Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 86: Vết Thương Lòng
Dương Kỳ nghiến răng lẩm bẩm chửi bới Hàn Phong. quấn xong đường cuối cùng liền thắt lại, còn cố tình siết chặt băng làm Hàn Phong nhíu mày.
“Muốn g.i.ế.c hả?”
Dương Kỳ bĩu môi:
“ kh g.i.ế.c cũng tự tìm đường chết. Đồ bị tình yêu làm mờ mắt!”
Thân làm bác sĩ như Dương Kỳ ghét nhất là loại kh biết quý trọng sức khỏe của bản thân . Đúng là ngu ngốc hết sức, yêu vào là ai cũng mù quáng hết!
Hàn Phong dựa lưng vào đầu giường, l mày nhíu chặt đến mức thể kẹp c.h.ế.t con ruồi. bực kh biết phản bác thế nào nên ngồi im chờ Dương Kỳ kê thuốc.
“Hừ, tốn hết nửa ngày trời của .” Dương Kỳ vừa dọn dẹp hòm thuốc vừa cằn nhằn, còn chạy về nấu cơm cho Diệp Vãn ở nhà. Lúc hai lỡ ngủ với nhau một đêm cho đến nay cô cũng chẳng thèm nhắc lại chuyện này, thậm chí đòi dọn đồ nhưng Dương Kỳ kh cho, nói hợp đồng thuê nhà đến năm sau mới hết hạn, nếu hủy trước sẽ mất tiền nên chèo kéo cô ở lại.
Rốt cuộc vì tiếc tiền nên Diệp Vãn mới cắn răng ở lại sống chung với Dương Kỳ thêm m tháng.
Nghĩ đến cô Dương Kỳ mới thôi kh làu bàu nữa. định rời nhưng bị Hàn Phong giữ lại hỏi thăm:
“Khoan đã, quen biết trong khoa Cấp cứu của Tây Ảnh kh?”
Dương Kỳ dừng bước, nhướng mày cười cười:
“Cả cái Tây Ảnh đều là của nhà họ Dương chúng . Kh những quen biết mà trong đó còn làm c cho Dương Kỳ này, nghĩ hỏi quen kh hả?”
Hàn Phong chột dạ, suýt nữa quên mất tên cà lơ phất phơ trước mặt này là đại c tử của Dương gia. Bình thường Dương Kỳ sốt sắng làm việc như thường nên ít ai biết là con của viện trưởng Dương.
“Nếu vậy thì xem giúp bệnh án của Phạm Hoài vừa mới chuyển vào khoảng nửa tháng trước .”
Dương Kỳ gật đầu:
“Ừ, để bảo trưởng khoa Trương xem giúp, báo cáo sẽ n cho sau.”
Nói Dương Kỳ xách hòm thuốc ra về, nh. Toàn bộ khuôn viên của Phong Nguyệt bằng hai sân bóng cộng lại nhưng chẳng m chốc Dương Kỳ đã đến gara, vừa khởi động xe ện thoại đã th báo tin n đến.
[Về lẹ , đói muốn c.h.ế.t đây này]
Dương Kỳ trề môi ện thoại.
“Cô hay quá, chạy xe chứ dịch chuyển tức thời đâu mà đòi về liền.”
Xong miệng tủm tỉm cười, gõ lộc cộc vào bàn phím trên ện thoại:
[Ừ ừ về ngay đây, hôm nay bác sĩ Lý mới câu được con cá lớn nên tặng . Chút nấu món cá tuyết cho cô ăn]
…
Giang Nguyệt mơ màng tỉnh dậy, cô thở dốc đồng hồ đã tám giờ tối. Khi nãy mệt quá nên cô ngủ quên mất, Giang Nguyệt chậm chạp ngồi dậy định bước xuống giường nhưng đầu truyền đến cơn đau nhức kinh khủng. Cô mất thăng bằng ngã lại giường, tự sờ trán mới biết bị sốt.
Cô cắn môi, cố gượng dậy nhấn chu trên đầu giường gọi làm đến. Chẳng m chốc hai dì giúp việc đã lên đến phòng cô.
