Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 53: Lời Thú Nhận Của Giang Nguyệt
Tiếng đàn dương cầm vang lên du dương trong hội trường rộng lớn. Giang Nguyệt đứng một đưa mắt theo các cặp đôi đang nhảy cùng nhau. Cô chờ Hàn Phong quay lại, nhiều khách nên c rượu giúp cô.
Giang Nguyệt đang nhắm mắt lắng nghe tiếng đàn thì phát hiện về phía .
Lưu Nhậm mỉm cười lại chỗ Giang Nguyệt, trên mặc bộ vest trắng cực kỳ tao nhã. Phong thái ung dung càng toát lên vẻ nhã nhặn như đọc sách ngày xưa. Ánh đèn vàng từ buổi tiệc chiếu qua sườn mặt của , vừa dịu dàng vừa ềm tĩnh. Lưu Nhậm khẽ khom , cẩn thận đưa tay ra:
“Lưu Nhậm muốn mời Giang tổng nhảy một ệu, kh biết cô đồng ý kh?”
Giang Nguyệt vẫn giữ nguyên dáng vẻ như ban đầu, kh hề ý định đưa tay ra. Cô qua bóng lưng quen thuộc của đàn đằng xa kia, uyển chuyển từ chối:
“ đang chờ bạn trai quay lại. Cảm ơn nhã ý của Lưu tổng.”
Là câu trả lời trong dự đoán của , Lưu Nhậm mỉm cười rút tay lại. đột nhiên th hứng thú với chủ đề “bạn trai” này nên kh tiếp tục mời cô nhảy nữa.
“Đúng , còn chưa tặng quà cho Giang tổng.”
Tiếng đàn xung qu vang lên những giai ệu cổ ển đẹp đẽ, mà giọng nói của Lưu Nhậm giống như từng nốt nhạc trầm thấp đệm vào những giai ệu , vừa ấm áp lại vừa dễ nghe.
Giang Nguyệt nghiêng đầu qua, cô nhấp một ngụm rượu:
“Lưu tổng từ Nam Thành xa xôi tới Giang Nguyệt cảm kích kh hết. Còn mang theo quà cáp gì cho mất c.”
Giang Nguyệt th trợ lý của Lưu Nhậm lại, trên tay ta cầm một tập tài liệu mỏng.
“Quà này là Lưu Nhậm đích thân chuẩn bị, mong Giang tổng đừng cười chê.”
l tập tài liệu từ trên tay trợ lý, mỉm cười đưa qua cho cô.
Giang Nguyệt đặt ly rượu xuống bàn, cô nhận l tập tài liệu, đột nhiên trong lòng dâng lên nỗi bất an kì lạ.
Đến khi tờ gi đầu tiên trong tài liệu được cô rút ra, Lưu Nhậm tiến lại gần cô. Giọng nói vẫn dịu dàng như ban nãy:
“Hàn tổng của Phong Hà ít khi lộ diện, kh ngờ lại là bạn trai của Giang tổng đây.”
Trên tờ gi trắng hiển thị vài th tin ít ỏi về Hàn Phong. Giang Nguyệt nghiền ngẫm từng con chữ trước mặt, mí mắt cô khẽ động, con ngươi dần tối sầm lại.
Khuôn mặt tuấn mỹ như tượng tạc của Lâm Phong y hệt Hàn Phong.
Cánh môi cô mấp máy, tờ gi cô đang cầm hơi dùng sức nên nhăn lại. Trong lòng Giang Nguyệt đang thứ gì đó nứt ra, tuy nó kh đủ mạnh để đập vỡ tuyến phòng thủ cuối cùng nhưng nó đã thành c trồng xuống bờ tường một hạt giống nghi ngờ, len lỏi vào trái tim và tâm trí của cô.
“Giang tổng, thật xin lỗi khi nói với cô ều này.” Lưu Nhậm híp mắt lại, trên mặt kh còn ý cười như lúc nãy, đổi lại là dáng vẻ thận trọng khi mật báo một sự tình cực kỳ lý thú: “Lâm Phong đang ở bên cạnh cô, chính là Hàn Phong của Phong Hà.”
Giọng nói của Lưu Nhậm kh lớn, đủ để cô nghe th. Giữa tiếng đàn trầm bổng trong kh gian rô gj lớn, cô đột nhiên cảm th thật lạc lõng như mất thứ gì đó quan trọng. Giang Nguyệt cố gắng trấn an bản thân, đôi mắt sắc sảo liếc :
“Lưu tổng say !”
“Kh, Lưu Nhậm còn tỉnh táo.”
Giang Nguyệt tỏ vẻ kh nghe th lời nói, cô thản nhiên xếp lại gi tờ cho ngay ngắn đút vào tập tài liệu trả lại cho Lưu Nhậm.
“Quà của Lưu tổng thật đặc biệt, nhưng Giang Nguyệt kh hứng thú.”
Khách mời hết này đến khác qua chào hỏi Hàn Phong. Cảm giác đầu óc đã chuếnh choáng say nên kiếm cớ rời . Đã bảo Giang Nguyệt chờ nên sợ cô đợi lâu.
