Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 54: Anh Là Ai Vậy?
Hứa Vân vừa họp xong liền chạy qua cho kịp buổi tiệc. Cô là đại diện của Hứa gia qua chúc mừng Giang Nguyệt. Khi mới vào cô th Hàn Phong đang đứng kế bên Giang Nguyệt thì lại.
“Thật xin lỗi, việc bận nên đến trễ. Mong Giang tổng đừng để tâm.”
“Kh .”
Hứa Vân kh ra là cô đang vui hay buồn nên cười gượng. Cô ngạc nhiên khi th Hàn Phong xuất hiện ở đây, nếu bình thường các bữa tiệc như vầy chắc c sẽ kh , càng kh muốn lộ mặt. Hôm khánh thành chi nhánh mới của Hứa thị nể mặt Hứa phu nhân là bạn thân của mẹ nên mới miễn cưỡng đến ngồi một lát.
Hôm trước mẹ nói sắp xếp cho xem mắt, cô gái đó chính là Hứa Vân.
Hàn Phong đã quên mất Hứa Vân kia tr thế nào nên nhíu mày khi nghe cô gọi là “ Phong”. Lỡ Giang Nguyệt lại nghĩ ngợi lung tung thì lên trời cũng kh giải oan cho được.
“Hứa tổng biết bạn trai à?”
Giang Nguyệt hờ hững qua , hỏi thẳng Hứa Vân.
“À...”
Hứa Vân ngập ngừng liếc Hàn Phong, nếu nói quen nhưng kh nhận thì mất mặt chính là cô.
“Cũng kh tính là quen biết. Chắc gặp lâu Phong kh nhớ đâu.”
Cô lựa lời tránh nặng tìm nhẹ, nói vậy chắc kh đâu nhỉ?
Giang Nguyệt cười khẩy trong lòng, hôm nay cũng nhiều biết bạn trai cô thật. Một trợ lý nhỏ mà từng gặp qua thiên kim của Hứa gia cơ à.
Trong lòng Giang Nguyệt đột nhiên th khó chịu, khi cô chưa chính thức xác nhận là Hàn Phong thì vẫn còn là Lâm Phong. Nhưng tất cả đều quá trùng hợp, bởi thế Giang Nguyệt mới cố gắng níu kéo chút ít tin tưởng cuối cùng của dành cho .
Hàn Phong nhíu mày Hứa Vân:
“Hình như là kh nhớ đã từng gặp Hứa tổng ở đâu. Chắc cô nhận nhầm .”
Hứa Vân sửng sốt: “ nói gì vậy...”
Hàn Phong lạnh lùng Hứa Vân, cô biết kh nên nói nữa lập tức im lặng.
Giang Nguyệt nheo mắt đánh giá biểu cảm của Hàn Phong xem lộ ra sơ hở nào kh. Nhưng từ trên tới dưới vẫn lạnh nhạt như vậy, kh ý muốn nói chuyện tiếp với Hứa Vân. Cô một lát quay , chủ tịch Giang và Giang phu nhân chuẩn bị về nên cô ra tiễn họ.
“ ở đây giúp em chiêu đãi mọi , em tiễn ba mẹ về Giang gia trước.”
“Ừm, cẩn thận nhé.”
Ánh mắt Hứa Vân phức tạp Hàn Phong, cô chưa bao giờ th được một mặt dịu dàng này của . Khi đề nghị xem mắt cũng thẳng thừng từ chối cô.
Chờ Giang Nguyệt cô tiến lại gần Hàn Phong. chút kh vui nói:
“ kh nhớ em à?”
“Kh nhớ.”
“Mẹ và mẹ em là bạn thân, ít nhiều gì cũng nhớ Vân Vân chứ.”
“Chú ý xưng hô của , chuyện đó là mẹ với mẹ cô. Kh liên quan tới .”
Hứa Vân cạn lời, thể đừng trưng ra bộ mặt đẹp trai này nhưng nói m lời vô tình như vậy được kh?
“Thôi bỏ , kh nhớ em cũng được.”
Cô kho tay trước ngực, châm chọc Hàn Phong:
“Lần trước từ chối xem mắt với em, kh ngờ là đã bạn gái. Đây đúng thật là...”
Hàn Phong nhíu mày:
“Đúng thật là gì?”
“Đúng thật là chuyện tốt. Khỏi mất c suốt ngày mẹ em giục em xem mắt này nọ, lại còn càu nhàu là Phong nhà dì Hàn tốt. Mẹ em th tốt chứ em thì kh nhé!”
“Cô ý gì?”
Hứa Vân kh thèm giả vờ nữa, trực tiếp chuyển qua xưng hô tùy hứng:
“Ý gì là ý gì, ba mẹ kh tin tưởng giao Hứa thị vào tay . Suốt ngày kêu làm quen với , ít nhiều thể hợp tác với Phong Hà. Dựa vào sức mạnh của Phong Hà hiện nay thì Hứa thị hợp tác vào chắc c sẽ kh ngừng phát triển theo. Nhưng cực kỳ kh thích ều này.”
Hứa Vân nhếch môi:
“Sẵn tiện ở đây nói cho biết. Hứa thị tương lai sẽ đè bẹp Phong Hà!”
“Quên chuyện này , câu này đã nghe nhiều nói nhưng chưa ai làm được.”
