Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 85: Tan Vỡ Dưới Cơn Mưa

Chương trước Chương sau

Giang Nguyệt lái xe về thẳng biệt thự Giang gia, cô cũng chẳng biết bản thân vượt bao nhiêu cây đèn đỏ để về nhà. Vừa về tới cổng chính làm đã chạy ra đón Giang Nguyệt, chú Đinh th kính sau xe bị đập nát, mơ hồ còn vết m.á.u thì sợ hãi chạy lại, sốt ruột hỏi thăm:

“Giang tiểu thư, chuyện gì xảy ra vậy? Xe cô làm thế? Cô kh?”

Cô kh trả lời liền, mệt mỏi bước xuống xe xong đóng cửa “rầm” môt cái đến chấn động. Giang Nguyệt nghiến răng, nâng gót giày lên đá vào h xe.

“Chết tiệt!” Cô nhớ đến bàn tay đầy m.á.u của Hàn Phong, bực bội đá vào m cái nữa.

“Đồ lừa đảo!”

Giang Nguyệt đạp vào cửa xe, hậm hực:

“Đồ ngốc, mưa cũng kh biết chạy vào nhà.”

Chưa hả hê cô cầm túi xách quật mạnh vào nắp capo, xả một tràng dài:

“Đập cho phế hai tay luôn , đồ lừa đảo c.h.ế.t tiệt ngu ngốc!!”

Âm th “rầm rầm” cùng tiếng chửi mắng của Giang Nguyệt thi nhau vang lên, cô kh chút xót xa mà thẳng chân đạp mạnh vào xế hộp yêu quý của .

làm th tâm trạng cô kh tốt liền liếc nhau, đến chú Đinh cũng chẳng dám hỏi thêm nữa.

Giang Nguyệt đạp đã mới dừng lại, cô thở hồng hộc ngó tới ngó lui con G63 màu đen bóng bị nước mưa xối ướt, một bên kính của cửa sau bị đập vỡ, bên h còn bị cô đạp đến trầy trụa kh hề tiếc nuối bỏ lại một câu:

“Chú Đinh, ngày mai đem con xe này bán .”

Mọi nghe cô nói ai n đều hốt hoảng, gì vậy? Giang tiểu thư của bọn họ xưa nay yêu xe như yêu con , Giang phu nhân đòi bán m lần cô đều liều mạng giữ lại kh cho bà bán. Bây giờ lại nhẫn tâm bán quách như vậy ?

Chú Đinh là sốc nhất, còn nhớ rõ mồn một lúc trước lỡ lái xe của Giang Nguyệt vào gara nhưng kh để ý lùi xe sát tường nên bị xước một chút, ai ngờ Giang Nguyệt buồn bã m ngày liền. Còn bỏ luôn ba ngày làm việc đích thân đem xe sơn lại.

Ông chần chừ hỏi lại cho chắc ăn:

“Giang... Giang tiểu thư, bán thật chứ?”

Giang Nguyệt phủi phủi nước mưa dính trên áo, cô nói như bán mớ rau ngoài chợ:

“Bán chứ, kh bán để lại làm gì. Cái xe xui xẻo đó...” làm bị thương bàn tay của đồ lừa đảo kia kìa.

“Cái xe xui xẻo đó làm hả Giang tiểu thư?”

Cô lắc đầu, “ây da kh gì hết. Nó xấu quá nên chú cứ bán , bây giờ cháu kh thích lái nó nữa.”

Nói thẳng lên lầu, chú Đinh ngơ ngác “vâng” một tiếng móc ện thoại ra gọi ện cho đại lý xe cũ bán rẻ chiếc G63 mới lái được năm lần kia của Giang Nguyệt.

Cô vào phòng khóa cửa lại, quăng túi xách lên giường vào phòng tắm. Cả bị dính mưa nên Giang Nguyệt muốn tắm gội thật sạch sẽ.

Đang ngâm bồn thì đầu óc Giang Nguyệt lại nghĩ bâng quơ đến Hàn Phong. Cô tự nhủ kh biết bây giờ đang làm gì nhỉ? khóc lóc đòi sống đòi c.h.ế.t muốn cô quay về nữa kh?

Nghĩ được một lúc cô lại thầm mắng bản thân, Giang Nguyệt mím môi gõ vào đầu cái cốc:

“Hừ, ngu ngốc, ai cho mày mê cái đồ lừa đảo c.h.ế.t tiệt đó chứ!” Ngừng một chút, cô vuốt tóc thì thầm, “chỉ giỏi diễn kịch, bộ quỳ một chút thì sẽ mềm lòng hả? Dầm mưa chạy theo c trước đầu xe, còn tự tiện đập vỡ kính xe còn chưa tính sổ .”

Cô lẩm nhẩm một chút ngước mặt ra cửa sổ lớn, bên ngoài vẫn còn mưa rả rích kh thôi, cả bầu trời vẫn một màu xám xịt đại diện cho tâm trạng cô lúc này. Giang Nguyệt bắt đầu chịu thua mếu máo, cô thút thít một chửi mắng Hàn Phong, đến khi nước trong bồn lạnh ngắt mới chịu đứng dậy ra ngoài.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Giang Nguyệt vừa vừa lau tóc, khóe mắt còn đỏ ửng trốn trong phòng. giúp việc lên gõ cửa hỏi thăm cô cũng kh cho vào, lặng lẽ tìm khăn lau tóc mím môi cầm máy s lên.

