Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 83: Sự Sụp Đổ

Chương trước Chương sau

Tay cô siết chặt vô lăng, hồi hộp chờ câu kế tiếp của bên đầu dây bên kia.

“Lâm Phong quả thực đúng là Hàn Phong.”

Giọng nói kh lớn nhưng đủ vang dội trong đầu Giang Nguyệt. Cô cảm th đây kh là hiện thực, đây chỉ là một cơn ác mộng dày vò trái tim cô kh hồi kết. Phòng ngự cuối cùng trong lòng Giang Nguyệt phút chốc sụp đổ như tấm kính thủy tinh vỡ vụn.

Từng mảnh vỡ đ.â.m vào da thịt cô, đau đớn đến tận cùng.

Rốt cuộc cô cũng đã biết, thứ gọi là lừa dối mùi vị như thế nào.

Là mơ hồ trong đống hoang tưởng do bản thân tạo ra.

Là kh cam tâm nhưng vẫn cứ mù quáng chấp nhận.

Là vết sẹo hoen ố v bẩn trái tim .

Giang Nguyệt cắn răng nghe từng chữ rõ ràng của bên kia báo cáo lại, tất cả giống như đúc trong tài liệu Lưu Nhậm đưa cho cô. ta sau khi báo cáo hết liền hỏi lại:

“Giang tiểu thư còn thắc mắc chỗ nào nữa kh?”

“Kh .”

Cô nh chóng trả lời xong lập tức tắt máy. Giang Nguyệt chán nản quăng ện thoại qua ghế phụ, đầu gục xuống vô lăng một cách bất lực.

Đúng là nực cười, Giang Nguyệt cô sa sút đến nỗi bán rẻ niềm tin của bản thân.

Cô đột nhiên cười lớn chế giễu bản thân ngu ngốc tin nhầm , hai vai cô khẽ run lên, hốc mắt cay xè khó chịu, thứ nước nóng hổi kia kh kiềm được chảy dọc trên gò má đỏ ửng của cô.

“Giang Nguyệt à Giang Nguyệt, mày đã nghe th chưa? Tên khốn đó chỉ đang lừa dối mày, tỉnh táo lại !”

Đầu óc cô nhất thời bị ngưng trệ, cảm th bao nhiêu tế bào não đều dừng hoạt động.

Kh gian chật hẹp trong xe càng thắt chặt dưỡng khí của cô, cảm giác tù túng bủa vây tâm trí Giang Nguyệt. Cô l.i.ế.m môi, tay lần mò xuống tủ nhỏ l thuốc lá.

Mỗi khi căng thẳng cô đều hút thuốc, lúc đó thần kinh cô mới được thả lỏng

Mò mẫm được một lát cô mới th bao thuốc bị nhét kỹ dưới đáy tủ. Đây là Hàn Phong giấu kh cho cô hút, Giang Nguyệt cầm lên rút ra một ếu đưa lên miệng ngậm.

Bật lửa đang ở chỗ Hàn Phong, giữ để khi nào cô muốn hút sẽ tự tay châm thuốc cho cô.

Ngứa ngáy khó chịu, chỉ thể ngậm trong miệng gắng gượng, cầm lên cũng kh được, bỏ xuống cũng chẳng xong.

Giang Nguyệt cứ ngậm ếu thuốc như vậy bắt đầu khởi động xe. Cô chần chừ một lát cầm ện thoại n tin cho Hàn Phong:

[Về Phong Nguyệt gặp em.]

Cô biết ều cần nhất bây giờ là bình tĩnh, Giang Nguyệt tự nhủ bản thân giữ tỉnh táo để phân biệt được trái đúng sai trên đời này.

Hàn Phong xem tài liệu nhưng tâm trí cứ nghĩ về Giang Nguyệt. Tin n đến gần như xem ngay lập tức.

Đọc xong m chữ ngắn ngủi của Giang Nguyệt đột nhiên trong lòng dâng lên cảm xúc bất an. lật đật bỏ tài liệu trong tay xuống gọi cho Tiêu Bắc qua chở về Phong Nguyệt.

Tiêu Bắc th chủ trầm mặc ở ghế sau cũng kh dám hỏi thăm. Trước giờ chưa ai đoán được trên mặt Hàn Phong là biểu cảm gì, bây giờ hiện lên rõ rệt như vậy Tiêu Bắc liền căng thẳng theo.

kh dám đoán tâm tư Hàn Phong nên tập trung vào bổn phận của .

