Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 55: Đừng Đi

Chương trước Chương sau

Tiệc kéo dài đến tận mười một giờ mới kết thúc. Hàn Phong để Giang Nguyệt nghỉ trước còn thay cô tiễn m vị khách lớn. Khách sạn đã được bao toàn bộ nên những ở xa đều ngủ lại đây.

Chú Đinh đưa hai về biệt thự Phong Nguyệt, trên đường về Giang Nguyệt dựa vào Hàn Phong ngủ, cô ngoan ngoãn nằm im. Trên vai vẫn khoác áo vest ngoài của . Tới nơi kh nỡ đánh thức cô dậy, chỉ nhẹ nhàng ôm cô vào.

“Đi chuẩn bị c giải rượu.”

Hàn Phong gọi làm chuẩn bị c giải rượu, bế cô lên phòng, đặt cô nằm lên giường ngồi xổm xuống tháo giày cao gót ra cho cô, săn sóc Giang Nguyệt như mọi khi cô uống say.

Sau đó Hàn Phong tìm khăn ướt lau cho Giang Nguyệt. Bản thân cũng uống kh ít nên đầu óc hơi mơ màng, khi cởi bộ váy x dương trên cô ra thì miệng lưỡi khô khốc.

“Phong, Phong, đâu ?”

“Đừng , đừng bỏ em mà, Phong!”

Động tác trên tay dừng lại, Giang Nguyệt nằm mơ th ác mộng nên nói mớ. Giọng nói của cô chút nỉ non, cô còn nức nở gọi tên Hàn Phong. đau lòng lau mồ hôi trên trán cô, hôn nhẹ lên đó Giang Nguyệt mới bình tĩnh lại ngủ tiếp.

Hàn Phong bưng c giải rượu vào, định đút cho cô nhưng cô kh chịu uống. khẽ thở dài, nới lỏng cà vạt cho thoải mái xong tự uống c bón cho cô.

nhẹ nhàng tách môi răng cô ra, một nụ hôn kh hẹn trước mà xuất hiện. Giang Nguyệt hơi hé môi đón nhận . Cô chịu uống hết c nên định rời .

“Đừng !”

Trong mơ Giang Nguyệt th bỏ rời nên chợt tỉnh dậy, tay cô bắt l cổ áo Hàn Phong, lần nữa dán môi lên môi .

Nụ hôn này kh dịu dàng như mọi khi, Giang Nguyệt chủ động câu l đầu lưỡi mạnh mẽ của Hàn Phong. Cô hấp tấp hôn loạn xạ, th cô mất kiểm soát nhưng kh để ý cùng cô dây dưa với nhau. Bàn tay lần mò xuống đôi tuyết lê mềm mại của cô xoa nắn. Tay còn lại vuốt ve mái tóc xoăn dài an ủi cô.

“Ưm.”

Cô khẽ kêu lên như mèo con, đến khi nụ hôn nóng bỏng kết thúc Giang Nguyệt cắn nhẹ vào môi rời .

Đầu óc cô rối như tơ vò, kh biết đối với cô là thật hay là giả. sự chiếm hữu trong cơ thể cô bắt đầu trỗi dậy. Nó gào thét kêu cô giữ l , kh được phép phản bội cô, rời khỏi cô. Giang Nguyệt chút nóng nảy đẩy ngã xuống bên cạnh, cơ thể trần trụi như khối ngọc tinh khiết đè lên .

“Cưng ngoan ngoãn nghe lời, thì chị sẽ tha thứ cho cưng.”

Hàn Phong nuốt nước bọt, kh biết cô định làm gì, lời cô nói cũng chỉ cho rằng cô đang say nên nói lung tung.

Hai tay vịn eo cô để cô kh ngã, Giang Nguyệt cọ xát bắp đùi trắng nõn lên cơ bụng . Đầu ngón tay mềm mại bắt đầu phiêu lưu trên từng tấc da tấc thịt rắn chắc của Hàn Phong.

“Chỗ này...” Tay cô lướt qua yết hầu, “chỗ này nữa...” trượt xuống khuôn n.g.ự.c rắn chắc, “tất cả những chỗ này đều là của em.”

“Đều là của em. cho em hết.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hàn Phong hùa theo cô, mặt hơi đỏ nhưng vẫn cắn răng chịu đựng cô trêu chọc đốt lửa trên .

Cơ thể Giang Nguyệt bắt đầu nóng lên, cô uốn éo tỏ vẻ khó chịu. Bàn tay cô lần mò đến thắt lưng của Hàn Phong tìm cách mở nó ra.

Thứ kia nóng rực phồng lên một khối, ngón tay thon dài của cô chạm tới mặt thắt lưng lạnh lẽo “tách” một cái liền mở ra. Giang Nguyệt thuần thục kéo khóa quần xuống, giải phóng “ em” đang bị đè nén bên trong kia.

Hàn Phong dụ dỗ:

“Em thích chơi với nó hửm?”

Giang Nguyệt nhếch môi, cô bắt đầu hưng phấn lại thêm tác dụng của rượu nên càng lớn gan.

“Nếu em nói kh thích thì ?”

“Kh thích cũng thích!”

Nói Hàn Phong định đè cô xuống nhưng bị cô ngăn lại, Giang Nguyệt rút thắt lưng của ra. Môi đỏ kiều mị nhếch lên:

“Đừng nóng vội, chúng ta chơi một trò chơi .”

Diệp Vãn uống say đến quên mất trời trăng mây gió. Định gọi trợ lý nhưng phát hiện cô việc nên kh theo. Vì vậy cô đành loạng choạng tới quầy lễ tân, nửa mê nửa tỉnh đặt phòng:

“Sắp xếp một phòng cho . Nh một chút.”

nh sau đó nhân viên liền xếp phòng cho cô, cô gái trẻ mỉm cười, lễ phép đưa thẻ phòng cho Diệp Vãn:

“Đây ạ, phòng của quý khách là 502 trên tầng ba nhé!”

“Ừm, cảm ơn!”

Diệp Vãn cầm thẻ bỏ vào ví lại thang máy. Dựa theo trí nhớ các vị trí của số bấm trên bảng ều khiển, cô vươn tay ấn tầng 4.

“Đinh!”

Thang máy mở ra, Diệp Vãn một vào hành lang dài đằng đẵng. Tiếng giày cao gót đánh vào sàn nhà trống trải nên khuếch đại lên nhiều lần.

Cô vừa vừa số phòng, lần mò một chút thì mơ hồ th phòng 520. Diệp Vãn định l thẻ ra mở cửa nhưng cửa kh khóa, cô cũng kh suy nghĩ gì nhiều. Trực tiếp vào đóng cửa lại.

Bởi vì quá say nên cô chẳng chú ý m, đèn cũng kh thèm bật. Cứ như vậy tới giường ngủ ngã xuống.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...