Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 82: Lời Tố Cáo Cuối Cùng

Chương trước Chương sau

“Gọi cứu thương mau lên!”

Đàm Vũ giục Đàm Vân mau chóng gọi cấp cứu, hai kiên nhẫn chờ cứu thương đến theo nhân viên y tế về bệnh viện.

Đàm Vân đèn phòng phẫu thuật sáng lên, cô lo lắng hỏi :

“A Vũ, cô ta... Cô ta còn sống được kh vậy?”

lắc đầu ngán ngẩm.

Khi nãy Đàm Vũ tận mắt chứng kiến Du Tuyết bị tai nạn, với tình trạng như vậy khả năng cao cô ta kh sống sót được. cũng chẳng còn tâm trạng nào đứng đây chờ kết quả, Đàm Vũ ra ngoài khuôn viên bệnh viện xong chần chừ một lát mới l ện thoại gọi cho Giang Nguyệt.

chắc c hay kh thì vẫn báo lại cho cô một tiếng, như vậy mới dễ ăn nói hơn.

Bên kia Giang Nguyệt vẫn sốt ruột chờ ện thoại của cho ều tra. Chu ện thoại vừa reo lên cô liền vội vã mở ra xem, th màn hình hiển thị là Đàm Vũ cô hơi thất vọng nhưng vẫn nhấc máy.

Cô hơi uể oải xoa xoa thái dương:

“Đàm tổng?”

“Chủ tịch Giang, đã tìm ra phá hủy bộ sưu tập của Giang thị.”

Giang Nguyệt nghe vậy lập tức ngồi thẳng lưng, cô nghiêm túc:

“Là ai?”

“Du Tuyết, từng là giám đốc sáng tạo của Giang thị.”

Cô lục lại trí nhớ về cái tên này, rốt cuộc cũng nhớ ra này là ai sau đó nhíu mày hỏi Đàm Vũ:

“Tại cô ta lại làm vậy?”

“Một phần vì kh cam tâm năm đó bị sa thải, một phần vì...”

“Vì cái gì?”

“Phong Hà mua chuộc cô ta, lúc đến gặp Du Tuyết đã thừa nhận bị khác sa khiến.”

Bả vai Giang Nguyệt run lên, cô dù biết nhưng vẫn hỏi lại một lần nữa:

“Là ai bên Phong Hà sai khiến cô ta?”

Đàm Vũ nhắm mắt, kh chắc c thốt ra một cái tên:

“Hàn Phong.”

Cô thẫn thờ chớp chớp mắt, ngôn ngữ lộn xộn kh biết nên nói cái gì trước nên cuộc gọi vẫn kéo dài nhưng cả hai bên đều im lặng. Mãi sau Đàm Vũ mới lên tiếng để biết đầu dây bên kia vẫn còn giữ máy:

“Chủ tịch Giang?”

Giang Nguyệt mím môi, cô giống như vừa tìm lại được giọng nói của nên hỏi một câu kh đầu kh đuôi:

“Du Tuyết bây giờ đang ở đâu?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Đang trong phòng phẫu thuật, và tiểu Vân đến tìm cô ta. Du Tuyết thừa nhận làm xong định bỏ trốn, lúc cô ta chạy qua đường kh may bị xe t trúng. Chắc là...” Đàm Vũ dù kh muốn nhưng vẫn nói ra, “kh sống qua đêm nay đâu.”

Giang Nguyệt căng thẳng vân vê đầu ngón tay của bản thân, cô lẩm nhẩm:

“Làm gì chuyện trùng hợp như thế?”

“Cảnh sát nói đây chỉ là tai nạn còn tài xế thì bỏ trốn .”

Đàm Vũ đã nói vậy cô cũng kh truy cứu nữa, Giang Nguyệt thở dài để lại ba chữ “ biết ” xong tắt máy. Quả nhiên sau khi gọi ện cho Giang Nguyệt xong Đàm Vân chạy ra th báo với Du Tuyết kh qua khỏi.

Vu Nhĩ lái chiếc xe dính m.á.u đến đoạn đường vắng xong vứt lại. xung qu kh ai liền tháo biển số xe, sau đó cởi găng tay áo mũ nón để lại trên xe. Làm xong mọi chuyện ta liền l can xăng đã chuẩn bị sẵn đổ hết lên xung qu xe xong châm lửa.

Ngọn lửa đỏ rực ánh lên sườn mặt Vu Nhĩ, ta nhếch môi xong tiện tay quăng bật lửa vào xe.

Cứ như vậy mọi thứ thoáng chốc đã được tiêu hủy sạch sẽ, hóa thành tro bụi thì muốn tìm cũng chẳng tìm th.

Trước khi chiếc xe phát nổ Vu Nhĩ đã nh chân lên một chiếc xe khác chạy đến đón . Bỏ lại một mảng cháy rực đằng xa thẳng tiến đến Nam Thành.

Giang Nguyệt còn đang đau đầu vì tin tức mới nhận được thì cửa phòng mở ra. Giang phu nhân vừa mua đồ xong quay lại, bà ngạc nhiên khi th cô ở đây.

“Nguyệt Nguyệt, kh giờ này còn đang trong giờ làm hả con? tự nhiên lại chạy qua đây vậy?”

Giang Nguyệt cụp mắt, cô nói lí nhí:

“Đột nhiên con nhớ ba nên về thăm.” Cô nhẩm tính ngồi đây cũng lâu nên bảo với bà: “Bây giờ con ngay đây.”

Giang phu nhân nghe cô nói vậy liền bỏ đồ trên tay xuống, ân cần hỏi han:

“Con khoan hẵng , con ăn gì chưa? Sẵn tiện mẹ kêu dì Ngô làm cơm mang đến cho con ăn.”

“Thôi mẹ, con còn việc ở c ty nên để sau . Tối nay con về Giang gia ngủ.”

Cô dừng một chút nói thêm:

“Dạo này c ty bận rộn nhiều việc nên con hơi mệt mỏi, mẹ đừng để ý.”

Biệt thự Giang gia xa hoa rộng lớn nhưng m tuần nay đã sớm kh còn như trước. Trong ngoài đều vắng vẻ tiếng nói cười, Giang phu nhân hay ở lại bệnh viện nên nơi này càng thêm vắng lặng. Giang Nguyệt đã lâu chưa ngủ lại qua đêm nên muốn trở về đây, sẵn tiện ổn định tâm trạng.

Giang phu nhân cũng hiểu được phần nào, bà nghe thư ký báo lại một cô đảm đương hết Giang thị. Những chuyện xảy ra gần đây bà cũng nghe qua nên gật đầu dặn dò cô:

“Nhớ giữ gìn sức khỏe, ba con sẽ sớm tỉnh dậy thôi con đừng lo quá. Kh khéo lúc A Nghiệp tỉnh thì con lại đổ bệnh. Còn ở c ty gặp khó khăn gì cũng đừng chịu đựng một , nhất định nói với mẹ nha con.”

Giang Nguyệt cầm túi xách, cô “dạ” một tiếng qua Giang Nghiệp một chút mới rời .

Cô kh muốn để bà th bộ dạng yếu đuối của , thời gian vẫn còn kịp nên cô lo rước. Nhỡ đâu kia đến thì Giang phu nhân lại nghi ngờ, đến lúc đó giải thích thêm thì phiền phức.

Vừa ngồi vào xe chu ện thoại Giang Nguyệt rung lên th báo cuộc gọi đến. Cô chằm chằm vào dãy số đã mong chờ từ lâu sau đó chậm chạp ấn nghe:

“A lô?”

“Giang tiểu thư, đã kết quả.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...