Bình thường mỗi khi cô tắm xong Hàn Phong đều tỉ mỉ s tóc cho cô. Bây giờ kh ở đây nên Giang Nguyệt chỉ biết lủi thủi một tự s tóc, s khô cũng tự chải đầu.

Mỗi một động tác cô đều nhớ đến đã từng chăm sóc như thế nào. Hàn Phong lo lắng cho cô từng chút một cô đều nhớ, đột nhiên Giang Nguyệt chút hối hận vì lựa chọn rời .

Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua, nh liền biến mất.

Sau khi làm xong hết cô leo lên giường rúc vào chăn. Giang Nguyệt mệt mỏi nhắm mắt lại, khi nãy dầm mưa nên đầu óc đã hơi đau nhức.

Phong, vào nhà đã ngoài trời đang mưa. cứ như vầy sẽ bị cảm đó.”

làm khó xử Hàn Phong, cứ trơ trơ đứng chôn chân tại chỗ kh nhúc nhích. Hai mắt mòn mỏi chờ đợi chằm chằm vào cổng lớn của Phong Nguyệt hy vọng sẽ th xe cô lái trở về.

Nhưng mười phút, mười lăm phút, thậm chí một tiếng, hai tiếng hơn vẫn kh th cô đâu.

mặc kệ bản thân bị nước mưa nhấn chìm, còn vết thương trên tay đau rát cũng cố chịu đựng đứng chờ cô. Hết này đến khác cầm dù lại che đều hất ra, sắc mặt Hàn Phong lạnh lẽo từng :

“Cút hết cho , nào còn dám lại đây khuyên bảo thì đừng trách bị đuổi !”

Ai n đều lo lắng cho tương lai nên kh dám chọc giận chủ khó tính nhà . Rốt cuộc hết cách nên mọi thống nhất với nhau gọi cho Tiêu Bắc, hơn phân nửa làm trong đây là của Hàn Phong đưa qua nên cực kỳ nghe lời . Còn giúp che giấu m việc lặt vặt để qua mắt Giang Nguyệt.

Tiêu Bắc nghe làm báo lại liền hớt hải chạy qua. vừa đến đã th dáng vẻ như xác c.h.ế.t sống dậy của Hàn Phong đứng giữa sân lớn.

“Huhu Hàn tổng đừng làm sợ mà, mệnh hệ gì làm Tiêu Bắc sống nổi.”

Tiêu Bắc sợ hãi chủ sẽ xảy ra chuyện nên nhào lại ôm chân Hàn Phong. Bất chấp bị ghét bỏ, vừa run vừa sợ nói:

“Hàn tổng giữ gìn sức khỏe để sau này theo đuổi lại chủ tịch Giang chứ. À đúng Hồ Nam nói đã th tin của Lưu Nhậm, ...”

Chưa kịp nói hết Hàn Phong đã chú ý đến nửa câu sau của Tiêu Bắc nên xen vào. nhíu mày:

?”

“Vâng vâng vâng ạ, mau vào nhà , chắc giờ này Hồ Nam đã gửi mail tới đó.”

Tiêu Bắc ên cuồng gật đầu, biết Hàn Phong để ý đề phòng Lưu Nhậm nên mới nói đại. Còn hơn cứ để chủ đứng ngoài mưa tới c.h.ế.t thì chắc c Hàn phu nhân sẽ hỏi tội cắt lương .

Hàn Phong nghe vậy mới ậm ừ vào, tiếc nuối về phía cổng lần nữa. Cho dù trong lòng biết chắc c cứng đầu như Giang Nguyệt nói thật sẽ kh quay lại nhưng vẫn lừa dối đứng đợi cô.

ngốc nghếch quá mà.

Hàn Phong xoay nặng nề bước vào nhà, biết chắc tên đầu sỏ khơi này là Lưu Nhậm. Đợi cơ hội nhất định Hàn Phong sẽ tính cả lãi lần lời kh sót thứ nào.

Đáy mắt lóe lên tia tàn nhẫn, âm thầm nhớ kỹ món nợ ngày hôm nay.

làm vội chạy lại nghiêng dù qua che cho , Hàn Phong phất tay ý bảo kh cần đơn độc bước vào nhà. Sau khi tắm nước nóng xong thì mới để Dương Kỳ đến băng bó vết thương.

Dương Kỳ nghe tin Hàn Phong bị thương nên tức tốc chạy tới, vừa quấn băng vừa chửi:

bị ên hả? May mắn là kính xe xịn chứ kh tay sớm đã cắt bỏ . Còn cứng đầu cứng cổ đứng dưới mưa cho vết thương nhễm trùng thành ra như này, hoại tử là Hoa Đà tái thế cũng kh cứu nỗi đâu!!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...