“Giang tiểu thư, cô ở trong phòng suốt chúng lo muốn chết. Bây giờ cô đói kh để kêu đầu bếp Đại bưng cơm lên ạ?”
Giang Nguyệt thở kh ra hơi, cô lắc đầu nói nhỏ:
“Kh đói, dì mời bác sĩ Tường đến ạ. Hình như cháu bị sốt .”
Dì Mai nghe vậy vội vàng vâng dạ ngay. Trong khi chờ bác sĩ Tường đến dì bưng lên cho cô tô cháo nóng ăn lót dạ. Dù Giang Nguyệt ăn kh nổi nhưng cô vẫn cố nuốt xuống.
Cô khụt khịt mũi múc từng muỗng cháo lên ăn, trong cháo tiêu hành nên đầu óc Giang Nguyệt tỉnh táo phần nào. Từ trước đến nay cô chưa để bản thân chịu thiệt bao giờ, dù là thất tình thì vẫn cần ăn để sống. Kh thể vì một tên đàn mà để bản thân suy sụp đến nỗi tuyệt thực đến sống dở c.h.ế.t dở được.
Nghĩ vậy cô càng tích cực ăn, Giang Nguyệt mím môi múc một muỗng thật lớn đưa vào miệng, cô nhai nhai nuốt cái ực.
“Hừ, ăn cái đầu tên lừa đảo này. Ăn hết, nhai bằng hết đầu !!”
Giang Nguyệt càng chửi càng hăng, tốc độ chửi của cô tỉ lệ thuận với tốc độ ăn. Tay cô múc cháo lia lịa đến khi tô cháo th đáy mới thỏa mãn bỏ xuống bàn, rút khăn gi ra lau miệng.
“Giang tiểu thư, bác sĩ Tường đến ạ.”
Vừa hay ăn xong làm vào th báo bác sĩ đã đến. Giang Nguyệt gật đầu, cô uể oải bước về giường ngồi ngay ngắn để bác sĩ vào khám bệnh.
Đây là bác sĩ gia đình của Giang gia nhiều năm. Ông lọm khọm xách hòm thuốc vào phòng Giang Nguyệt cẩn thận l đồ nghề ra.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi xem tới xem lui, nghe nghe lại ống nghe mới chắc c chẩn đoán:
“Giang tiểu thư chỉ bị cảm nhẹ thôi nên cô đừng lo lắng quá. Sau khi uống thuốc thì cô nghỉ ngơi cho tốt, qua tối nay kh phát sốt nữa thì kh .”
Ông đẩy đẩy kính mắt, dí sát vào tờ gi trên bàn kê toa đưa cho làm đứng kế bên. Sau khi dặn dò tỉ mỉ liều lượng mới dọn dẹp đồ nghề lại vào hòm, rảnh rỗi nên nói chuyện phiếm với cô.
“Lâu lắm mới gặp Giang tiểu thư, cô đừng cố sức làm việc quá. Chuyện của chủ tịch Giang cũng đã nghe qua .”
Giang Nguyệt sờ sờ mũi, chi cô làm việc đến đổ bệnh thì còn chiến tích để khoe, chứ thật ra là dầm mưa cãi nhau với tình mới ra n nổi như này nên cô im lặng. Chỉ cười cười :
“Bác sĩ Tường, cháu cũng lớn chứ bộ. Ngày xưa hay bệnh vặt chứ bây giờ lâu lâu cháu mới bệnh một lần, bác yên tâm hihi.”
Vẻ mặt bác sĩ Tường kh tin cô:
“Thôi tiểu thư ơi, kh khéo m ngày nữa lại gặp bác bây giờ. Đừng tưởng bác kh biết hiện giờ Giang thị chỉ còn con lo liệu, bận đến chân kh chạm đất, bỏ ăn bỏ ngủ.”
Giang Nguyệt mím môi, bác sĩ Tường nói như vậy cô cãi thế nào được. Vì vậy cô hơi cúi đầu, thở dài:
“Đúng là kh giấu nổi bác, cháu bây giờ bận tối mặt tối mày. Trong phòng làm việc còn cả chồng tài liệu báo cáo cháu còn chờ cháu xem nữa đây.”
