Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 26: Màn Trêu Chọc Của Giang Tổng (H+)

Chương trước Chương sau

Giang Nguyệt th biểu cảm của thì ngượng ngùng, do dự hỏi nhỏ:

vậy, bộ chị mặc như vậy xấu lắm ?”

Kh xấu, mà là cực kỳ xấu chứ. Đáng lẽ cô kh nên mặc gì luôn mới .

Hàn Phong tự độc thoại nội tâm, cực khổ đè nén cảm xúc để kh nhào qua vồ l cô.

“Kh...kh xấu.”

“Thế tại mặt mũi cưng nhăn nhó như vậy hửm?”

Cô đến gần nâng cằm lên, Hàn Phong khẽ thở dốc.

“Chị...chị là đang dụ dỗ .”

lẩm nhẩm chất vấn cô, giọng nói cực nhỏ nhưng Giang Nguyệt vẫn nghe th được.

“Ồ, dụ dỗ cưng ?”

Hàn Phong im lặng.

Cô bật cười lảnh lót, vốn dĩ ban đầu còn hơi rụt rè khi mặc như vậy, nhưng khi nghe nói cô đã hoàn toàn thay đổi. Bản tính bạo dạn trong rục rịch trỗi dậy.

Giang Nguyệt cố tình kéo cổ áo tuột xuống vai, để lộ ra bờ vai mảnh mai quyến rũ. Dán sát lên .

Yết hầu Hàn Phong lăn lộn lên xuống.

Cô lém lỉnh vươn đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ lên đó.

“hừ” một tiếng, giọng nói trầm khàn nhiều.

“Chị Giang!”

Cô tiếp tục chơi xấu, bắp đùi trắng nõn nâng lên cạ cạ vào chiếc quần tây phẳng lì của . Hàn Phong cảm nhận da thịt đang bị thiêu đốt, toàn thân nóng rực khó chịu kh nói nên lời.

Giang Nguyệt vẫn còn kề sát cổ , lúc này mới ngước lên sườn mặt góc cạnh nam tính của Hàn Phong.

Ngón tay mềm mại của cô vẽ vòng tròn lên n.g.ự.c , trêu ghẹo tới tận sâu trong trái tim đang đập loạn xạ của .

Giọng cô đặc biệt dễ nghe, còn nhẹ như chiếc l vũ chọc cho đáy lòng ngứa ngáy:

“Kh nói chị dụ dỗ cưng , bây giờ chị đang dụ dỗ cưng đó.”

Hàn Phong rốt cuộc hết chịu nổi bắt l vòng eo mảnh khảnh của cô, mạnh mẽ xoay cô lại áp sát lên kệ sách gần đó. Hơi thở khô nóng như gió ngoài hoang mạc thổi qua da thịt mềm mại của cô.

“Chị biết đang làm gì kh?”

“Đương nhiên là biết .”

Cô chẳng chịu thua ôm l cổ , cao giọng đáp lại.

“Chị kh sợ ?”

“Sợ gì?”

ăn sạch chị đó, ăn đến kh còn thừa một mảnh xương nào.”

Hàn Phong thì thầm vào tai cô, trước khi rời còn “tốt bụng” cắn nhẹ vành tai cô một cái.

Giang Nguyệt tuy nói là bạo gan, thể ngang nhiên làm ra một chút hành động nhỏ dụ dỗ . Nhưng suy cho cùng cô vẫn còn là cô gái ngây thơ chưa biết đến m chuyện xấu hổ kia nha.

Vì thế gan mới lớn hơn một chút đã bị Hàn Phong dọa cho teo lại còn nhỏ xíu.

Cô mím môi, ngượng nghịu nói lí nhí:

“Đáng ghét.”

nhướng mày, cố ý kề sát mặt cô bày ra bộ dạng “chưa nghe rõ, em nói lớn hơn tí .”

Giang Nguyệt bực hét lớn:

“Đồ lưu m!”

