Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 171: Canh Bạc Dưới Ánh Trăng
Cảm tưởng như thời gian đêm nay trôi qua chậm, thậm chí còn chút nặng nề khó tả. Giang Nguyệt chợt th bị nhiều thứ chi phối, cô bần thần trước mắt, Lưu Nhậm vẫn gục xuống vai cô nỉ non, nói những lời chân thành giản dị.
“Nguyệt, sợ ngày nào đó kh được th em. Những năm qua chỉ thể đứng từ đằng xa dõi theo em, sợ em mất nhưng chẳng quyền lên tiếng ngăn em lại.” lặng lẽ xoa nhẹ mái tóc dài thả sau lưng cô, giọng khàn khàn: “ biết dơ bẩn kh xứng với em, hôm nay dùng hết dũng khí thú nhận với em những việc từng làm. Nếu lỡ sau này kh còn cơ hội nào khác thì vẫn an tâm, an tâm vì đã hối lỗi với em.”
Hơn ai hết biết rõ r giới giữa hai mỏng m, Lưu Nhậm lên từ bùn lầy, kh tính là sạch sẽ gì cho cam. Bản thân là ai, kết cục như thế nào biết rõ, những chuyện mà từng làm sẽ là vết nhơ cả đời mà kh thể chối bỏ, cũng chẳng thể tránh né.
Còn Giang Nguyệt là cô gái sống trong thế giới hạnh phúc, đầy đủ tình thương cha mẹ từ nhỏ cho đến lớn. thuần khiết và lương thiện giống cô, đối với là mơ mộng hão huyền nhưng lại bất chấp khao khát chiếm l như kẻ cuồng loạn.
“Đáng tiếc mọi thứ đã muộn .” Giang Nguyệt lúc này mới lên tiếng, cô cười nhạt, ánh mắt hờ hững vào khoảng kh vô định: “ thú nhận với thì ích gì? Lưu Nhậm, nói xin lỗi, một câu xin lỗi của làm ba khỏe mạnh lại kh? làm cho Giang thị kh trải qua những ngày tháng khó khăn kia kh? làm cho khỏi khổ sở đau buồn như bây giờ kh?”
Cô rũ mắt, giọng nói ảo não:
“ nói , đang dần phá hủy .”
Lưu Nhậm ngây , vẻ mặt tâm đắc gật gù, sau đó từ trong túi áo rút ra một khẩu s.ú.n.g ổ quay, mạnh mẽ nhét vào tay cô. “Cầm l.” nghiến răng, trong mắt ánh sáng dần lụi tàn, trầm giọng: “Vậy em b.ắ.n c.h.ế.t , l cả mạng sống này để đền tội với em.”
Giang Nguyệt thoáng khẩu s.ú.n.g sáng bóng trong tay cười lớn, hai tay nắm l áo đe dọa: “ chắc c?”
Lưu Nhậm gật đầu: “ chưa bao giờ lừa em.”
Cô lạnh mặt, cánh tay hơi run nhưng cầm s.ú.n.g vững vàng. Lên nòng, mắt Giang Nguyệt sắc lại như mũi d.a.o thể g.i.ế.c c.h.ế.t khác bất cứ lúc nào, khoảng khắc viên đạn bay ra khỏi họng s.ú.n.g Lưu Nhậm từ từ nhắm mắt lại. Miệng chậm rãi cong lên, nụ cười vẫn rạng rỡ.
Kh khí chợt ngưng trệ, nhiệt độ thấp xuống, những tưởng cái c.h.ế.t đã gần trong gang tấc. Đạn mãnh liệt sượt qua vai trái Lưu Nhậm bị bức tường vững chắc cản lại, cánh tay chảy m.á.u thấm ướt cả áo ngoài, nhưng từ đầu đến cuối vẫn kh than lời nào. Tiếng s.ú.n.g vang vọng bên tai cực kỳ chân thực, mùi thuốc s.ú.n.g nồng nặc dày vò khứu giác trong phòng. Giang Nguyệt mất sức ngồi sụp xuống sàn nhà, nhưng ánh mắt c.h.ế.t chóc đó vẫn đeo bám .
“Lưu Nhậm, đến một lúc nào đó, cái c.h.ế.t của sẽ còn tồi tệ hơn bây giờ.”
Lưu Nhậm dùng tay bịt chặt miệng vết thương, trái tim lặng lẽ thắt lại tựa như bị vô số mảnh vỡ bén nhọn cứa qua. “Nguyệt, khi nãy đã cho em cơ hội, em kh tận dụng thì sau này đừng trách kh tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t . Bây giờ đến lượt ra ều kiện cho em, đêm nay kh được đâu cả, Vu Nhĩ sẽ ở đây c chừng em.”