Cô ngán ngẩm nhớ đến đống “tấu chương” trên bàn làm việc. Cảm th giấc ngủ tối nay quá xa vời với .
Bác sĩ Tường gật gù, nheo nheo mắt ghi thêm vào toa thuốc:
“Để bác kê cho cháu thêm m loại thuốc bổ. Uống vào sức làm việc.”
Giang Nguyệt cong môi “dạ” một tiếng, còn việc nên chào cô ra về. Dì Mai tiễn tới cổng xong chạy giúp cô mua thuốc theo toa.
Thuốc về Giang Nguyệt mới chậm rãi uống hết. Cô ủ rũ lên phòng nằm nghỉ chốc lát, lơ đãng đưa mắt ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ.
Đột nhiên cô muốn ngắm cảnh thành phố về đêm nên l thêm áo khoác. Che c kỹ lưỡng cô mới dám ra ban c, từ tầng hai của biệt thự Giang gia phóng mắt ra các tòa chung cư đằng xa.
Cô bỗng theo thói quen về hướng biệt thự Phong Nguyệt, nheo mắt suy nghĩ chủ nhân của nó hiện tại đang làm gì.
Nghĩ đ nghĩ tây một hồi cô lại giật , tự dưng nhớ đến Hàn Phong nên cô buồn bã rũ mắt xuống. Bờ môi nhợt nhạt thủ thỉ:
“ đang nhớ em kh?”
…
Dương Kỳ đeo tạp dề vào, thuần thục chế biến cá xong nấu thêm m món Diệp Vãn hay ăn nữa, thành c dọn ra một bàn ăn thịnh soạn chuẩn phong cách cơm nhà làm.
“Đồ ăn nấu xong , cô mau ra ăn .”
bỏ tạp dề ra, rửa sạch tay lên lầu tìm Diệp Vãn.
Dạo này cô hay mệt mỏi với ngủ quên nên khi gõ cửa phòng lúc lâu Dương Kỳ mới th cô ra mở cửa. Cửa vừa mở Dương Kỳ đã nhếch môi châm chọc:
“Bộ đang làm gì xấu xa hay mà lâu ra mở cửa quá vậy. nấu xong cơm dâng lên tận miệng cô chỉ chờ ăn thôi mà cũng lười ăn hả?”
Diệp Vãn ngáp một cái, cô liếc xéo Dương Kỳ:
“Ngậm cái miệng thối của lại, vừa nãy hơi mệt nên ngủ quên.”
vừa nghe cô mệt liền ân cần hỏi han, nhưng trong mắt Diệp Vãn lại là đang châm biếm cô:
“Ôi trời ơi Diệp tổng cô bị bệnh thì cứ nói với bác sĩ Dương một tiếng nhé, nể tình bạn chung nhà bác sĩ Dương đây tính rẻ phí khám bệnh cho cô.”
“Mắc ói, làm như ở Tây Thành này một là bác sĩ vậy. Tránh ra cho ăn cơm.”
Cô kh thèm cãi tay đôi với Dương Kỳ nên đẩy ra xuống lầu. Dương Kỳ bộ dạng giận dỗi này khóe miệng kh tự chủ nhếch lên, lật đật chạy theo sau cô ngồi vào bàn ăn.
Dương Kỳ hết sức tự hào về m món nấu tối nay, đặc biệt là con cá tuyết to đùng ở chính giữa nên gấp gáp giới thiệu cho Diệp Vãn ăn trước.
“Đây đây đây, cô ăn cái này . là thèm đúng kh, bác sĩ Dương tự tay nấu đó nha nhớ ăn nhiều một chút.”
Diệp Vãn nhíu mày, miếng cá vừa được gắp bỏ vào chén cô đã ngửi th mùi t khó chịu. Kh chịu nổi nữa Diệp Vãn liền bịt miệng, bộ dạng như sắp nôn mửa đến nơi.
“... Cô vậy?”
Dương Kỳ sợ hãi chạy qua vuốt lưng cô, Diệp Vãn nhăn mặt bỏ chạy vào phòng vệ sinh. Cô như gặp được cứu tinh nên cắm đầu nôn l nôn để. ở ngoài nghe th mà cũng sốt ruột theo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.