Sau đó đẩy ra, chạy trối c.h.ế.t vào phòng ngủ phụ đóng cửa lại.

Hàn Phong nhún vai, khóe môi kh kiềm được nhếch lên. Cô nói lưu m, chẳng là cô dụ dỗ trước à?

“Con cáo nhỏ vô tình!”

khẽ mắng một tiếng, hai tay đút túi quần thong thả bước lại cửa phòng ngủ phụ. Gõ lên đó m phát:

“Chị kh định ăn sáng luôn à. Chứ đói lắm đ!”

cố ý nhấn mạnh hai chữ “đói lắm” cho cô nghe.

Giang Nguyệt ngượng chín mặt, nào còn quan tâm đến ăn với chả uống. Cô cứ cảm th kh đúng chỗ nào đó, rõ ràng “lớn hơn” tiểu Phong đến tận một tuổi. Thế nhưng dạo gần đây mới th “già đời” như nào .

“Kì lạ thật.”

Giang Nguyệt một tay đỡ trán một tay chống nạnh, cô lẩm bẩm mắng bản thân kh tiền đồ:

“Chết tiệt, mà bị thằng nhóc đó dắt mũi, lần sau cho cưng biết thế nào là lễ độ.”

Cô hít thở sâu, trấn tĩnh bản thân mở cửa ra ngoài. Làm mặt lạnh lùng của m tổng giám đốc khó tính:

“Cưng mua đồ ăn . Chị cũng đói .”

Hàn Phong mặt dày sáp lại:

“Vậy thể ăn luôn nha.”

“Hừ, cưng béo bở gì mà chị đây ham chứ. Kiếm thêm một đống tiểu thịt tươi ăn mới ngon.”

“Mới đó mà chị đã trở mặt kh nhận hửm. Rõ ràng là muốn ta lắm mà.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

ôm eo cô làm nũng như m đứa con nít đòi ăn vạ.

Cô quả thật chịu thua chiêu này của , bởi vì ? Bộ dạng này quá là đáng yêu, Giang Nguyệt cưỡng lại kh nổi. Vì thế đành cắn răng quăng liêm sỉ cho chó gặm, vươn tay nhéo nhéo mặt :

“Thôi thôi đừng giận, chị giỡn mà. Cục cưng ngoan nè!”

Hàn Phong tỏ vẻ kh hài lòng.

“Bảo bối.”

còn chưa hết giận đâu.

“Bé con.”

Hàn Phong cảm th đang lơ lửng trên mây.

“Tiểu Phong yêu dấu ơi!”

Được , miễn cưỡng chấp nhận đó.

Thực ra trong lòng sung sướng như ên!!

“Tha thứ cho chị đó.”

Giang Nguyệt cười vui vẻ, hôn lên má cái “chụt.”

“Thưởng cho cục cưng của chị.”

hưởng thụ để cô ôm . Sau đó th cô còn chân trần thì bảo:

“Chị chân trần lạnh lắm. Để l dép lê cho chị .”

Nói định quay l dép lê cho cô, nhưng Giang Nguyệt cứ ôm khư khư chẳng chịu thả ra. Hàn Phong hết cách với cô, để cô vừa theo vừa ôm tới chỗ để dép lê.

Nhà ba đôi phòng hờ cho khách tới, l một đôi ra từ trong tủ ngồi xổm xuống, nâng bàn chân mềm mại của cô lên để mang vào cho cô. Size hơi lớn nên tr Giang Nguyệt vào khá cồng kềnh.

“Cưng biết nhà chị mà đúng kh?”

Giang Nguyệt th mặt như vầy mãi cũng kh tốt. Nên định để Hàn Phong đến nhà cô l đồ qua đây mặc tạm.

“Ừm, vậy.”

“Cưng đến đó l cho chị bộ đồ. Mật mã nhà là ngày sinh của chị.”