Giang Nguyệt định phản đối nhưng nói xong liền xoay mất, cô bóng dáng Lưu Nhậm dần khuất sau cánh cửa liền siết chặt khẩu s.ú.n.g vẫn còn bốc khói trong tay , dù kh cam tâm nhưng cô kh muốn mất trí hồ đồ. Hàn Phong đã sớm sắp xếp mọi thứ, đêm nay định sẵn là một c bạc dưới ánh trăng sáng chói này.
Cô bình tĩnh trấn an bản thân xong chạy lại tủ quần áo, tìm một chiếc áo khoác dài mặc vào l sợi dây chuyền bạc ra nói mật mã cửa chính cho bên đầu dây. Động tác Giang Nguyệt nh nhẹn, chẳng m chốc xóa sạch dấu vết, cô kh yên tâm ngủ nên ngồi bên mép giường ngắm khung cảnh bên ngoài. Thi thoảng uống một ngụm trà, thầm mong đêm nay sớm trôi qua.
...
Hàn Phong biết tin của Vương Đ đã bắt đầu x vào chỗ của Lưu Nhậm bèn cho Barry chỉ huy một đội lớn tiến thẳng vào biệt thự lúc rạng sáng. mặc áo chống đạn, trời lạnh nên khoác áo măng tô đen bên ngoài, đang thay đạn cho s.ú.n.g thì Hứa Vân từ ngoài x vào. Cô mặc kệ binh lính ngăn cản , liên tục la lớn muốn gặp Hàn tổng.
“Để cô vào .” Hàn Phong biết mục đích Hứa Vân kh quản ngày đêm đến đây tìm , lúc cô bước vào, kh ngẩng đầu lên mà chỉ chăm chú thay đạn cho m khẩu s.ú.n.g ngắn sưu tầm được.
“Hàn tổng, ba mất .” Hứa Vân bật khóc, nghĩ đến những lời Hứa Tuấn nói lại càng khóc đau đớn hơn: “Lưu Nhậm hại c.h.ế.t ba , muốn gặp ta để hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc là tại ? Tại hả?” Cô siết chặt nắm đấm, khuôn mặt x xao nhợt nhạt chẳng sức sống. Lúc Hứa Tuấn ra Hứa phu nhân khóc đến nửa sống nửa chết, Hứa Vân như mất hồn ngồi bên linh cữu suốt một đêm liền, cô suy nghĩ nhiều chuyện, tâm trạng lên xuống thất thường đến sáng mới quyết định bay sang Italy.
“Ba nói ta là trai , Lưu Nhậm là cùng cha khác mẹ của .”
Giọng Hứa Vân run rẩy, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng bi thương của Hứa Tuấn nằm trên giường bệnh. Lúc nghe được lời này tâm trạng cô tuột dốc kh ph, bây giờ nói lại cho nghe còn chút thấp thỏm.
Hàn Phong thay xong băng đạn cuối cùng nhét s.ú.n.g lại sau lưng, nhếch môi, vẻ mặt kh gì ngạc nhiên đứng dậy. bước lại gần cô, giọng lạnh nhạt: “Bây giờ nói những lời này còn ích gì nữa.”
Hứa Vân giật , để ý đến biểu cảm của nhíu mày: “ đã biết trước ?”
kh giấu giếm, thản nhiên gật đầu xem như trả lời câu hỏi của cô.
“Thảo nào...” Hứa Vân cười tự giễu, nhớ đến những lời của Hàn Phong hỏi trước kia: “Đáng lẽ nên giấu cả đời mới . Để cho đủ dũng khí báo thù Lưu Nhậm.”
“Hôm nay cô chạy đến đây chỉ để hỏi m câu ngớ ngẩn này thôi ?”
Giọng Hàn Phong đột ngột trầm xuống, khiến cô bất giác rùng .
Hứa Vân hơi cúi đầu, môi mím lại thành đường thẳng tắp. hỏi đúng lắm, cô ngày đêm chạy tới đây chỉ muốn xác nhận lại một sự thật từ ba mà cô luôn kính trọng nói ra. Sở dĩ Hứa Vân bốc đồng như thế là vì cô kh cách nào chấp nhận được Lưu Nhậm là , ều này chẳng khác gì tự hủy diệt lẫn nhau.
Nhưng từ trước đến giờ những gì cô làm cũng kh hoàn toàn sai. Hứa Vân thầm nh ninh trong lòng là Lưu Nhậm bất nhân trước, thì đừng trách cô bất nghĩa.