Hàn Phong vừa về tới cổng Phong Nguyệt đã th xe của Giang Nguyệt đậu ngay ngắn trong gara. Hỏi làm mới biết cô vừa về, bây giờ đang ở phòng ngủ chính.

làm còn tốt bụng nói cho nghe:

“Giang tiểu thư hình như kh được vui, đừng chọc giận cô .”

Nghe vậy liền nh chóng lên lầu, vừa mở cửa đã th Giang Nguyệt ngồi thất thần trên giường chằm chằm đống gi tờ trước mặt.

“Nguyệt Nguyệt...”

Vẻ mặt Hàn Phong lo lắng qua chỗ cô, Giang Nguyệt giả vờ bình tĩnh ném một tập tài liệu lên Hàn Phong. Động tác khựng lại túi gi màu trắng rơi “bộp” xuống sàn nhà nằm bất động dưới chân .

“Tự xem .”

Giang Nguyệt hờ hững hất cằm ra hiệu cho cầm tập tài liệu lên. Hàn Phong hít sâu ngồi xổm xuống nhặt túi gi lên, cẩn thận mở ra đọc từng tờ một.

Càng đọc sắc mặt Hàn Phong càng xấu, đáy mắt sâu thẳm chằm chằm tám chữ “th tin của Lâm Phong và Hàn Phong” in rõ ràng trên gi. Giang Nguyệt dõi theo từng biểu cảm trên mặt , cô chậm chạp đứng dậy, giọng cô mệt mỏi:

giải thích gì kh?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bởi vì câu nói này mà da đầu tê dại, giải thích, còn gì để giải thích chứ. Rõ ràng lừa dối cô trước, rõ ràng Lâm Phong là Hàn Phong, giải thích thế nào được.

Ánh mắt Hàn Phong tối lại, hơi mất tự nhiên dời sang chỗ khác. Hành động này trong mắt Giang Nguyệt là trốn tránh, cô cứ tưởng sẽ nói thật nhiều, sẽ nói kh , sẽ nói cô hiểu lầm .

Nhưng kh.

Thứ trả lời cô là sự im lặng đến lạnh lẽo, bên ngoài Giang Nguyệt giả vờ trấn định nhưng thực ra bên trong là sóng ngầm cuồn cuộn. Trong phòng ngủ kh bật đèn, sắc trời bên ngoài âm u như chuẩn bị chuyển mưa. Bởi vậy cô kh phân biệt được trên mặt m phần hối hận, cả hai mặt đối mặt nhưng chẳng cho đối phương lời nào.

Hàn Phong bình thường ghét ồn ào, nhưng giờ phút này mong cô nói thật nhiều, thậm chí chửi mắng cũng được.

Thế nhưng Giang Nguyệt kh nói gì cả, cứ trơ trơ như xa lạ trên đường phố tấp nập.

xin lỗi.”

Tay Hàn Phong siết chặt tờ gi đến nhàu nát, giọng khàn khàn phá vỡ sự tĩnh lặng này.

Con ngươi Giang Nguyệt khẽ động, cô tiến lại gần , nước mắt kh tự chủ rơi xuống, giọng nghèn nghẹn:

“Xin lỗi? Lời xin lỗi của lớn bao nhiêu? Lớn bằng gần một năm nay ở bên cạnh ?”

“Nguyệt...”

“Đừng!” Cô giơ tay lên ra hiệu dừng lại, ánh mắt tràn lan sự căm ghét thẳng vào Hàn Phong: “Đừng gọi là Nguyệt Nguyệt, đầu tiên giải thích, tại kh giải thích mà trực tiếp xin lỗi? thừa nhận lừa dối ?”

Liên tục các câu hỏi dồn dập vào Hàn Phong, bị cô nói trúng tim đen nên im bặt kh lên tiếng.

Giang Nguyệt kiên nhẫn chờ mở miệng, cô chắc c đủ thời gian để cho biện minh cho bản thân. Dù cho Hàn Phong nói m lời hoang đường như “ kh lừa em” cô cũng cố gắng vớt vát lại niềm tin của .

Nhưng chứ? lựa chọn im lặng.

Là khinh thường cô ngu ngốc đến kết quả cũng trước mặt vẫn ngây thơ bảo giải thích hay là th m lời nói đó vô dụng đến mức cho cô cũng chẳng làm được gì.

Trời hoàn toàn chuyển thành màu xám xịt, mây đen ùn ùn kéo đến như đại diện cho tâm trạng tồi tệ của hai hiện tại. Đến giới hạn nào đó của đoạn tình cảm ngắn ngủi này cũng sẽ giống như cơn mưa hóa thành giọt nước nặng trĩu rơi xuống đất, dần dần biến mất khỏi thế gian này.