Lưu Nhậm lại gần cô, cúi đầu xuống để lại m lời ngắn ngủi:
“Giang tổng suy nghĩ kĩ lại , Lưu Nhậm chỉ là kh cam tâm cô bị khác lừa dối như vậy. Chuyện này chỉ vô tình phát hiện ra khi gặp Hàn tổng ở nhà hàng lần trước. Lúc đó th khí chất của này gì đó kh đúng lắm mới cho tìm hiểu.” Lưu Nhậm chần chừ, “Hàn tổng quả thật kín tiếng, vất vả lắm mới được m th tin ít ỏi này. Giang tổng nhất định đề phòng!”
nhét tập tài liệu lại vào tay cô, Giang Nguyệt vô thức cầm l. Trong đầu cô bỗng dưng cuộn phim quay ngược cứ tua tua lại lúc cô vô tình th được hình ảnh một giống Lâm Phong cắt băng khánh thành của Hứa thị, đến họ tên Hàn Vũ, cuối cùng là đại c tử Dương gia lại biết tên của trợ lý cô.
Lưu Nhậm kh nói thêm gì nữa, khẽ gật đầu rời . Lúc quay lại vô tình chạm mặt với Hàn Phong.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hàn Phong lạnh nhạt Lưu Nhậm, khi nãy th Lưu Nhậm cúi đầu nói gì đó với Giang Nguyệt, sắc mặt cô kh được tốt lắm liền qua xem thử. Hai lướt qua nhau, Hàn Phong thẳng một mạch đến trước mặt Giang Nguyệt:
“ vậy em?”
Cô siết chặt tập tài liệu trong tay, kh trả lời.
“Nguyệt Nguyệt.”
Hàn Phong sốt ruột gọi tên cô, định nói thêm nhưng Giang Nguyệt đã cắt ngang:
“Kh gì, để em qua cắt bánh đã.”
Cô khôi phục lại dáng vẻ như ban đầu, đưa tập tài liệu cho phục vụ đem cất trong xe. mỉm cười qua chỗ Hàn Vũ đang đưa bánh tới.
Đáy mắt Hàn Phong sâu thẳm, biết chắc c Lưu Nhậm đã nói gì đó. Dựa theo trí nhớ của , Lưu Nhậm kh kẻ tầm thường ở Nam Thành, nhưng kh gia tộc lớn mạnh nên vẫn nể mặt Hàn gia bảy phần.
Tây Thành và Bắc Thành Giang gia và Hàn gia trấn giữ, chỉ còn Nam Thành bị Lưu Nhậm thâu tóm nhưng kh quá bành trướng thế lực. Các thương vụ lớn đều nhường nhịn “tiền bối” của nên Hàn Phong kh quá để ý tới Lưu Nhậm.
Nhưng hiện tại th quá sơ suất, để mặc cho một tàn lửa nhen nhóm thành đám cháy lớn.
Hàn Phong lẩm bẩm, trong ánh mắt hiện lên sát khí hiếm khi xuất hiện:
“Lưu Nhậm, cái tên thật hay.”
Nên cần diệt trừ.
…
Dương Kỳ lẽo đẽo theo Diệp Vãn, nãy giờ đã uống kh ít rượu nên ngà ngà say dựa vào cô.
Cô đang đợi Giang Nguyệt cắt bánh kem nên chán ghét xua đuổi :
“ cút chỗ khác , con nít đâu mà suốt ngày bám theo .”
“Cô đừng mà quá đáng, bám theo cô hồi nào chứ?”
“Từ nãy giờ đều bám theo .”
“Cô!”
“ làm ? Nói trúng tim đen chứ gì?”
Diệp Vãn cười khẩy, cô liếc Dương Kỳ một cái sau đó chạy qua chỗ Giang Nguyệt xem cô cắt bánh, kh thèm để ý đến nữa.
Dương Kỳ bị phớt lờ nên lủi thủi vào một góc uống rượu. vừa uống vừa Diệp Vãn vây qu chiếc bánh kem ba tầng của Hàn Vũ làm tặng Giang Nguyệt.
Hàn Vũ đưa bánh kem tới, vui vẻ giới thiệu cho mọi đây là bánh tự tay làm. Giang Nguyệt gật gù, cô tấm tắc khen:
“Tiểu Vũ là con trai nhưng lại khéo tay. Bề ngoài của bánh đã đủ hấp dẫn thị giác, làm cho chị kh nỡ ăn.”
“Hihi chị nói quá . Bình thường thôi mà.”
MC bắt đầu đếm ngược để cô cắt bánh, hai mươi lăm ngọn nến đang nhảy múa trước mắt Giang Nguyệt. Cô khom thổi nến, trong lòng thầm cầu mong những gì nghe th kh là sự thật.
Các dòng chữ trên tờ gi đột nhiên xuất hiện trong đầu Giang Nguyệt, Hàn Phong là loại gì mà cả Tây Thành cũng kh dám chọc vào đâu cô kh biết. Khi nãy cô chỉ đang giả vờ kiên định, bàn tay cắt bánh của cô kh tự chủ run nhẹ. Cô lại th Hàn Phong đứng kế bên mỉm cười , khói từ các ngọn nến vụt tắt khi nãy lan ra, phiêu diêu trên gương mặt đẹp đẽ cuối cùng kết thúc trên đuôi mày kiếm cương nghị của Hàn Phong.
Tim cô đập mạnh, bỗng dưng từ trong tâm trí tràn lan ra những ảo giác kì quặc. Từng hình ảnh, từng nụ cười, từng nét mặt của Hàn Phong trao cho cô từ trước tới giờ đều là giả dối.
Con d.a.o cắt đến tầng cuối cùng liền dừng lại, những ảo giác đó cũng chậm rãi biến mất.
Xung qu vang lên những tiếng reo hò cười nói. Trong đám đ đột nhiên xuất hiện giọng nói của một cô gái trẻ:
“ Phong, Giang tổng!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.