Hàn Phong lạnh mặt, liếc Hứa Vân đang thất thần: “Vương Đ vẫn còn sống, ta đang cho x vào biệt thự phía Tây truy lùng Lưu Nhậm. Hôm nay kh g.i.ế.c ta, thì tất nhiên sẽ khác thay làm.”
“Vương Đ còn sống?” Hứa Vân lẩm bẩm, suy đoán trước kia của cô đã thành sự thật, quả nhiên ta là con cáo già thực thụ. “ muốn theo đến biệt thự phía Tây, cứu Giang Nguyệt, sẽ kh làm vướng chân .” Cô ngẩng đầu lên, trong mắt ẩn chứa sự quyết liệt kiên định.
“Tùy cô, ở đây kh bảo đảm mạng sống của ai cả.” Hàn Phong hờ hững lướt qua Hứa Vân, thuận miệng nhắc nhở m câu.
Hứa Vân nghe thế vội nói “ tự biết chừng mực” theo sau .
Conal trước đó giả dạng thành giao báo đến biệt thự phía Tây thám thính, l lẹ khiến dì Trình chẳng nghi ngờ gì. Dì chút buồn chán vì trong biệt thự vắng vẻ nên sẵn trò chuyện với một chút, than phiền ều hòa ở phòng ngủ bị hư, hai bữa nay đều ngủ kh ngon giấc.
“Trời ạ, dì kh nói sớm. M cái này cháu sửa giỏi lắm, để cháu giúp dì.”
Dì Trình vui vẻ hẳn lên, sau đó đồng ý để vào biệt thự sửa ều hòa giúp.
Lúc Conal theo bà vào trong m tên vệ sĩ dòm ngó tới lui, bình tĩnh kéo mũi lưỡi trai xuống thấp, cẩn thận nhớ kỹ cấu trúc lối trong biệt thự.
“Dì ơi, bên kia là phòng ai mà vệ sĩ c gác kỹ vậy?”
Dì Trình theo hướng tay của Conal, nụ cười hơi gượng gạo:
“Là... Là cô gái mà chủ mang về m hôm trước. Cô và chủ chút hiểu lầm thôi, kh gì đâu.”
Bà lựa lời nói ra, qua loa m câu tiếp tục chỉ chỗ ều hòa kia cho Conal vào sửa. Nhưng Conal nghe xong liền hiểu ngay Giang Nguyệt ở bên trong, vệ sĩ c gác dày đặc kh kẽ hở, muốn lẻn vào chắc c kh dễ dàng.
vừa suy nghĩ vừa nh tay sửa xong ều hòa, cất đồ nghề vào lại quay sang hỏi dì Trình: “Dì xem còn thứ gì hư hỏng nữa kh để cháu sửa luôn cho.”
Dì Trình lắc đầu, nói hết .
“Hay dì vào phòng cô gái kia thử xem, cô gái đó ở trong phòng cả ngày...”
“Kh được đâu.” Dì Trình vừa nghe vội ngăn lại, “Bên đó giống như cấm địa, chủ nói kh cho ngoài vào. Hôm nay cảm ơn cháu nhé.”
Conal chần chừ ngó qua căn phòng kia một lát theo bà trở ra. Sau khi rời khỏi biệt thự lại đường vòng trở về chỗ Hàn Phong báo lại mọi chuyện, còn nói ra lối tắt trong biệt thự phát hiện được. cực kì tài năng trong khoản ghi nhớ mọi thứ, chẳng m chốc đã vẽ được bản phác thảo sơ đồ biệt thự.
“Ở sau nhà kho đường hầm, kh biết dẫn tới đâu nhưng đây là đường thoát thân tốt nhất.” Conal gõ gõ lên mặt bàn, hơi sốt ruột: “Lưu Nhậm kh ở biệt thự, chắc là chỗ lính đánh thuê đóng quân ở bìa rừng xem xét .”
“Vậy bây giờ cho tiến vào biệt thự . Cảng biển đã bị phong tỏa, bọn chúng chạy đằng trời cũng kh thoát được.” Hàn Phong lạnh lùng lên tiếng, xe tiếp tục tiến về biệt thự nh như tên lửa, bất chấp tất cả x lên phía trước.
Lính đánh thuê của Vương Đ tiếp tục xả s.ú.n.g ở căn cứ của lính Lưu Nhậm sát bìa rừng. Khắp nơi đều là khói lửa mịt mù làm khác nghẹt thở, Lưu Nhậm dẫn thêm đến tìm tên đầu sỏ, ánh mắt cương lĩnh nói lớn: “Dùng thủ đoạn đánh lén hèn hạ này, giỏi thì chúng ta nói chuyện trực tiếp .”