Hàn Phong cảm th mất thời gian nên định quay . Hứa Vân kh bu tha kêu lại:
“Kh đè bẹp được thì cũng kh . Nhưng mau chóng kết hôn sớm một chút, l vợ thì cũng đỡ được phần nào.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô bĩu môi:
“Đỡ cho suốt ngày tiếp đón đám thiên kim tiểu thư từ Bắc Thành đến. Họ tưởng thân thiết với lắm mà suốt ngày đeo bám hỏi về . Haiz c.h.ế.t tiệt phiền phức thật đ. Trong khi suốt ngày ở Tây Thành chờ c.h.ế.t trên bàn làm việc, đã gần ba mươi tuổi nhưng chẳng l cô bạn gái nào.”
“Kh bây giờ đã .”
“Hả? Ý là Giang Nguyệt à?”
Hàn Phong gật đầu.
“Chậc chậc, khi nãy vào cũng nghe phong ph Giang tổng yêu đương với trợ lý. đó là thật á?”
“Cô bớt nhiều chuyện , cứ xem như chưa từng quen biết là được.”
liếc Hứa Vân:
“Gần đây Lưu thị động thái gì kh?”
Trụ sở chính của Hứa thị ở Nam Thành nên Hàn Phong mới hỏi Hứa Vân. Cô hiện tại là giám đốc chi nhánh của Hứa thị ở Tây Thành, thường xuyên lại giữa hai khu vực nên tin tức nắm nh hơn Hàn Phong.
“Kh , đột nhiên hỏi là chuyện gì à?”
“Để mắt tới Lưu Nhậm, chuyện gì thì báo cho biết.”
“Tại nghe lời ?”
Hàn Phong nhíu mày:
“Hứa thị của cô ở Tây Thành kh muốn sống nữa?”
Hứa Vân thu lại ý cười, cô biết chưa bao giờ nói giỡn. Lần trước Mạc thị mới nổi lên nhưng ng cuồng trước mặt Hàn Phong, liền cho thu mua lại. Thu mua kh được liền chèn ép đối thủ hết đường sống, bắt buộc giao c ty ra. nào bị Hàn tổng của Phong Hà ghi thù thì tất nhiên khó sống ở Tây Thành này.
Đương nhiên chỉ Giang gia là ngoại lệ.
“ đùa thôi, bớt chút thời gian nghe ngóng dùm là được chứ gì.”
kh nói thêm gì nữa quay tìm Giang Nguyệt. Hứa Vân biết ều nên kh dám lôi kéo thêm, cô qua chào hỏi m quen bên kia.
…
Sau khi tiễn chủ tịch Giang và Giang phu nhân về Giang Nguyệt kh muốn quay lại bữa tiệc nên đứng ngoài hành lang uống rượu một . Cô để gió lạnh tùy ý thổi vào , bả vai cô khẽ run, tóc tai rơi tán loạn trên trán.
Khi Hàn Phong tìm th cô thì Giang Nguyệt đã say bí tỉ dựa vào tường. vội vàng qua:
“Nguyệt Nguyệt, vào trong thôi. Ngoài này gió lạnh.”
Cô hờ hững ngẩng đầu lên, mặt mũi cô đỏ ửng, giọng nói hơi khàn khàn:
“ là ai vậy?”
Hàn Phong giật , cô bình thường uống say cỡ nào cũng sẽ nhận ra đầu tiên. chợt th mất mát.
“ đây, tiểu Phong của em đây. Em kh nhớ ?”
“Kh , kh tiểu Phong!”
Giang Nguyệt ôm đầu hét lớn, cô loạng choạng bước mặc kệ Hàn Phong cố gắng giữ lại. Cô chỉ biết hình bóng trước mặt bây giờ thật khác lạ, thật mờ nhạt.
hít ngụm khí lạnh, thầm nghĩ đây chỉ là mơ.
“Nguyệt Nguyệt, em vậy? Em quay lại .”
Môi Giang Nguyệt mấp máy, tập tài liệu ghi th tin của Hàn Phong và giọng nói của Lưu Nhậm lần lượt xuất hiện chồng chéo trong đầu cô. Gió lạnh ngày một lớn cộng thêm tác dụng của rượu nên Giang Nguyệt như mất hết sức lực. vội ôm cô để cô kh ngã, áo vest ngoài cũng cởi ra khoác lên bờ vai mảnh mai của cô.
“Em . là Phong của em đây.”
Hàn Phong kiên nhẫn trấn an cô, ánh mắt đầy rẫy những nỗi lo lắng lạ lẫm.
Bởi vì Giang Nguyệt dáng cao gầy, bình thường nếu kh mang giày cao gót thì cô đã 1m75, hôm nay cô còn mang cao gót đến tận mười phân nên cao ngang ngửa Hàn Phong. Hai mắt đối mắt, cô mới dần bình tĩnh lại.
Tay cô run rẩy đặt lên mặt , nhẹ nhàng vuốt ve.
“Tiểu Phong!”
“Ừ, đây.”
Đôi mắt Giang Nguyệt dâng lên một tầng sương dày đặc, nước mắt cô lăn dài trên má. Hai tay cô mơn trớn gương mặt vừa quen vừa lạ của Hàn Phong.
Giọng nói cô run rẩy:
“Phong, ở đây với em. kh được đâu hết, vẫn sẽ là tiểu Phong của em. Được kh ?”
Hàn Phong nắm l tay cô, kh hiểu tại Giang Nguyệt lại đột nhiên trở nên như vậy. Nhưng chắc c là do tên Lưu Nhậm kia gây ra.
“Ừm, vẫn sẽ là tiểu Phong của em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.