Chẳng m chốc mưa ào ào trút xuống như thác nước đổ bên hiên nhà. Cửa sổ phòng vẫn còn mở, màn cửa vì gió lớn mà bị hất tung kh quỹ đạo cụ thể. Cuống họng của Giang Nguyệt như bị ai đó bóp nghẹt, nước mắt cô tuôn ra kh kiểm soát. Sấm sét chói tai vang lên, lúc đen lúc trắng ánh lên sườn mặt lạnh lùng của Hàn Phong.

bỗng muốn đưa tay lên lau nước mắt cho cô nhưng bị Giang Nguyệt né . Cô đột nhiên tức giận nắm cổ áo sơ mi của , đôi môi tái nhợt kh sức sống, “Lâm Phong, à kh, gọi là Hàn Phong mới đúng.” Cô sẵn sàng rũ bỏ hết vẻ bình tĩnh nãy giờ của chất vấn :

“Hàn Phong là tên xấu xa, là tên lừa đảo, còn đứng đây làm gì chứ? Cút , cút về Phong Hà của ! Tại kh chứ? muốn ở đây để thêm chán ghét hả?”

Tiếng mưa quá lớn nên Giang Nguyệt dùng hết âm lượng của th quản để nghe cho rõ, đến nỗi gân x hiện lên chiếc cổ trắng nõn của cô. Cả Hàn Phong bị Giang Nguyệt kéo đến khó đứng vững, kh nổi dáng vẻ mất kiểm soát này của cô nữa nên mím môi thật chặt, hai chân từ từ khụy xuống.

“Hàn Phong quỳ trước mặt em nhận lỗi.”

Giang Nguyệt giật trừng mắt hành động đột ngột của , hai tay cô run rẩy bu thõng xuống, cô hơi cúi đầu . Lẳng lặng nghe giọng nói trầm đến mức hơi thở cũng biến thành tầng sương mỏng qu quẩn bên tai :

“Em muốn mắng muốn chửi tùy ý, nhưng xin em đừng bỏ mà Nguyệt Nguyệt.”

Ánh mắt khẩn thiết cầu xin cô, tóc ngắn rũ xuống tán loạn trên trán. Bộ dạng vô cùng chật vật.

như Hàn Phong đến ngồi cũng ngồi trước khác nhưng nay lại sẵn sàng vứt tôn nghiêm của bản thân hèn hạ quỳ xuống trước mặt cô. kh gì để giải thích, là sai trước, là lừa cô trước mới thành ra n nỗi này. Nếu thành thật thừa nhận sớm hơn thì chắc hai sẽ kh đến kết cục như hôm nay.

hối hận.

Hàn Phong lần đầu biết hối hận là như thế nào.

Giang Nguyệt cho biết, cái gì cô cũng cho biết lần đầu hết.

Từ phá hủy giới hạn của bản thân cho đến giẫm đạp lên tôn nghiêm quỳ xuống nhận lỗi dưới chân cô.

nói Giang Nguyệt nghĩ đớn hèn cũng được nghĩ nhát gan cũng chẳng nhưng tuyệt đối cô kh được bỏ .

ý thức được Giang Nguyệt đang cực kỳ tức giận , tim Hàn Phong đập liên hồi như sợ mất thứ gì đó, tảng đá nặng trịch cứ đè ép lên tâm trí , thôi thúc nói ra ước nguyện của :

“Hàn Phong mất em thì sống làm được. Nguyệt Nguyệt em đừng bỏ mà, được kh em?”

Giang Nguyệt khom xuống ước lượng khoảng cách chênh lệch của hai hiện giờ. Lời nói thâm tình gì đó của Hàn Phong cô nghe kh vào, Giang Nguyệt tự lau nước mắt sau đó nhếch môi:

“Ha, nghĩ Giang Nguyệt là ai hả? Muốn lừa là lừa muốn xin lỗi là xin lỗi, nghĩ là con ngốc ?”

Cô nâng cằm Hàn Phong lên, ngón tay kh chút lưu tình ấn mạnh:

“Bây giờ dập đầu trước mặt thì cũng xem như là diễn trò thôi. Mơ !”

“Nguyệt Nguyệt.”

Hàn Phong hốt hoảng ôm chân cô, vội vàng đào hết hết vốn liếng của ra để trao đổi:

“Em nói , em muốn cái gì đều cho em. Em tha thứ cho được kh? Nguyệt Nguyệt.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...