“Thằng nhãi khốn nạn, mày cũng nói được hai chữ hèn hạ hả?” Vương Đ từ trong chiếc xe việt dã nhảy ra, lính đánh thuê ngừng động thủ, chậm rãi mở đường cho ta tiến lên.
Lưu Nhậm nheo mắt, lúc rõ mặt mũi của trước mắt kh khỏi bất ngờ. Sau lưng Vương Đ còn hai kẻ khác bị áp giải theo.
Đỗ Nhi đầu tóc bù xù, cả chật vật bị lính đánh thuê trói tay ép buộc quỳ xuống đất như phạm nhân. Cô ta bị Lưu Nhậm hắt hủi nên dùng chút sắc đẹp còn lại dụ dỗ một tên đội trưởng trong nhóm lính đánh thuê của để được sống tốt một chút. Ai ngờ hôm nay kẻ thù tấn c, cô ta đã cố gắng gom đồ trốn nh nhất thể nhưng vừa chạy ra bìa rừng lại bắt gặp xe của Vương Đ tiến vào. Ông ta lập tức nổi ên b.ắ.n liền hai phát đạn vào chân trái Đỗ Nhi, khiến cho cô ta nửa sống nửa c.h.ế.t kh thể đâu.
Trên cô ta m.á.u me bê bết, hơi thở thoi thóp như kẻ sắp chết: “Lưu tổng, cứu , cứu ...”
“Con đàn bà c.h.ế.t tiệt, mày dám phản bội tao.” Vương Đ kh cho Đỗ Nhi nói hết lời, ra lệnh cho thuộc hạ vả vào miệng cô ta. Sau đó ta giơ s.ú.n.g về phía Lưu Nhậm, gằn giọng gầm lên: “Mày hại tao trắng tay, Vương thị chẳng thứ gì chống đỡ nên sụp đổ thảm hại. Còn nữa, sai khiến nó g.i.ế.c c.h.ế.t tao, tao b.ắ.n c.h.ế.t mày!!” Ông ta tiếp tục đá vào lưng Phạm Hoài đang nằm dài dưới đất: “ của mày là một đám ăn hại. Tao khinh!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lưu Nhậm nhíu mày, lời ta nói lộn xộn chẳng đâu vào đâu. Nhưng mà Vương Đ còn sống thì đã biết chắc nào phản bội . Ông ta nói Vương thị sụp đổ, rõ ràng trước đó đã giao cho Trương Đình quản lý, kh thể nào chuyện này được.
Giữa vô vàn những m mối rời rạc dần suy nghĩ cẩn thận lại, nhớ ra Hứa Vân lâu nay luôn tìm cách chèn ép cáo buộc Lưu Vọng. Sự thật càng ngày càng rõ ràng, Lưu Nhậm bất giác siết chặt tay, nghiến răng kêu lên: “Hàn Phong!”
Hứa Vân dám làm như thế, hết lần này đến lần khác muốn lôi Lưu Vọng xuống vực thẳm chắc c đã nắm được nhiều tài liệu quan trọng. Thử hỏi ở Nam Thành này ai dám chống đối ? Chỉ thể là Hàn Phong nhúng tay vào đưa tài liệu cho Hứa Vân.
Còn chưa nghĩ ngợi thêm gì khác đột nhiên từ xa vang lên tiếng trực thăng, một tên lính đánh hơi được liền hô lớn “Cảnh sát tới, Lưu tổng, là cảnh sát!”. Vương Đ định cho x lên tàn sát đột ngột ngừng lại, ta gấp rút chỉ huy xe quay đầu tháo chạy. Đỗ Nhi th thế cũng nhân cơ hội muốn thoát thân nhưng vừa chập chững bước lại bị Vương Đ b.ắ.n c.h.ế.t ngay tại chỗ, ta ghét bỏ loại phản bội và lẳng lơ như cô ta, tức giận b.ắ.n thêm m phát nữa mới bõ tức.
Cô ta trợn mắt gục xuống đất, m.á.u chảy ra lênh láng khiến tất cả nháo nhào lên. Phạm Hoài đang nấp trong góc cũng sợ ếng , ta bị Hàn Phong đưa làm mồi nhử, nay rơi vào tay của Vương Đ càng thê thảm. định chạy theo Lưu Nhậm hòng cầu xin nể tình mà cứu l nhưng lời chưa nói ra liền bị rút s.ú.n.g nã thẳng vào dây b.o.m trên .
“Lũ vô dụng.”
