức tr phong cảnh cực kỳ tao nhã phóng khoáng. Hàn Vũ vẽ mỹ thực sống động, còn Hàn Phong vẽ một cô gái xinh đẹp trong chiếc váy cưới diễm lệ, trên góc ghi hai chữ “Giang Nguyệt” xong cẩn thận ký tên lên.
Tĩnh Dao đánh giá tr của cao, cô hài lòng gật gù khen ngợi: “Hàn tổng quả thực đa tài.”
Xong lại qua Lục Cửu, tác phẩm của quả thực như “đấm” vào mắt xem.
“Lục tổng, tác phẩm của ...” Tĩnh Dao xoa xoa mắt, một lời khó nói hết.
Lục Cửu bĩu môi, “Đẹp quá đúng kh? Chà, tr Cửu gia vẽ nước đem bán đấu giá mới xứng đáng với giá trị của nó.”
Mọi : “...”
Cố Xích La nhíu mày, vẻ mặt khó coi nói thẳng: “Lão tứ đúng là nên xem lại mắt thẩm mỹ của . Cái này mà là tr vẽ hả?” chỉ chỉ vào tờ gi trên tay Lục Cửu, tỏ vẻ hết nói nổi.
Cả phòng khách nể mặt vị tiểu Lục tổng này nên nãy giờ kh dám cười, chỉ thể nín nhịn trong bụng. Bây giờ nghe Cố Xích La nói thế liền kh kiêng dè gì nữa cười phá lên.
Giang Nguyệt ngồi trong phòng nghe bên ngoài nói cười rôm rả, kh khi sôi nổi liền nôn nóng. Cô mím môi l ện thoại ra, lén lút n tin cho Hàn Phong.
[Chừng nào mới đến rước em vậy? Hay em mở cửa sau cho nhé] Kèm theo một nhãn dán cười nhe răng.
Hàn Phong lập tức trả lời lại:
[Được nha, em mở cửa sẵn , chạy đến rước em liền!!]
Xong kh đợi Giang Nguyệt n lại, thừa dịp mọi còn đang cười nhạo bức tr của Lục Cửu nh tay nh chân cầm l tr của lẻn đến trước cửa phòng cô. Mím môi gõ vào đó.
Giang Nguyệt rón rén ra mở cửa cho , Hàn Phong vừa th dáng vẻ xinh đẹp của cô trong bộ váy cưới chính tay thiết kế liền ngơ ngẩn một chút.
Mãi mới l lại giọng nói của :
“Nguyệt Nguyệt nhà ai mà xinh đẹp vậy hửm?”
“Nhà Phong!”
Giang Nguyệt vui vẻ chạy đến ôm , Hàn Phong đem tr vẽ tặng cho cô, Giang Nguyệt xuýt xoa khen ngợi hài lòng hôn .
Hàn Phong một tay bế bổng cô, tay còn lại l trong túi áo ra một xấp lì xì đưa cho hai phù dâu ung dung ra phòng khách.
Bên ngoài ầm ĩ nói cười, đột nhiên Tĩnh Dao kh th chú rể đâu liền la lên. Mãi đến lúc th Hàn Phong ôm Giang Nguyệt ra thì trừng mắt Phó Hi và Diệp Vãn ở đằng sau đang tới.
Hai ai n đều hớn hở ước lượng phong bao dày cui trên tay , giải vờ ngó đ ngó tay tỏ vẻ kh biết gì.
***
Hàn Phong ôm cô ra tới cổng chính, Giang Nghiệp th thế liền kh nỡ nắm tay cô, “Sau này rảnh rỗi thì về thăm ba một chút.”
“Con biết ạ.” Giang Nguyệt vẫy vẫy hoa cưới trên tay , ánh mắt dịu dàng .
Lệ Ngân th bạn già nhà bịn rịn như thế còn tưởng Giang Nguyệt l chồng xa nên trêu chọc : “Nguyệt Nguyệt vẫn ở Phong Nguyệt mà, muốn thì chạy qua thăm con bé là được .”
Sau đó bà cũng bắt đầu lưu luyến, khóe mắt cay cay cô: “Nguyệt Nguyệt, sau này Giang gia vẫn là nhà của con. Muốn thì về bất cứ lúc nào nhé.”
Giang Nguyệt mím môi gật đầu, nghẹn ngào đáp: “Dạ, con biết .”
Hai đăng ký kết hôn cùng ngày cưới, Hàn Phong sau khi cầm được gi kết hôn liền giấu như giấu vàng. nghiêm túc xem tới xem lui, cuối cùng đem bỏ vào két sắt bảo mật cao nhất trong biệt thự khóa lại.
“Chồng, giấu kỹ như thế làm gì?” Giang Nguyệt dở khóc dở cười hỏi .
“Kh giấu kỹ thì lỡ sau này em chán , l làm các thủ tục gì gì đó kh chịu thiệt à.” Hàn Phong ôm eo cô hôn lên vành tai Giang Nguyệt: “Ngoan, để giữ cho.”
Giang Nguyệt cười tủm tỉm ngồi yên lại, chẳng m chốc đã đến sảnh tiệc cưới.
Bầu trời hôm nay trong vắt quang đãng, ánh nắng vàng ươm soi rọi khắp muôn nơi.
Lễ cưới bắt đầu vào lúc 9 giờ 9 phút là một con số hoàn mỹ vĩnh cửu, giống như tình yêu của và cô mãi kh xa rời.