Hàn Phong đứng dậy gật đầu:

“Vậy chị ra phòng khách ngồi chờ một chút. Sẵn tiện mua đồ ăn sáng luôn.”

“OK!”

Cô ngoan ngoãn ra phòng khách ngồi, rảnh rỗi nên bấm ện thoại giải khuây trong lúc chờ Hàn Phong.

mang giày vào xong l ện thoại gọi cho Tiêu Bắc bảo mua hai phần đồ ăn sáng, còn bộ qua nhà Giang Nguyệt l đồ cho cô.

Tới cửa nhà ấn mật khẩu xoay tay nắm cửa vào. Nhà cô rộng rãi, chắc mới chuyển đến nên hơi ít đồ. Kiểu cách trang trí hiện đại trẻ trung trưởng thành, hợp với như Giang Nguyệt.

xung qu kiếm phòng ngủ của cô bước vào.

Hàn Phong kh ngó nghiêng qua lại, nghiêm túc mở tủ đồ của cô chọn một chiếc váy dài màu trắng thêu hoa lan cùng nội y. Xong xuôi xếp ngay ngắn bỏ vào túi mang .

Vừa vặn lúc về tới nhà Tiêu Bắc cũng mua đồ ăn xong, đang chờ ngoài cửa thì th về liền chạy lại đưa đồ ăn. Trước khi còn quay đầu lại hóng hớt cô gái mà chủ ôm về tối qua kia là như nào.

Chỉ tiếc là còn chưa được th, đã bị Hàn Phong lạnh lùng đuổi .

về c ty chuẩn bị cho cuộc họp chiều nay. Triệu tập hết ban lãnh đạo cấp cao cùng giám đốc chi nhánh về trụ sở chính. Kêu họ chuẩn bị sẵn báo cáo cùng lời biện hộ cho trước .”

Tiêu Bắc nuốt nước bọt, vâng dạ trở về, kh dám chậm trễ tiến độ c việc.

Hàn Phong cầm đồ ăn sáng và túi quần áo vào nhà. Giang Nguyệt th về liền sáng mắt chạy lại:

“Haizz nhà cưng chẳng cái gì chơi hết vậy. Chán c.h.ế.t được.”

hờ hững đáp lại:

“Kh bây giờ ?”

Giang Nguyệt mù mờ:

“Hả?”

“Chẳng còn .”

chầm chầm cô.

“Chơi đây này.”

Cô cười phá lên, chỉ chỉ vào :

“Cưng được quá nha.”

“Đều là c lao chị Giang đây dạy dỗ.”

Giang Nguyệt vẫn còn cười tủm tỉm, cô cầm túi quần áo vừa vừa cười chạy vào phòng thay đồ.

Thay xong cô ngắm nghía trong gương. hài lòng với chiếc váy lựa.

Cô mở cửa ra ngoài, th đang loay hoay chuẩn bị đồ ăn liền chạy lại. Cầm váy xoay một vòng:

“Đẹp kh?”

Hàn Phong ngẩng đầu lên, th Giang Nguyệt cười thật tươi, dáng vẻ cô xõa tóc tùy ý sau lưng mặc chiếc váy trắng thêu hoa lan này hòa lẫn với tia nắng ban mai như tiên nữ hạ phàm, th thuần sạch sẽ. Cộng thêm cô để mặt mộc, lộ ra làn da khỏe mạnh cùng sắc mặt hồng hào nên cực kỳ dễ thương.

đến ngẩn ngơ, đây là lần đầu th cô như này. Bình thường cô đều khoác lên những chiếc váy quyến rũ hoặc những bộ vest sang trọng. Sắc đẹp lộng lẫy mặn mà đối lập với hiện tại, cô vừa th nhã vừa mộc mạc.

Hàn Phong bỏ c việc dang dở trên tay xuống, qua ôm l cô:

“Ừm, đẹp, đẹp như tiên nữ hạ phàm...” vào tim .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...