Mặt Lưu Nhậm kh đổi sắc, thản nhiên đạn và thuốc nổ phá hủy Phạm Hoài. Tiếng nổ lớn vang lên rền xiết, cả căn cứ lập tức bốc cháy dữ dội. Lưu Nhậm hiểu ra gì đó liền cho xe quay lại biệt thự, lợi dụng vụ cháy để giữ chân cảnh sát kéo dài thời gian.
Ở biệt thự lính c kh dám lơ là giây phút nào, Lưu Nhậm đã dặn dò kỹ lưỡng trước khi dù bất cứ giá nào cũng ngăn kh cho Giang Nguyệt chạy trốn. Lúc Conal lẻn vào chợt choáng ngợp trước đám lực lưỡng này, qu sau đó thừa lúc mọi kh chú ý liền thả một quả b.o.m nhỏ về hướng bên kia.
Bọn lính c nghe th tiếng động lập tức chia ra tìm kiếm. Conal nuốt nước bọt, bật báo hiệu cho Hàn Phong tiến vào. Ở trong phòng ngủ cách âm nên Giang Nguyệt kh hay biết gì cả, cô chỉ chăm chú vào sợi dây chuyền bạc chờ Conal báo tin. Cả đêm cô chập chờn kh dám ngủ, chỉ gần sáng mệt mỏi quá mới chợp mắt một chút để sức.
Đang lim dim đột nhiên sợi dây chuyền kia sáng lên, cô lập tức tỉnh táo chạy lại cửa sổ thử. Dù kh th rõ nhưng cô biết ở bên ngoài nhiều , trong mắt Giang Nguyệt chợt sáng lên tia hy vọng. Mọi thứ cô đã chuẩn bị xong xuôi, tính toán thời gian thì giờ này cảnh sát cũng sắp đến.
Tâm trạng Giang Nguyệt hồi phục đáng kể, cô hít một hơi thật sâu, xong lặng lẽ đặt tay lên bụng : “Chúng ta sắp về nhà , ba sẽ đến cứu mẹ con .”
“ đã nói suốt đời còn lại em ở bên cạnh . Nguyệt, em đừng cố chấp kh nghe lời như thế.”
Giang Nguyệt giật , cô cắn môi xoay lại. Lưu Nhậm giờ phút này như từ địa ngục trở về, cả đầy máu, còn mùi thuốc s.ú.n.g rõ ràng. “Đi theo .” mạnh mẽ nắm l tay cô, mặc kệ Giang Nguyệt giãy giụa, Lưu Nhậm kéo cô lên tầng cao nhất của biệt thự, th rõ ràng quang cảnh phía dưới.
Lính đánh thuê hung hãn như con dã thú khát m.á.u từng bước lao vào của Hàn Phong. Khung cảnh hỗn loạn đâu đâu cũng nghe th tiếng s.ú.n.g nổ vang lên, cô nhắm mắt lại, hai tay bịt chặt tai hét lên: “Kh! kh muốn xem!”
“Cảnh sát quốc tế đã sắp đến , Lưu Vọng đã sụp đổ, kh còn gì cả. Nguyệt, em biết hại thê thảm như thế nào kh?” Lưu Nhậm cười đắng chát, kề s.ú.n.g vào trán cô, lúc hiểu ra tất cả thì mọi chuyện đã quá trễ.
Giang Nguyệt từ từ mở mắt ra, cố ý lảng tránh : “ nói nhảm gì vậy?”
“Lưu Vọng ở Nam Thành là cái vỏ rỗng, trụ sở chính đã được kịp thời chuyển về Italy. Hứa Vân kh biết gì cả, chỉ em là từ đầu đến cuối vẫn giả vờ lừa gạt , Nguyệt, tại em lại tàn nhẫn như thế?” Lúc nói lời này vẫn chăm chú quan sát biểu cảm của Giang Nguyệt, nhưng cô chẳng cho ánh mắt thương xót nào, vẫn lạnh nhạt và xa cách với như vậy.
“Phạm Hoài là của , đã biết từ lâu .” Giang Nguyệt nhếch môi, cô nâng cằm lên, thách thức khẩu s.ú.n.g kim loại trước mắt: “Lính b.ắ.n tỉa của bị thương là của làm, tài liệu Lưu Nhậm phạm tội là do tìm được, kể cả cái cớ trút giận Hàn Phong cũng là do nghĩ ra. nói xem, tại tàn nhẫn như vậy hả?”
Đồng tử Lưu Nhậm chợt co lại, đáy mắt sâu thẳm và nặng nề. Lồng n.g.ự.c như gì đó cuộn trào dữ dội, bất chợt trái tim của lại bị cô dày vò đến rướm m.á.u lần nữa.