Sảnh tiệc trang hoàng xa hoa lộng lẫy, khắp nơi đâu đâu cũng là minh chứng tình yêu của Hàn Phong dành cho Giang Nguyệt. Cả tháng nay tự tay lo liệu mọi thứ, bàn bạc với Lệ Ngân và Giang Nghiệp để đám cưới diễn ra chu toàn.
Khách mời đã đến đ đủ, toàn bộ giới kinh do Tây Thành và Bắc Thành, thậm chí cũng đại diện lớn của Nam Thành đến tham dự tiệc cưới. Còn riêng của Cố Xích La ngồi ngang hàng trên bàn đầu, vai vế là ai trong giới tự khắc biết rõ mà qua kính trọng chào hỏi.
Giang Nguyệt khoác lên bộ váy cưới diễm lệ, nôn nao đứng chờ tiến vào lễ đường bắt đầu nghi thức thiêng liêng của đời . Bên cạnh là Giang Nghiệp, nắm tay cô ủi an, khoảng khắc cánh cửa lớn được nhân viên mở ra, ánh sáng rực rỡ rơi xuống Giang Nguyệt.
Quan khách dõi theo cô dâu bước ra từ lễ đài, Hứa Vân cũng kh ngoại lệ. Cô từ Nam Thành bay trong đêm đến để chúc phúc, lúc th Giang Nguyệt trong lòng chút mong chờ cho bản thân.
Hứa Vân rũ mắt, hơi thất thần.
Chợt đằng sau kêu cô, Hứa Vân mới tỉnh táo quay đầu lại .
“Hứa tổng, hân hạnh!” Đàm Vũ lại, đến cùng Đàm Vân nhưng cô qua ngồi chung với lãnh đạo nữ nên bây giờ đang bận rộn tìm chỗ cho , vừa lúc gặp Hứa Vân.
“Đàm tổng.” Cô đứng dậy đáp lời, sau đó biết Đàm Vũ đang tìm chỗ nên sẵn tiện nói: “Hay ngồi đây luôn , đại diện Nam Thành chỉ và trợ lý, buồn chán.”
“Vậy làm phiền Hứa tổng.”
Hai ngồi cạnh nhau dõi theo cô dâu và chú rể trên sân khấu, thi thoảng nói vài chuyện.
Giang Nguyệt chậm rãi cầm váy ra, Hàn Phong đứng sẵn đợi cô, vừa th Giang Nguyệt liền kh kiềm được lại.
“Nguyệt Nguyệt sau này giao lại cho , nhớ chăm sóc con bé cho tốt.” Giang Nghiệp đặt tay Giang Nguyệt lên tay , trước khi rời còn lặng lẽ vỗ vỗ mu bàn tay của cô.
chứng hôn là Giang Cơ, từ Mỹ bay về xem cháu gái nhỏ nhà l chồng. Giang Khiêm cũng theo về, đúng lúc đang đầu tư mở đường bay riêng nên tặng cô một đường bay riêng đề tên Giang Nguyệt xem như quà cưới.
Giờ phút này mọi thứ đều tĩnh lặng, chỉ tiếng đàn dương cầm vang lên những ca khúc kiêu hãnh lãng mạn động lòng . Hàn Phong nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, chậm rãi quỳ xuống, ánh mắt dịu dàng chân tình sáng rực như đêm.
Giọng Hàn Phong trầm ấm, chút căng thẳng khi nói lời thề ước mà đã học học lại nhiều lần.
“Nguyệt Nguyệt, cùng trả qua bao khó khăn, chúng ta lại tìm được nhau trong chuỗi ngày chia cắt. Sau này sẽ chăm sóc bảo vệ em, dù khổ đau hay bệnh tật, vẫn mãi ở bên em vĩnh viễn trọn đời.”
l hộp nhẫn tinh xảo được chế tác riêng ra, nhẹ nhàng ngước cô:
“Nguyệt Nguyệt, em đồng ý...”
“Em đồng ý mà!” Giang Nguyệt kh nỡ để quỳ lâu, vội vàng tiếp lời, khóe mắt cô đẫm lệ, Hàn Phong bình thường ít nói, bây giờ nói những lời sâu sắc như vậy khiến trái tim cô thổn thức.
“Cảm ơn em đã đồng ý gả cho .” Hàn Phong vui mừng đeo nhẫn vào hôn tay cô, sau đó đứng dậy ôm l Giang Nguyệt. Cô hạnh phúc nép vào lòng , vừa đeo nhẫn lại cho vừa nhỏ giọng bày tỏ:
“ trăng gió, Phong Nguyệt hữu tình, em yêu !”
Snow trên sân khấu chạy đến quấn quýt dưới chân hai , Hàn Phong khẽ cúi xuống hôn lên môi cô. Giang Nguyệt nhiệt tình đáp lại, khách mời phía dưới liền vỗ tay chúc phúc cho hai .
Tất cả đều đắm chìm vào kh gian huyền ảo và xa hoa, bầu trời đêm được làm như thật với hàng vạn ánh rơi, trên cao còn vầng trăng sáng chói đẹp đẽ. Tất cả dung hòa lại như bức tr sống động hài hòa, vẹn toàn một tình yêu thơ mộng.
Đi qua biết bao gian khổ, đắng cay ngọt bùi đều đã nếm thử. Hạnh phúc là do bản thân nỗ lực gìn giữ và níu l.
Để , viên mãn vĩnh viễn, đời đời kiếp kiếp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.