Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 27: Cuộc Họp Bất Ngờ
Giang Nguyệt nghe th Hàn Phong khen liền vui vẻ kh thôi, miệng cứ cười tủm tỉm mãi.
Cô vòng tay lên cổ , lại hôn lên má . Hai sau đó cùng ngồi xuống ăn sáng.
Trong lúc ăn, cô nhớ ra còn làm nhưng mà bản thân còn mệt mỏi do đêm qua uống rượu nên quay sang bảo :
“Tiểu Phong, cưng th báo cho thư ký Tô bữa nay chị nghỉ nửa buổi. Đầu giờ chiều chị sẽ đến c ty.”
“Ừm. Sẵn tiện muốn xin nghỉ chiều nay.”
Giang Nguyệt dừng đũa, rút m tờ khăn gi lau miệng tùy tiện hỏi một chút:
“ vậy, cưng bận chuyện gì à?”
Hàn Phong cũng dừng đũa, bình thản tìm đại một lý do:
“Ở dưới quê chút việc cần xử lý, chị yên tâm, một lát sẽ về.”
Cô gật đầu:
“Kh , cưng cứ . C việc từ từ làm vẫn được.”
Ăn sáng xong và cô cùng nhau dọn dẹp, bỗng nhiên cô th một bộ trà cụ nên hỏi :
“Tiểu Phong cũng học pha trà hửm?”
hơi chột dạ, vì để kh pha trà đắng cho cô uống nữa nên mới dứt khoát học pha trà luôn, còn là cách pha truyền thống nữa. Hàn Phong gãi gãi mũi, “ừm” một tiếng.
“ sợ lại pha trà đắng nghét, chị uống kh được.”
“Oa, thảo nào dạo gần đây chị đều th trà tiểu Phong pha càng ngày càng ngon. Cưng vất vả !”
Giang Nguyệt hớn hở khi th vì mà chịu khó học pha trà. Nên luôn miệng khen .
thời gian sắp tới giờ làm nên Hàn Phong chuẩn bị laptop và m tập tài liệu quan trọng chào cô.
Cô tiễn tới cửa, vươn tay sờ sờ mặt .
“Đi làm vui vẻ nhé.”
Hàn Phong cầm l bàn tay đang đặt trên mặt , sợ cô ở nhà buồn chán nên dặn dò:
“Trong phòng kệ sách, nếu buồn chán quá thì chị đọc đỡ.”
“Ừm.”
kh nói thêm gì nữa, chần chừ một lúc cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên má cô. Xong kh chờ cô đáp lại đã nh chóng vọt ra ngoài.
Cô ngẩn ngơ m phút mới l lại lí trí.
“Đúng là đồ trẻ con.”
Ra tới bên ngoài mặt Hàn Phong vẫn còn đỏ, ều chỉnh tâm trạng vui vẻ làm.
…
Bây giờ Hàn Phong kh ở nhà nên Giang Nguyệt kh biết quấn l ai. Vì thế chạy về nhà xách laptop qua nhà , ngồi trên sô pha trả lời email.
Mới một buổi kh xem email, số lượng đã lên đến m trăm cái. Tất cả đều là email c việc và của đối tác. Giang Nguyệt cẩn thận đọc từng cái trả lời, kh biết qua bao lâu cuối cùng cô đã đọc xong hết.
Định thả lỏng bản thân một chút thì ện thoại kế bên rung lên th báo cuộc gọi đến. Cô uể oải bắt máy:
“Hừ, sáng nay con kh đến c ty? Mẹ con mà biết được lại hỏi tội ba.”
Giang Nguyệt bắt đầu giở chiêu cũ, cô nũng nịu với chủ tịch Giang:
“Ba yêu dấu của Nguyệt Nguyệt ơi, hôm nay tự nhiên con bị đau đầu nên muốn nghỉ nửa buổi. Ba đừng nói lại với mẹ nha.”
Ông nghe được giọng nói đáng yêu của con gái bảo bối liền mềm lòng:
“Ây da con gái yêu của ba, đau lắm kh? Nếu vậy con nghỉ ngơi cho khỏe, mẹ hỏi thì cứ để ba nói thay con.”
Ông hùng hổ bảo kê Giang Nguyệt, giọng ệu chắc nịch.
Cô sung sướng dạ một tiếng, hàn huyên với thêm m câu tắt máy.
“Thôi được , con nghỉ ngơi . Ba còn cuộc họp.”
“Dạ, tạm biệt ba.”
Bây giờ cô rảnh rỗi kh việc gì làm, nên tới lui tham quan nhà .
Nói tham quan vậy thôi chứ nhà chẳng gì xem. Chỉ lo qu phòng khách, phòng ngủ phòng bếp. Cô dạo qua dạo lại nhớ tới trong phòng kệ sách nên vào l một cuốn ra đọc g.i.ế.c thời gian.
…
Lưu Nhậm đang ngồi trong văn phòng đọc báo cáo thì thư ký vào th báo:
“Lưu tổng, Vương tổng đang ở bên ngoài đợi ngài.”
vẫn chăm chú vào báo cáo trên màn hình máy tính, trả lời qua loa:
“ biết .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thư ký chào ra ngoài. Lưu Nhậm chậm rãi sắp xếp một lượt tập tài liệu trên bàn cho ngay ngắn mới đứng dậy ra phòng tiếp khách.