“Nguyệt, tại đêm qua em kh b.ắ.n c.h.ế.t ? Để bây giờ kh khổ sở như vậy.” thẫn thờ, vết thương ở vai trái lại nhói lên.
“Kh, sống để th được hình phat của .” Cô quay mặt ra cửa sổ, hình bóng quen thuộc rơi vào mắt Giang Nguyệt khiến cô an tâm. Hàn Phong đang mở đường lên đây, xung qu là những tên man rợ bị tắm máu.
“Em đừng vội mừng, còn chưa biết ai tg ai thua đâu.”
Nói Lưu Nhậm kéo cô theo vào lối riêng trong biệt thự, Giang Nguyệt nắm chặt sợi dây chuyền, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc cô cho nó báo hiệu thật lớn. Lưu Nhậm nghe th liền giật đứt sợi dây quăng , binh lính bên ngoài đã bị âm th mạnh mẽ kia tác động. Hàn Phong bắt đầu dựa theo bản đồ của Conal đuổi theo đón đầu Lưu Nhậm sau khi ra đường hầm bí mật.
hận kh thể cho lính gài b.o.m trong biệt thự nổ c.h.ế.t Lưu Nhậm, nhưng Giang Nguyệt vẫn còn trong đó nên kh thể liều lĩnh. Hàn Phong đã hai ngày thức trắng, giờ phút này thần kinh căng như dây đàn, trong lòng bồn chồn bất an kh dứt, chỉ sợ Giang Nguyệt xảy ra chuyện gì thì sẽ ân hận cả đời. âm thầm siết chặt khẩu s.ú.n.g trong tay, thúc giục xe chạy nh lên.
Cảnh sát và Barry vẫn truy lùng tung tích của Vương Đ, ta cho chạy loạn vào rừng sâu dẫn ra một cảng biển bỏ hoang. Đang lúc ẩn náu chờ thời cơ đột nhiên phát hiện Lưu Nhậm đang từ đường hầm ra. thở dốc, trên mặt lem nhem vết m.á.u và bụi bặm, tr chẳng khác gì một bại tướng đang cố gắng vùng vẫy giữa tàn tích.
Giang Nguyệt theo mệt rã rời, gót chân cô bị gai nhọn đ.â.m vào chi chít các vết thương lớn nhỏ. Lưu Nhậm th thế dứt khoát bế cô lên, một tay cầm s.ú.n.g thủ thế trước Vương Đ và đồng bọn của ta.
“Cũng chỉ là chó cùng rứt giậu, Lưu Nhậm mày là kẻ bại trận.”
Vương Đ hút ếu xì gà cuối cùng trong hộp, biết chẳng còn đường thoát thân nên muốn kéo theo Lưu Nhậm c.h.ế.t cùng. Ông ta cho thuộc hạ phát tín hiệu để cảnh sát phát hiện, chẳng m chốc Barry dẫn đến, Vương Đ bị cảnh sát cưỡng chế. Hàn Phong sau đó cũng tới kịp, vừa th cô liền đau lòng gọi lớn “Nguyệt Nguyệt”.
Hứa Vân đứng sau Hàn Phong, cô chậm rãi bước lên, ngước Lưu Nhậm đang đứng cách đó kh xa. “Lưu Nhậm, ba c.h.ế.t , là do hại chết. Ông ra còn chưa làm tròn bổn phận của con, là kẻ khốn nạn, nói là , kh muốn tin đây là sự thật!” Cô gào khóc, nói năng loạn xạ nhưng kh ai dám cản cô.
Lưu Nhậm liếc Hứa Vân, kh hiểu đột nhiên lại th khó chịu. Cả Giang Nguyệt cũng th sự khác biệt của , cô kh ngờ Hứa Vân là em gái của Lưu Nhậm, vậy mà bao năm nay vẫn kh nhường nhịn Hứa thị chút nào.
Nhớ tới lời dì Trình nói lúc trước, cô liền hiểu ra vì Lưu Nhậm lại tuyệt tình như vậy.
“Đó là ba ruột của mà.” Hứa Vân khóc dữ dội hơn, cô bất lực gục xuống đất, thống thiết hét to.
“Ông ta kh xứng làm ba .” Lưu Nhậm nhíu mày, kh để mất tập trung nên hướng mắt qua Hàn Phong đang đứng đối diện. cười nhạt, chậm rãi để Giang Nguyệt xuống ôm chặt cô, cảng biển bị bao vây dày đặc bởi hải quân nên kh thể l thuyền chuẩn bị sẵn để trốn thoát, bây giờ đã là hùng mạt lộ thì cớ gì sợ hãi. Ánh mắt Lưu Nhậm ngập tràn bi thương cô, giọng khàn khàn: “Các dám x lên, kh ngại c.h.ế.t chung với cô đâu.”