Vương Đ cũng kh gấp, ta nhàn nhã uống trà. Vừa th Lưu Nhậm ra liền đứng dậy, tươi cười nịnh nọt:
“Ây da, biết Lưu tổng bận rộn c việc nhưng vẫn đến làm phiền. Lưu tổng đừng chê lão già này qu rầy .”
Lưu Nhậm khẽ cười, gật đầu mời ta ngồi xuống.
“Vương tổng cứ khách sáo, để ngài đợi lâu .”
Vương Đ lật đật xua tay:
“Kh lâu kh lâu.”
Lưu Nhậm vươn tay rót thêm trà cho ta, cũng rót cho một tách.
“Vương tổng hôm nay đến đây là chuyện gì chỉ giáo Lưu Nhậm ?”
Vương Đ nhếch miệng cười, ta xoa xoa cái bụng bia của hào hứng nói:
“Chỉ giáo thì kh dám. Nhưng mà hôm nay đặc biệt đến nói cho nghe một tin tốt đây, haha.”
Lưu Nhậm nhấp một ngụm trà, đứa mắt Vương Đ:
“Kh biết tin tốt gì mà để Vương tổng vượt đường xá xa xôi đến th báo vậy?”
Vương Đ kh vòng vo nữa, ta nói thẳng:
“ bên đã ều tra ra được, La Hạo bên Giang thị sắp kh được hahaha.”
L mi Lưu Nhậm khẽ động, ta khom lại gần , vẻ mặt nghiêm túc:
“ ta chơi thuốc ở nhà riêng.”
L mày Lưu Nhậm nhíu lại:
“Chơi thuốc?”
“. Bị cài vào bắt gặp, bây giờ vật chứng đủ. Ngã xuống là chuyện sớm muộn.”
Lưu Nhậm im lặng kh cho ý kiến, ta tiếp tục:
“Vốn dĩ chỉ gán cho ta cái d trốn thuế...” Vương Đ cười khẩy, “kh ngờ trời lại giúp chúng ta, ta lại chơi thuốc vào đúng lúc này.”
“Bây giờ là thời cơ tốt, hay là chúng ta...”
Vương Đ Lưu Nhậm thăm dò thử, đưa tay ngắt lời ta.
“Chưa đâu, đợi thêm một lúc nữa . Vương tổng đừng sốt ruột, chờ tới...” Lưu Nhậm híp mắt, “chờ tới lúc Giang thị chuẩn bị ra mắt BST Thu Đ hẵng tung ra.”
Bọn họ lựa chọn cách đánh úp để Giang thị kh kịp trở tay. Nếu chờ đến thời ểm Giang thị chuẩn bị mở show diễn mới tung tin ra chắc c tổn thất cực kỳ lớn, hơn nữa La Hạo cũng tham gia vào show thời trang này nên bắt buộc hủy để đảm bảo d tiếng cho thương hiệu.
Ông ta nghe vậy cũng thầm suy tính, cân nhắc qua lại mới gật gù:
“Ừm, Lưu tổng nói chí . Vậy sẽ đợi, khi nào thời cơ tới cứ nói một tiếng, sẽ lập tức cho tung tin này ra.”
Kh bàn tiếp chuyện này nữa, Lưu Nhậm và Vương Đ bàn trao đổi thêm về m dự án khác sau đó ta mới rời .
…
Hàn Phong tr thủ giờ nghỉ trưa quay về nhà. Cả buổi sáng cứ nhớ nhung cô ở nhà chờ . Chưa ai cho cảm giác cả, Giang Nguyệt chính là cho .
Vừa mở cửa cứ tưởng cô sẽ hớn hở chạy ra đón nhưng lại chẳng th ai. Kết quả vừa vào phòng khách đã th Giang Nguyệt ngủ gật trên sô pha.
Đầu cô dựa lên thành ghế sô pha, thi thoảng lại gục xuống tr như m bạn nhỏ ngủ gật trên lớp học.
nhẹ nhàng lại gần tránh đánh thức cô, trên tay cô còn cầm cuốn sách mượn từ phòng Hàn Phong.
Cô ngủ kh sâu, phát hiện kế bên ngồi xuống liền mơ màng tỉnh dậy. Giang Nguyệt mở mắt th đến là liền cong môi cười.
“Tiểu Phong về hả.”
Hàn Phong đưa tay vén m sợi tóc bên tai cô ra sau, dịu dàng nói:
“Ừm, hết việc là chạy về với chị ngay.”
Cô còn ngái ngủ nên nhích lại gần , nhẹ nhàng gối đầu lên vai Hàn Phong, nói lí nhí:
“Ở nhà đọc sách một chút thì buồn chán. Kh để ý nên ngủ gật ở đây luôn.”
sớm đã quen cô dính như này, để cho cô tùy ý dựa lên vai. Còn rút cuốn sách trên tay cô ra đặt lên bàn.
Chưa được bao lâu cô lại ôm eo kêu ca:
“Chị đói .”
“Vậy chúng ta ra ngoài ăn nhé.”
“Ừm. Để chị l xe.”
Hôm qua xe cô gửi lại chỗ Tĩnh Dao, sáng nay cô phân phó cho lái về gara dưới nhà Giang Nguyệt trả xe cho cô.
Giang Nguyệt thả ra rửa mặt cho tỉnh táo, chạy về nhà l xe.
Cô kh câu nệ nhiều,mặt cô đã đẹp sẵn nên về nhà chỉ trang ểm sơ qua một chút cầm túi xách và chìa khóa xe qua nhà Hàn Phong.
Chưa có bình luận nào cho chương này.