“Tao sẽ chôn sống mày.” Hàn Phong mất kiềm chế gầm lên, hai mắt đỏ ngầu, s.ú.n.g trong tay giơ lên chĩa vào hướng Lưu Nhậm.
Giang Nguyệt chợt rơi vào khoảng trống vô định, hai mắt cô nhòe , đẫm lệ Hàn Phong. Cô run rẩy kêu lên: “Phong, cứu con chúng ta.”
Hàn Phong ngỡ ngàng, lời cô vừa nói quá sức tưởng tượng với , kh nổi cảnh cô chịu khổ, thoáng chốc tim gan thắt lại đau đớn, nước mắt lăn dài trên má. “Nguyệt Nguyệt, con? Chúng ta con ?” ngước mắt cô, cố gắng giữ bình tĩnh hỏi lại, như thể kh tin vào những gì nghe th.
Giang Nguyệt đau xót gật đầu.
Hàn Phong phấn khích vỡ òa, cảm giác này thật mới mẻ, sắp được làm ba, cô đang mang trong giọt m.á.u của . Bao đêm hằng mong ước nay trở thành sự thật, hết thảy là món quà đẹp đẽ của Giang Nguyệt ban tặng cho . Nhưng khi th Lưu Nhậm, hai mắt Hàn Phong lập tức trở nên sâu thẳm như cái giếng kh th đáy. “Thả Giang Nguyệt ra, hết đường , ngoan cố chỉ thiệt cho bản thân thôi.”
“Đời này của đã bị hủy hoại, kh thể quay đầu được nữa.” Lưu Nhậm cúi đầu Giang Nguyệt đang run rẩy trong lòng , hốc mắt đỏ lựng, những giọt nước mắt nặng nề rơi xuống vai áo cô.
Lưu Nhậm quyến luyến lau cho cô, sau đó nói lớn với Hàn Phong và cảnh sát đang đứng dày đặc ngoài kia: “Lùi lại, ở đây gài b.o.m hẹn giờ. Cho thời gian, lát nữa sẽ thả .”
Cảnh sát th thế dừng loa kêu gọi thả con tin, mọi bắt đầu di dời ra nơi an toàn, kể cả Hứa Vân cũng bất lực rời . Duy chỉ Hàn Phong đứng im tại chỗ, đứng dưới bậc thang gỗ, mái tóc ngắn bị gió thổi loạn xạ, hét to: “Nguyệt Nguyệt được an toàn trở ra!”
Chẳng biết Lưu Nhậm nghe hay kh, quay lưng đưa Giang Nguyệt vào một căn phòng bỏ hoang, để cô ngồi trên ghế gỗ, còn thảm hại quỳ xuống. “Nguyệt, hỏi em lần cuối. Đã đến nước này , em còn hận kh?”
“ chẳng nắm mãi kh bu được.” Giang Nguyệt mệt mỏi dựa vào ghế, thân thể cô đau nhức, “ cũng kh ác độc, đứa bé này xem như may mắn kh bị làm tổn thương. Nhưng chuyện đời vô thường, quên , sau này chúng ta hết duyên hết nợ, sẽ kh liên quan đến nhau nữa.”
Nước mắt Lưu Nhậm trào ra dữ dội, ôm mặt khóc như đứa trẻ lần đầu phạm lỗi, nhận được câu nói này của cô xem như an tâm phần nào. Chí ít sau này, sau này cô kh tiếp tục oán trách . “Được, em kh còn hận , chúng ta huề nhau.” Lưu Nhậm nói xong liền quăng khẩu s.ú.n.g , chỉ mới một đêm mà khuôn mặt tiều tụy th rõ, đôi mắt càng tối tăm kh còn ánh sáng.
Thời gian trôi qua dày vò khác, Hàn Phong đứng bên ngoài như ngồi trên đống lửa. lo sợ đủ thứ chuyện, nhưng bất kể ai khuyên gì cũng đều kh muốn nghe. M lần muốn x vào đánh đổi mạng sống một mất một còn với Lưu Nhậm nhưng Barry bên cạnh mạnh mẽ giữ chân khiến bị cản trở trong tức giận.
Lưu Nhậm biết kh còn nhiều thời gian, tất cả đã kết thúc, sự thật chứng minh như luôn thua thảm hại. ngước dáng vẻ yếu ớt của Giang Nguyệt, xong nhẹ nhàng đứng dậy lại sát gần cô.
“ định làm gì?” Giang Nguyệt th đột ngột lại gần chợt hoảng sợ, Lưu Nhậm kh đáp mà vươn tay giữ l cô dịu dàng hôn lên trán cô, đôi môi lưu luyến ở đó thật lâu, nước mắt kh tự chủ rơi xuống khiến Giang Nguyệt giật . Thế nhưng cô chẳng dám động đậy từ chối, cô biết nụ hôn này là lời xin lỗi cuối cùng, cũng là lần tạm biệt mãi mãi.
khẽ khàng nói nhỏ: “ yêu em.”
Dứt lời, tiếng nổ trong dự định tàn nhẫn vang lên, báo hiệu bản nhạc sinh tử bắt đầu. Lưu Nhậm vội vàng bu cô ra, dù kh nỡ nhưng vẫn đẩy cô về hướng cửa, trên môi nở nụ cười rạng rỡ dõi theo bóng lưng cô: “ chưa nói với em, một chiếc váy cưới cất giữ suốt m năm nay, nhưng bây giờ chẳng còn cơ hội nào cả. Đừng quay mặt lại, chúc em sau này thuận lợi hạnh phúc, vạn đời bình an.”
Cảng biển rộng lớn bắt đầu phát nổ và bốc cháy, Hàn Phong bên ngoài hét lên “Nguyệt Nguyệt” liều mạng x vào trong. Cô kh dám ngoái đầu lại, chỉ thể cắn răng nhấc từng bước nặng trĩu tiến phía trước. Bom nổ làm mặt đất rung chuyển kịch liệt, cả căn phòng bị ngọn lửa gào thét nuốt chửng nh chóng chìm vào đống đổ nát sau khi Giang Nguyệt rời khỏi. Nhưng con đường phía trước bị khói bụi che phủ khiến cô chùng bước, đột nhiên trong biển lửa cô mơ hồ th bóng dáng quen thuộc, Hàn Phong liều mạng chạy về phía cô, bất chấp ngọn lửa đỏ rực như con quái thú đến từ địa ngục.
Khí độc bắt đầu lan tràn khắp nơi, Giang Nguyệt che miệng ho sặc sụa, mặc kệ tay chân bị thương tiếp tục đứng dậy tr giành l sự sống tiếp tục chạy . Lúc nắm được tay Hàn Phong cô như tìm th lối về, hai lặng lẽ đùm bọc lẫn nhau chạy ra ngoài.
Hàn Phong th càng lúc càng nguy hiểm liền cởi áo khoác bọc l cô, sợ Giang Nguyệt kh chịu nổi liền bế cô lên. Bom nổ làm vô số đồ vật cũ rơi rớt tan tành, một số đè lên lưng Hàn Phong, khi tìm th đường ra một cột gỗ bất ngờ đập lên vai . Hàn Phong hít sâu một hơi, chịu đựng cơn đau tra tấn , m.á.u thấm ướt cả áo ngoài. Giang Nguyệt th thế liền mơ màng túm chặt l, cơ thể cô đã quá sức chịu đựng nên dần mất ý thức, nhưng khi nghe bên tai vang lên th âm trầm thấp của ai đó cô liền tỉnh táo. “Nguyệt Nguyệt, đừng sợ, chúng ta sẽ kh cả.”
ôm chặt cô băng qua biển lửa thoát ra ngoài, đội cứu hộ cật lực dập lửa. Ngay lúc trực thăng cứu nạn đến Hàn Phong vội vã đưa Giang Nguyệt lên, sốt ruột gọi bác sĩ riêng, bàn tay to lớn nắm giữ tay cô, liên tục thúc giục: “Kiểm tra cho cô trước, mặc kệ .”
Bác sĩ và y tá đều khó xử: “Cả đầy máu, chúng xử lý vết thương trước...”
“ nói các kh nghe hả? Kiểm tra cho cô trước, Nguyệt Nguyệt và con chuyện gì thì đừng mơ sống yên ổn với !” Hàn Phong mất kiên nhẫn gầm lên, Barry th thế vội chạy vào khuyên ngăn, nói mãi mới tạm nguôi ngoai im lặng.
Hứa Vân vẫn còn ngây ở trước cảng biển cũ, đầu óc cô trống rỗng, ánh mắt kh tự chủ tìm tòi trong đám cháy lớn. Rốt cuộc cô kh thu hoạch được gì, sau đó Hứa Vân lặng lẽ bỏ cuộc, bần thần xoay bỏ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.